Hôm nay,  

Ước Mong Cháy Bỏng Đầu Năm

06/01/201500:00:00(Xem: 4189)

Năm 2015 mở đầu. Ai cũng có những ước mong tốt đẹp nhất cho bản thân, cho gia đình, cho đất nước. Nhưng thế nào là những ước mong hợp tình hợp lý, lành mạnh? Thế nào là những ước mong và hành động quá đáng, phi lý, có hại, có khi nguy hiểm?

Theo báo mạng Hong Kong Weibo, khi viên tướng Từ Tài Hậu, ủy viên Quân ủy Trung ương đảng CS Trung Quốc đầy quyền uy, bị bắt giam, tài sản bị thống kê, niêm phong, trong đó đồ trang sức, vàng bạc và cả một kho tiền giấy lên đến 15 tỷ nhân dân tệ, bằng khoảng 2 tỷ US$. Lập tức các mạng blogger tự do từ Bắc Kinh, Thượng Hải đến Quảng Châu, Đài Bắc, đặt ra nhiều câu hỏi, vì sao người cộng sản từng cổ vũ lối sống giản dị bình dân, từng ca tụng bản chất vô sản lại chạy theo những giá trị vật chất một cách quá sức tưởng tượng đến vậy?

Ở Việt Nam đã có cán bộ CS tham ô bị tuyên án tử hình. Bầu Kiên khét tiếng một thời vừa bị tòa phúc thẩm y án 30 năm tù giam về tội tham ô, biển thủ, làm sai chính sách. Nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền, lòng tham vô độ, nhà cao cửa rộng của nhà nước được bán nhượng rẻ như cho không, vẫn không vừa, còn kiếm thêm 3 ngôi nhà và biệt thự nữa một cách phi pháp, để rồi bị dân tố cáo là lính đào ngũ khi còn trẻ, sống buông thả bất lương, có thể bị truy tố ra tòa tuy đã về hưu. Nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế Hồ Xuân Mãn không có ngày vào đảng, vẫn leo lên đến chức Ủy viên Trung ương, rồi khai bừa 17 chiến công tưởng tượng để được nhà nước phong danh hiệu “Anh hùng các lực lượng vũ trang nhân dân” và nay bị thu hồi vì bị đồng đội tó cáo, còn có thể bị khai trừ ra khỏi đảng và bị truy tố.

Vậy thì vào dịp đầu năm này, người Việt chúng ta không ai nên có những ước mong quá đáng, phi lý, phi pháp và nguy hiểm như những tấm gương tày liếp trên đây.

Chúng ta nên có ước mong gì có ích lợi cho toàn xã hội? Đó rất nên là hình thành một đồng thuận - ước nguyện chung cần thiết cấp bách cho gần 100 triệu người Việt Nam sống trong nước và trên khắp thế giới: thay đổi hẳn thể chế của đất nước, đổi mới cả về chính trị - kinh tế - tài chính - văn hóa, dứt khóat loại bỏ những gì là cũ kỹ, lạc hậu, có hại, mạnh dạn áp dụng những gì là tiến bộ, có lợi cho toàn dân, toàn xã hội.

Trong tháng 7/2014, 61 đảng viên, gồm một số đảng viên lão thành, kỳ cựu, giáo sư, viện sỹ, nhà nghiên cứu, nhà kinh tế, nhà toán học, luật sư, nhà báo có uy tín, rồi cả cựu chiến binh cấp tướng và tá Quân đội nhân dân và Công an nhân dân đã ra Thư ngỏ yêu cầu toàn đảng nhận ra đường lối sai lầm của đảng, cùng với bộ máy quan liêu tha hóa với những nhóm lợi ích riêng tư là nguyên nhân của cuộc khủng hoảng toàn diện và tình trạng tụt hậu nặng nề hiện nay, để có ý chí tự giác và chủ động thay đổi hẳn Cương lĩnh của đảng.

Trước đó một Tuyên bố bác bỏ dự thảo Hiến pháp 2013 và đề ra nội dung hiến pháp mới đã thu được con số kỷ lục là 14.785 chữ ký, nói lên ước vọng chung của nhân dân là thoát khỏi chế độ độc đoán độc đảng, từ bỏ kiểu bỏ phiếu “đảng cử dân bầu”, tôn trọng quyền sở hữu đa thành phần, xây dựng nền pháp quyền minh bạch, coi đó là cuộc cải cách cơ bản phải thực hiện gấp, từ bỏ những lời hứa hẹn cải cách suông, những chiến thuật cải lương, đổi mới mà không khác gì trước, mà còn xấu hơn, tệ hơn.

Trong năm 2015 rất nên mở ra sớm một cuộc hiệp thương rộng rãi giữa tất cả các tổ chức của xã hội dân sự, cùng nhau bàn bạc để nhân thêm lực lượng của dân tộc vào một khối nhất trí, thống nhất, làm thành tổ chức chính trị cứu quốc mới nhằm tranh đua và thay thế đảng CS đã thoái hóa, mất tính chính đáng và lương thiện.

Đây nên là đề tài trao đổi công khai, rộng rãi trong toàn xã hội, trong đảng CS và ngoài đảng CS, trong giới trí thức, giữa các nhà chính trị, trong các tổ chức xã hội dân sự, giữa các mạng và blogger tự do, cả trong các tổ chức và cá nhân trong cộng đồng hải ngọai có chung một ước vọng.

Năm 2015 phải là năm tuyên truyền cổ động cho cao trào Dân chủ và Nhân quyền, với nội dung thoát chế độ độc đảng, thóat chủ nghĩa CS đã bị toàn thế giới lên án là tội ác, thoát chủ nghĩa xã hội mơ hồ - mà Bộ trưởng Kế họach và Đầu tư Bùi Quang Vinh cho là “đi tìm mãi mô hình định hướng XHCN nhưng làm sao tìm thấy vì nó có đâu, nó không tồn tại.”

Năm 2015 phải là năm phong trào dân chủ và nhân quyền phát triển vững chắc, liên kết trí thức với lao động, nông dân với công nhân, huy động thêm các ngành nghề - nhà báo, nhà giáo, nhà luật học, nhà kinh doanh vừa và nhỏ, nhà buôn bán, sinh viên, học sinh, bà con theo các tôn giáo - đồng lòng, đồng lọat xuống đường, có phối hợp nhịp nhàng, có kế họach chu đáo, có văn bản hướng dẫn, với khẩu hiệu sát đúng, không bạo lực, có trật tự văn minh. Lòng dân thức tỉnh rộng lớn sẽ đột biến thành triều dâng thác đổ, không có thế lực nào ngăn nổi.

Người Việt Nam ta phải làm chủ cuộc sống của mình. Không có gì phi lý hơn là một chế độ độc đoán độc đảng chà đạp tự do, nhân quyền, chỉ đem lại bạo lực, bất công và chiến tranh huynh đệ tương tàn, lại cứ tồn tại,tiếp tục tàn phá đất nước sau gần một thế kỷ ròng rã.

Xin mỗi người, mỗi bạn đọc còn có dòng máu dân tộc Việt trong huyết quản hiểu cho lời Ước vọng Tâm huyết đầu năm của người cầm bút tuy tuổi cao - gần 90 tuổi - nhưng chưa lẩm cẩm này:

Đứng một mình, mỗi người chúng ta chỉ là một con số zero bất lực, vô nghĩa, nhưng khi gắn bó với một tập thể chính nghĩa cao quý hợp lòng dân, mỗi người chúng ta sẽ trở thành một phần của Vô Tận.

Đứng riêng, vô cảm, bất động, mỗi chúng ta chỉ là một hạt cát vô tích sự, nhưng khi tự nguyện đứng trong một tổ chức đấu tranh cho nhân dân ta, đồng bào ta, dân tộc ta một cách có hiệu quả, mỗi chúng ta sẽ trở thành một vì sao sáng tồn tại vĩnh cửu trên bầu trời, như trong lòng ấm áp của Mẹ hiền Tổ quốc.

Bùi Tín, VOAs Blog

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.