Hôm nay,  

Cháu Đếch Có Tin...Là còn Lịch Sự Chán!

21/02/201600:01:00(Xem: 13502)

Cháu Đếch Có Tin...Là còn Lịch Sự Chán!

Le Nguyen

Thành tựu của công nghệ tin học đã chấp cánh cho khoa học kỹ thuật bay cao, bay xa trong vài thập niên cuối của thế kỷ XX và cũng nhờ thành tựu công nghệ tin học xây dựng nền tảng vững chắc cho loài người bước sang thế kỷ XXI với những dự tính chinh phục không gian đầy tham vọng, nhiều hứng thú như chương trình đưa người lên thám hiểm sao Hỏa, đặt kế hoạch mang tính chuẩn bị cho loài ngưòi định cư trên cung Trăng và vươn tầm mắt khoa học, quan sát bên ngoài Thái Duơng Hệ để tìm hiểu bí ẩn đậm màu huyền bí  của vũ trụ bao la ...
.

Lúc thế giới loài người thi triễn tài năng và các quốc gia tiên tiến thi nhau phát huy thành tựu khoa học kỹ thuật vào mục tiêu khám phá vũ trụ với các kế hoạch đầy tham vọng mang tính khả thi cao. Bên cạnh những tầm nhìn tưởng như chuyện thần thoại của thời săn bắn, hái trái là ngày nay loài người văn minh tận dụng tối đa thành tựu tin học vào quản trị, điều hành trong mọi lãnh vực, ngành nghề công cũng như tư nhằm đạt mục đích “nước mạnh dân giàu, xã hội công bằng, dân chủ văn minh.”
.

Với thành công rực rỡ của thời đại tin học, loài người tiến nhanh về ánh sáng tương lai thì lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam vẫn còn loay hoay trong vũng lầy Mác –Lê, lượm lặt tư tưởng sùng bái lãnh tụ Hồ Chí Minh đầy mê tín dị đoan của thời thờ thần bái vật. Thuở loài người còn mông muội, thờ lạy sùng bái bộ phận sinh dục nam lẫn nữ như biểu tượng huyền bí, linh thiêng của đấng toàn năng vô biên...và nếu ai không vâng lời, dám cả gan đụng tới sự thật trần truồng sặc mùi mê tín này sẽ không tránh khỏi thảm họa cho bản thân, gia đình.
.

Nói rõ hơn là trong lúc nhân loại văn minh sử dụng tri thức, áp dụng thành tựu thần kỳ của khoa học tin học, bù đầu vào những toan tính, kế hoạch thiên niên kỷ cho cuộc sống loài người trong tương lai thì đảng cộng sản Việt Nam vẫn mày mò rao giảng chủ nghĩa Mác – lênin, thứ tư tưởng quá hạn sử dụng mà loài người đã quăng vào thùng rác lịch sử từ nhiều chục năm qua. Không những thế lãnh đạo đảng, nhà nước Việt cộng còn đem tư tưởng không có gì...và mang đạo đức vô đạo đức của Hồ Chí Minh cưỡng bức cán bộ, đảng viên, thanh thiếu niên Việt Nam...xa hơn nữa là cưỡng bức cả nước học tập, làm theo rất vớ vẩn!
.

Thời đại tin học với công cụ thông tin hiện đại, mọi người ai có điều kiện tiếp cận, sử dụng phương tiện tin học cũng đều biết Hồ Chí Minh chẳng có tư tưởng gì cả, trong đầu Hồ chỉ có Mác- Lê- Mao và các ông râu dài này - theo Hồ Chí Minh là không thể sai được?

Về đạo đức của Hồ cũng không khá hơn tư tưởng không có gì của Hồ Chí Minh... Đạo đức nổi bật nhất của Hồ là chơi chạy, chơi vô trách nhiệm, ngay cả việc lạnh lùng hạ sát người tình, người vợ đã từng đầu ấp tay gối để chỉ nhằm bảo vệ đạo đức Hồ Chí Minh, bảo vệ thanh danh “vĩ nhân” suốt đời vì dân vì nước, hy sinh tình cảm riêng tư, không biết mùi đàn bà để toàn tâm toàn ý cho tổ quốc, nhân dân?!
.

Những hư cấu đầy mê tín phản khoa học nhằm thần thánh hóa Hồ Chí Minh, một tên tội đồ dân tộc, một tội phạm chống nhân loại đã được công cụ truyền thông hiện đại vạch trần, lột ra trần trụi không còn một thứ chi cho bác che con tự do và cho đảng ta chống chế, bao biện cho cái gọi là thiên tài của tên Hán gian Hồ Chí Minh.
.

Công cụ truyền thông hiện đại của thời đại tin học đã chỉ ra những câu nói, bài thơ, bản văn được tuyên giáo đảng ta gọi là tư tường, đạo đức Hồ Chí Minh như câu nói “Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người” hay bài thơ “Nguyên Tiêu” được xếp vào một trong 100 bài thơ hay nhất của thế kỷ XX hoặc bản văn tuyên ngôn độc lập được Hồ đọc ở quảng trường Ba Đình năm 1945...Tất cả đã bị các tài liệu lưu trữ trong các trang mạng toàn cầu chỉ ra là Hồ chôm chỉa, vơ vào.. từ các nhà tư tưởng thành danh của nhân loại chứ không phải do Hồ có khả năng nghĩ ra.
.

Thật ra không phải chỉ có bấy nhiêu câu nói, bài thơ, bản văn vừa dẫn là Hồ mượn ý tưởng của người khác vơ vào làm của mình. Hầu hết những ý tưởng chứa tư duy triết học, có chiều sâu tư tưởng được tuyên giáo gán cho Hồ thì với thời thông tin mở ngày nay đã chỉ ra là Hồ ăn cắp tư tưởng của người khác và những câu nói, bài thơ, bản văn mà văn nô, bồi bút le liếm bảo là nôm na, giản dị hết mực thì nồng nặc mùi ỉa đái, kinh nguyệt mang tính đặc thù tư tưởng Hồ Chí Minh không lẫn vào đâu được.
.

Theo chiều hướng giản dị, nôm na của cái mà bọn bồi bút gọi là hết mực đó, có bản di chúc Hồ Chí Minh. Bản văn mà Hồ cố bỏ quên mùi đàn bà, bỏ ra ngày vài tiếng đồng hồ để nắn nót suốt năm năm tình lận đận cho dám cháu ngoan các thứ tụng niệm như thánh kinh đầy mê tín khiến tác giả Vũ Đông Hà phải ngứa mồm, buột miệng thốt lên trong bài viết “Thưa Bác..Cháu đếch hiểu nỗi” như sau:
.

“...Bác làm gì vậy Bác!? Chi mà sửa tèm lem tẹp nhẹp máu me tùm lum vậy Bác!? Có vài trang giấy mà Bác phải 5 năm tình lận đận đến đổ máu vậy thì bố ai tin Bác là người viết Bản án chế độ thực dân Pháp ký tên Nguyễn Ái Quốc! ...Cháu... đếch có tin!...”
.

Ảnh Thu Nhỏ

.

Ngoài bôi xóa cạo sửa, tèm lem tẹp nhẹm, máu me tùm lum trông phát ớn! Di chúc Hồ còn tệ hơn cả giấy nháp của các học trò tập làm văn và nội dung bản di chúc cũng chẳng có gì đặc biệt, nó chỉ khá hơn cái gọi là tư tưởng “ỉa đái, kinh nguyệt” của Hồ Chí Minh làm ra, phát tán cho đám cháu ngoan le lưỡi liếm!.

Khách quan mà nói di chúc của Hồ dưới trung bình, thế mà vẫn có những đứa nhà văn nhà báo, những tên giáo sư, tiến sĩ  của cái làng bảo tồn “mắm” Ba Đình nâng bi di chúc “tối mật, sáng mật” của Hồ trơ trẽn, cường điệu nhằm làm cho những đứa mù đảng, cuồng Hồ trố mắt thán phục như sau:
.

“...Tài liệu nằm trong một chiếc phong bì to... Tài liệu này được công bố với tên gọi Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh do đồng chí Lê Duẩn đọc trong lễ tang Bác ngày 9-9-1969 tại Quảng trường Ba Đình đã gây xúc động mạnh mẽ trong hàng triệu trái tim đồng bào và chiến sĩ cả nước...

...Cứ như thế, suốt 5 năm trời... mỗi ngày bác dành 1 tiếng đồng hồ, từ 9-10 giờ là giờ đẹp nhất trong ngày. Bác suy nghĩ, trăn trở trên những trang viết của mình để dặn lại cho toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta những công việc hệ trọng của sự nghiệp cách mạng sau khi Bác qua đời...

...Xem lại bút tích Bác chỉnh sửa bản Di chúc, chúng ta sẽ thấy được tầm quan trọng đặc biệt và những giá trị vĩnh hằng mà Bác để lại cho các thế hệ mai sau. Bác cẩn trọng, tỉ mỉ đến từng từ, từng ý, từng câu...

...Vận dụng điều này vào công tác tự phê bình và phê bình hiện nay, chúng ta mới thấy hết giá trị, những tiên đoán thiên tài và sự minh triết, ân minh, độ lượng của Người...

...Giờ đây, mỗi khi lật giở lại những trang bản thảo, những bút tích chỉnh sửa, bổ sung của Người trong bản Di chúc thiêng liêng như một cương lĩnh hành động ngày nào, dường như vẫn thấy một Hồ Chí Minh đang cẩn trọng, cân nhắc từng ý, từng việc, để cô đọng nhất những trăn trở, những điều cần phải dặn lại...


...Một nhà tiên tri châu á báo trước công cuộc giải phóng của các dân tộc bị áp bức, khổ đau, Người còn nhìn thấy và dặn lại trước những công việc cần thiết phải thực hiện để xây dựng lại một nước Việt Nam đàng hoàng hơn, to đẹp hơn trong tương lai...


...Những lời dặn thiết tha, đậm chất nhân văn trong Di chúc chứa đựng những giá trị tư tưởng, tinh thần cao quý của cuộc đời Hồ Chí Minh...


...Là một người suốt đời phục vụ cách mạng, tôi càng tự hào với sự lớn mạnh của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế bao nhiêu, thì tôi càng đau lòng bấy nhiêu vì sự bất hoà hiện nay giữa các đảng anh em...

.

...Di chúc Hồ Chí Minh “là một áng văn tuyệt bút” không dài, là những lời cuối đậm đà bản sắc văn hoá dân tộc và thời đại, hội tụ trong đó hoài bão và tình cảm của một nhà văn hoá lớn...”

.

di chúc, Hồ Chí Minh

       Lúc bác sắp đi gặp cụ Mác, cụ Lê...Thằng cu này là ai mà có mặt ở đây thế?

.

Theo thông tin từ loa đài của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam thì Hồ Chí Minh có ba bản văn di chúc viết tay và bản văn nào cũng bôi xóa tẹp nhẹp, tèm nhem, đỏ rực màu máu...Vậy mà, ngay cả bản di chúc được ban tư tưởng văn hóa, văn hay chữ tốt hạng nhất của đảng biên tập, rút gọn nhập ba thành một, công bố cho bàng dân thiên hạ “thưởng thức” cũng không ai tìm thấy “áng văn tuyệt bút” nào trong di chúc của Hồ Chí Minh cả. Cũng như không ai thấy “...Tầm quan trọng đặc biệt...Giá trị vĩnh hằng...Một nhà tiên tri châu á... Đậm đà bản sắc dân tộc...một nhà văn hóa lớn...” trong di chúc tuyệt mật như lời văn nô ca tụng, cái bản di chúc của Hồ đã được biên tập, xào nấu, chỉnh sửa.

.

Bảo đảm đọc ba bản di chúc của Hồ Chí Minh với cái đầu tỉnh táo khách quan, không vướng bận thương ghét, chắc hẳn ai cũng nhận ra nội dung bản di chúc của Hồ Chí Minh chỉ đạt trung bình kém và phần bản gốc của di chúc gạch xóa tùm lum, sai văn phạm chính tả tét tòe loe, nếu ưu ái, nhân nhượng lắm thì cho điểm một là tốt lắm rồi, chứ làm gì có “áng văn tuyệt bút” trong di chúc mà văn nô, bồi bút thi đua le lưỡi liếm, phun ra “...Đậm đà bản sắc dân tộc...Một nhà văn hóa lớn... Tiên đóan thiên tài và sự minh triết, anh  minh...Thể hiện khả năng dự báo thiên tài của chiến lược gia Hồ Chí Minh...từ trích đoạn di chúc dưới đây:
.

“...Ông Đỗ Phủ là người làm thơ rất nổi tiếng ở Trung Quốc đời nhà Đường, có câu rằng "Nhân sinh thất thập cổ lai hy", nghĩa là "Người thọ 70, xưa nay hiếm".

...Vì vậy, tôi để sẵn mấy lời này, phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin và các vị cách mạng đàn anh khác, thì đồng bào cả nước, đồng chí trong Đảng và bầu bạn khắp nơi đều khỏi cảm thấy đột ngột...

... là một người suốt đời phục vụ cách mạng, tôi càng tự hào với sự lớn mạnh của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế bao nhiêu, thì tôi càng đau lòng bấy nhiêu vì sự bất hoà hiện nay giữa các đảng anh em!...

...Điều mong muốn cuối cùng của tôi là: Toàn Đảng, toàn dân ta đoàn kết phấn đấu, xây dựng một nước Việt Nam hoà bình, thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh, và góp phần xứng đáng vào sự nghiệp cách mạng thế giới.”
.

Đọc di chúc Hồ Chí Minh không khó để thấy tư tưởng không có gì...và đọc trích đoạn di chúc thượng dẫn đã chỉ rõ tư tưởng Hồ, chỉ đậm màu vay mượn căn tính, chẳng có bản sắc dân tộc nào trong tư tưởng Hồ Chí Minh. Cũng như chẳng ai thấy danh nhân văn hóa nào trong di chúc mà chỉ thấy hiển hiện “...Ông Đỗ Phủ là người làm thơ rất nổi tiếng ở Trung Quốc đời nhà Đường...Tôi để sẵn mấy lời này, phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Mác, cụ Lênin...Tôi càng tự hào với sự lớn mạnh của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế...Góp phần xứng đáng vào sự nghiệp cách mạng thế giới...”  Qua các câu đọc được, di chúc tự nó đã lột tả Hồ là con chó nhỏ của chủ nghĩa Mác – Lê, là tên công sản ngu dốt, rừng rú như tên “đồng chí” đồ tể Staline đánh giá bản chất Hồ, là chính xác trên cả tuyệt vời.
.

Đọc di chúc tiếng Việt với giọng văn ngọng nghịu, tràn ngập phụ âm Zo..o ...Fu..ck... đến phát sợ,  nếu tinh mắt sẽ thấy tiếng Việt của Hồ không phải âm tiếng việt rồi! Tiếng Việt như thế là có vấn đề, vậy mà đám trí nô xã nghĩa ca bác biết thông thạo 29 thứ tiếng thì thật không biết dây thần kinh của chúng nằm ở trên đầu nào – trên hay dưới? Bản văn di chúc cho thấy tiếng Việt là tiếng mẹ đẻ còn chưa thông và bản văn di chúc của Hồ, chưa chắc khá hơn bài tập làm văn của em học sinh tiểu học giỏi văn, thì việc ca Hồ thông thạo nhiều thứ tiếng nước ngoài là câu chuyện tuyên truyền đồng bóng, mê tín dị đoan chỉ có ở Việt Nam trong thời đại tin học - thời mà loài người văn minh thi nhau chinh phục, tìm chỗ cấm dùi trên không gian...
.

Tóm lại, tuyên truyền di chúc Hồ Chí Minh, thần thánh hóa Hồ Chí Minh của tuyên giáo cộng sản quá đổi đồng bóng, sặc mùi mê tín. Thế bảo sao người dân không kêu là: “Thưa bác..cháu đếch có tin!” Thật ra câu nói này còn lịch sự chán... đối với tư tưởng, đạo đức vốn không có gì của Hồ Chí Minh.




 

.
.

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.