Hôm nay,  

Vết Thương Đứt Ruột

8/26/201400:00:00(View: 5450)

Hôm qua, tôi tới nhà thờ xin một lễ cầu bình an cho gia đình ông bà Foley, mặc dù tôi không hề quen, biết ông bà.

Hai tuần trước, nhà thờ St. Louise họ đạo nơi tôi đang sống, ngay trong buổi lễ ngày chủ nhật, vị linh mục ngưng tiến hành nghi lễ, Yêu cầu mọi người cùng cúi đầu cầu xin cho những người Công Giáo đang bị sát hại ở Syria, nhất là các em bị sát hại còn rất nhỏ.

Các bạn gửi hình ảnh các em bé bị cắt mất đầu qua email, tôi chỉ nhìn tấm hình đầu tiên là hồn xiêu, phách lạc, không dám xem tiếp. Những tin tức như thế làm mình không cầm giữ được sự xung đột trong lòng,vừa phẫn nộ vừa kinh ngạc cho sự dã man của con người với con người, vừa thương xót cho những nạn nhân vô tội, các em bé chưa nói sõi, cha mẹ còn bồng trên tay.

Chiến tranh, chết vì súng đạn, tù nhân chết vì tra tấn hàng ngày, đâu đó, vẫn xẩy ra trên thế giới. Nhưng cái hình ảnh một người cầm giao cắt cổ một người, cắt cổ một đứa bé thì thật man rợ và dã man đến tột cùng.

Những điều ám ảnh ghê sợ đó còn luẩn quẩn trong đầu, nặng chĩu trong ngực tôi.

Tin nhà báo James Foley bị quân Hồi Giáo cắt đầu tiếp đến. Bạn bè kinh hoàng gọi nhau. Chỉ để chia xẻ sự sợ hãi và rùng mình cho cái dã man đến ghê tởm.

Tôi chỉ đọc tựa về cái chết của nhà báo James Foley và xem một tấm hình duy nhất: hình người đàn ông Mỹ mặc cái áo chùm dài màu vàng, hai tay trói ngược ra sau quỳ trên sa mạc, và đao phủ cũng phủ kín thân thể bằng quần áo và khăn che mặt màu đen, cầm một con dao cán ngắn, đứng bên cạnh, trong tư thế sẵn sàng cắt cổ nạn nhân, là cả người tôi đã rung lên kinh hoàng, lòng quặn thắt. Tôi không dám xem những đoạn video nào khác nữa. Thấy những cái tựa kèm theo hình ảnh về cái chết thảm khốc đó là tôi xóa ngay trên máy.

Tôi đã làm việc gần mười năm với những ký giả người ngoại quốc ở quê nhà. Phần đông là ký giả Mỹ, nhưng cũng có Nhật, Anh và Pháp. Sau 1975 ra hải ngoại tôi lại giao thiệp thân thiện với khá nhiều những ký giả chuyên nghiệp hoặc những người làm báo nghiệp dư Việt Nam. Với tôi, phần đông, họ là những người bạn rất đáng quý. Họ yêu nghề, yêu một cách nồng nhiệt.

Những ký giả của Associated Press, nơi tôi làm việc. Họ lăn sả vào chiến trường Việt Nam hồi đó. Họ không sợ chết vì súng đạn, họ không sợ bị bắt làm tù binh. Với họ chỉ là tiếng gọi của nghề nghiệp, cái nghề họ đã chọn và gửi vào đó một lý tưởng, sự đam mê và bổn phận trách nhiệm. Tôi đã nhận được những tin dữ hơn một lần: ký giả bị bắn chết, hay bị thương ở chiến trường. Nhưng những người còn sống trở về, không vì thế mà chùn chân. Họ lại tiếp tục đi theo quân độiVNCH trong những lần hành quân kế tiếp.

Đúng như câu nói của Rod Dreher, nhà bình luận báo chí, được chọn ghi trên bức tường trong Viện Bảo Tàng Báo Chí (News Museum):“There are three kinds of people who run toward disaster, not away: cops, firemen, and reporters.”

Dĩ nhiên lời nói này dành cho những người chân chính trong nhiệm vụ của họ.

James Foley là một nhà báo chân chính, anh đã chạy vào nơi nguy nan nhất, tai họa nhất và cái chết kinh hoàng nhất đã đến với anh. Có lẽ trước khi rời phần đất an bình ra đi, anh đã biết những rủi ro nào đang đợi anh trước mặt.

Và điều tệ hại, dã man nhất, đã xẩy ra cho người ký giả 40 tuổi này. Sau anh không biết còn bao nhiêu ký giả nữa sẽ bị chịu chung một số phận ở cái pháp trường cát đó. Và bao nhiêu ký giả nữa vẫn tiếp tục đến những vùng đất nguy hiểm Trung Đông để làm nhiệm vụ của mình.

Ủy ban Bảo Vệ Nhà Báo có trụ sở ở New York lên án vụ hành quyết anh Foley và nói việc giết người man rợ đó làm tất cả mọi người ghê tởm. Tổ chức này nói rằng Syria đã trở thành đất nước nguy hiểm nhất trên thế giới đối với các nhà báo trong 2 năm qua khi có ít nhất 69 nhà báo khác đã bị giết ở đây và hơn 80 người bị bắt cóc cùng 20 người khác hiện đang mất tích.(VOA)

Gia đình James tin rằng, anh đã hy sinh mạng sống mình cho những con tin khác đang bị giam giữ và cái chết của anh cho thế giới hiểu được nỗi khổ mà người dân Syria đang chịu đựng.

Cha của Jame nói là ngay hôm nay thì ông chưa có thể tha thứ cho kẻ giết con ông, nhưng là một Christian, ông nghĩ là ông sẽ tha thứ.

Ông Foley chắc chắn đã đọc và thấu đáo lời Kinh Hòa Bình của Thánh Phanxico:

Đem yêu thương vào nơi oán thù
Đem thứ tha vào nơi lăng nhục
Đem an hòa vào nơi tranh chấp
Đem chân lý vào chốn lỗi lầm.
Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ.

Bây giờ ông còn phải đọc hàng ngày kinh này để đốt lên ngọn nến tha thứ cho kẻ, không phải chỉ oán thù, lăng nhục, tranh chấp với mình mà phải tha thứ cho kẻ đã giết con mình bằng hành động dã man nhất. Sự tha thứ tội ác này không phải ai cũng làm được.

Đức Giáo Hoàng Francis Xavier đã gọi điện thoại từ Vatican đến gia đình James và phân ưu cùng ông bà Foley. Qua thông dịch viên, ngài nói chuyện với họ hơn 20 phút. Điều này là một niềm an ủi lớn lao và quan trọng cho gia đình Foley.

Nhưng phải cần một thời gian dài bao lâu thì ông bà Foley mới lành được “Vết Thương Đứt Ruột” này. Tôi nghĩ lâu lắm và có khi họ mang mảnh lòng đau thương đó cho đến ngày gặp lại con mình ở thế giới khác. Tha thứ cho kẻ thù thì được nhưng quên đi cái chết quá tàn nhẫn, đau thương của con mình, khó lắm!

Bao nhiêu người dân hiền lành ở Trung đông, chết bằng cách này hay cách khác. Bằng súng, bom, dao, bằng đói khát. Bao nhiêu người Hồi Giáo đã chết vì chính người Hồi Giáo.

Có ai an ủi họ không?

Trần Mộng Tú
8/23/2014

Có những tuần trôi qua lặng lẽ. Có những tuần giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc, nó bắt hành khách phải ôm cùng lúc nhiều cảm xúc lẫn lộn, vừa có nỗi đau, có phẫn nộ, có sợ hãi và cả sự hoài nghi. Không cho một khoảnh khắc nào để thở. Đến cả những dây thần kinh thô ráp nhất của linh hồn cũng phải trỗi dậy, để hỏi thế nào là lòng trắc ẩn? Thế nào là lương tâm của loài người?
Trong hơn 2 năm tạm cư tại Hoa Kỳ, nhờ công việc, nên tôi được đi lại khá nhiều. Từ các tiểu bang bờ Đông xuống Florida. Tại bờ Tây, tôi được đi từ tiểu bang Washington xuống dọc đến San Diego, thành phố cực nam của tiểu bang California. Tại phía Nam nước Mỹ, tôi được đi băng ngang qua nhiều tiểu bang dọc theo biên giới Mexico, kể cả một số tiểu bang miền Trung nước Mỹ, trong đó có Arkansas – nơi tôi lái xe đến thăm gia đình Luật sư Võ An Đôn.
Theo kết quả khảo sát của Pew, mức độ tin tưởng vào ông Trump đã sụt giảm tại 16 trong số 24 quốc gia so với năm ngoái, và không có quốc gia nào được khảo sát ghi nhận sự gia tăng thái độ tích cực đối với vị tổng thống này. Chỉ 23% số người được hỏi cho biết họ tin tưởng ông Trump sẽ đưa ra những quyết định đúng đắn trong các vấn đề toàn cầu. Ông Wike cho biết những người được hỏi dành nhiều sự tin tưởng hơn cho Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron (43%), Tổng Thống Ukraine Volodymyr Zelensky (35%), Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (34%) và Tổng Thống Nga Vladimir Putin (31%). Chỉ có Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu là nhận được mức độ tin tưởng thấp hơn ông Trump, ở mức 18%.
Các bậc quốc phụ Hoa Kỳ muốn thành lập một nền Cộng hòa chớ không phải một nền Dân chủ. Tuy nhiên, ngày nay, Hoa Kỳ là một quốc gia dân chủ hơn nhiều so với những mà gì các nhà cách mạng Mỹ muốn tưởng tượng trong những giấc mơ điên rồ nhất của họ – hoặc những cơn ác mộng. Đồng thời, có một vài nỗi sợ hãi tệ hại nhất liên hệ đến thuật ngữ "dân chủ" trong thời cách mạng Mỹ dường như đang xảy ra trong hiện tại. Ngay trong bài diễn văn từ biệt năm 1796 của George Washington, tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ, ông đã cảnh báo cho đồng bào về "những tác động tai hại của tinh thần đảng phái", mà nó có thể thúc đẩy cho người dân trong việc "tìm kiếm sự an toàn và yên tĩnh trong quyền lực tuyệt đối của cá nhân"...
Đối với đời người thì 250 năm đã dài gấp hai lần rưỡi tuổi thọ mà một con người có thể đạt đến nhiều nhất, nếu một người có thể sống tới 100 tuổi. Nhưng đối với một quốc gia thì 250 năm không phải là thời gian dài, bởi vì có những nước như Việt Nam có niên đại tồn tại lâu tới bốn, năm ngàn năm. Tuy nhiên, điều tôi muốn nói ở đây không phải là tuổi thọ dài hay ngắn của một quốc gia hay của nước Mỹ mà là trong suốt hai thế kỷ rưỡi đó đất nước này đã làm được gì có giá trị để đời và đã đánh mất thứ gì quý giá trong những điều cốt lõi làm nên một nước Mỹ thịnh trị hùng cứ một phương.
Con chó Taichito đã theo sát Aung San Suu Kyi suốt bao năm. Nhưng nó không được phép đi theo bà vào nhà giam khi quân đội lật đổ chính quyền của bà cách đây năm năm. Tháng trước, con chó tai cụp ấy chết tại nhà bà ở Yangon, thủ đô cũ, thọ 15 tuổi, vẫn như còn chờ bà trở về. Nó là món quà người con trai, Kim Aris, tặng mẹ khi bà ra khỏi nhà giam lần trước, năm 2010. “Tôi nghĩ đó là điều tốt nhất tôi từng tặng bà. Nó rất trung thành với bà,” ông Aris nói trong một cuộc phỏng vấn tại Luân Đôn.
Tôi cũng đã đến Mỹ như là một di dân tị nạn sau khi chính quyền Sài Gòn sụp đổ vào cuối tháng 4/1975, sống trong trại tị nạn Camp Pendleton cùng với hàng vạn người Việt khác sau khi rời bỏ quê hương trong hoảng loạn và lo sợ. Năm đó chẳng có lễ hội, chẳng có pháo hoa mừng Lễ Độc lập 4/7 trong trại vì mọi người ai cũng đang lo nghĩ khi nào sẽ được đi định cư, băn khoăn về tương lai trên đất mới sẽ làm gì để sống, có được tiếp tục đi học, người Việt có bị kỳ thị không. Lúc đó có tin loan truyền là bang California không muốn cho người Việt định cư nên không biết tương lai sẽ về đâu, gian truân ra sao. Người quen của tôi gặp nhau trong trại, có anh đi Seattle, bang Washington, có anh về Napa, ở miền bắc California hay có chị về Downey ở nam California. Bạn ở chung lều trại người đi bang Colorado, người về San Francisco, mấy anh lính hải quân ra tận hải đảo Hawaii. Nhìn quanh thấy người Việt được định cư khắp nơi trên nước Mỹ.
Có một sự khác biệt rất lớn giữa thế hệ Gen Z và một thế hệ người Mỹ đã quá chán nản với những con đường mòn rập khuôn, nỗi sợ hãi không dám “lệch đảng.” Ở Gen Z, họ có một nguồn năng lượng mà những chiếc ghế lâu năm ở Quốc Hội không thể có. Kết quả của bầu cử sơ bộ 2026 ở tiểu bang Colorado đã cho thấy khá rõ nét điều này. Một thế hệ Gen Z cho rằng "hệ thống đã đổ vỡ và chúng tôi nhận ra sẽ không có ai đến cứu chúng tôi ngoài chính chúng tôi.”Họ, là những người sinh trưởng trong gia đình di dân.
Mấy tuần đầu World Cup trên đất Mỹ là một chuyện lạ: giải đấu diễn ra đã vài tuần mà tên Donald Trump ít được nhắc đến. Người ta coi bóng, bàn luật, uống bia và cãi nhau, khán giả quốc tế thấy nước Mỹ tổ chức một kỳ bóng đá vui vẻ, tử tế. Ông tổng thống thì bận mừng 250 năm nước Mỹ, chưa để mắt vào sân bóng. Nhưng đâu dễ “too good to be true” như thế. Thẻ đỏ của Folarin Balogun xảy ra vài ngày trước, trong trận gặp Bosnia: anh tranh bóng với hậu vệ Tarik Muharemović. Xem nhanh, pha bóng chẳng có gì đặc biệt. Vào phòng VAR, quay chậm cho thấy mũi giày cà xuống sau ống chân, cổ chân xoắn lại. Trọng tài rút thẻ đỏ. Theo luật, thẻ đỏ ở World Cup thì trận sau nghỉ. Không kháng cáo, không ngoại lệ. Lẽ ra chuyện kết thúc ở đó.
Tổng thống Donald Trump đến Ankara với đe dọa hơn là củng cố quan hệ với NATO. Ông văng ra những điều khó nghe, sẽ rút quân Mỹ khỏi châu Âu nếu không chiếm được Greenland, vô cùng bất mãn vì các nước Âu châu không tham gia chiến tranh Iran, và tuyên bố cắt hết mậu dịch với Tây Ban Nha. Nhưng trước khi ra về, ông lại nói đến “tình bằng hữu to lớn” giữa các đồng minh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.