Hôm nay,  

Trám Răng Tên Xã Đội Trưởng

23/01/201800:00:00(Xem: 6353)
Thành Lacey thoát dịch


Giới thiệu tác giả: Đây là quyển tiểu thuyết, được dịch từ Pháp văn, có tựa đề Anh ngữ là: “Balzac and The Little Chinese Seamstress” – NXB Anchor Books, New York - của tác giả người Hoa tên là Dai Sijie viết tại Pháp năm 2000.  Ông sinh tại Trung quốc năm 1954.  Dai Sijie là một nhà làm phim và bản thân từng bị đi cải tạo từ năm 1971 đến 1974.  Ông rời Trung quốc sang Pháp năm 1984, sống và làm việc tại Pháp cho đến nay.  Quyển tiểu thuyết đầu tay này của ông, chỉ trong sớm chiều,  gây tiếng vang  lớn tại Pháp năm 2000, và ngay tức thì trở thành quyển tiểu thuyết bán chạy nhứt và đoạt được năm giải thưởng.  Bản quyền của quyển tiểu thuyết này đã được bán đi mười chín quốc gia và đang được quay thành phim.

Đây là một quyển truyện “ làm cho độc giả phải say mê về ma lực thu hút của văn chương và sự huyền diệu của một cuộc tình lãng mạn của hai thanh niên thanh thị xấu số bị đày đi cải tạo ở một vùng núi rừng hẻo lánh trong thời Cách Mạng Văn Hoá của Trung Cộng. Tại đây hai chàng ta gặp cô con gái của ông lão thợ may vùng này và tình cờ khám ra được một số tác phẩm văn chương cổ điển của phương Tây được dịch sang Hoa ngữ.  Trong khi tán tỉnh cô bé thợ may, hai chàng có dịp ngốn nghiến các tác phẩm ngoại quốc “ loại văn hoá đồi trụy” bị cấm đọc này và đã đắm mình vào thế giới xa lạ trong các tác phẩm đó  rồi quên đi được thực tại phủ phàng, ác nghiệt,  đang bao quanh mình.”  -  Anchor Books ‘s Preview.

          Theo lời phê bình của The New York Times thì: “Văn của Dai Sijie thắm thiết, xót xa, đầy hài hước và lãng mạn trử tình.”  Xin dịch ra đây một đoạn đầy tính cách hài hước khi tác giả và người bạn của ông trám răng cho tên xã đội trưởng để ta cùng thưởng thức văn tài xuất chúng của ông trong truyện “ Văn hào Blazac và cô thợ may bé nhỏ Trung hoa ” này.           ... trang 131

(Sơ lược diên tiến câu chuyện:  Tên xã đội trưởng bị đau răng cả tuần không ăn uống gì đưực.  Hắn đau qúa chịu không nổi nữa nên đành phải nhờ người bạn đồng bị  cải tạo của tác giả trám răng cho, anh chàng này là con của một nha sỹ ở thành phố . Trước đó hắn đã hăm dọa tác giả sẽ đem nộp ông cho công an về tội phổ biến “văn hoá ngoại lai đồi trụy nếu không trám răng cho hắn.  Hồi này của câu truyện xảy ra tại căn nhà sàn của lão thợ may với cái máy may cũ kỷ đạp bằng chân mà cây kim may được dùng làm mũi khoan răng! Hiện diện trong hồi này có bốn nhân vật:  tên xã đội, lão thợ may, anh chàng “nha sỹ bất đắc dĩ” và tác giả.)

***

... Hàm răng của tên xã đội trưởng gồ ghề , lởm chởm như một rặng núi.  Ba cái răng cửa  lồi ra từ cái nướu đen xì như mảnh đá phún thạch thời tiền sử.  Còn mấy cái răng nanh bị nám đen khói thuốc lá thì bén như mũi đá nhọn.  Mấy cái răng hàm của hắn thì có mấy cái bị soi lủng sâu đến nổi anh bạn ‘nha- sỹ ’ của tôi phải trịnh trọng nói là chủ của nó chắc phải là bị bịnh giang mai.  Nghe như vậy, tên xã đội trưởng quay mặt chỗ khác tránh né, không đưa ra lời phản kháng nào.

Cái răng bị đau nằm thụt tuốt sâu vô phiá trong hàm của hắn.  Nó nằm kế bên cái lổ đen, mềm  phập phìu bọng nước của cái răng mới bị ...  nhổ lầm trước đó.  Nó nằm một mình, cái răng khôn bị hư này bị lổ chổ như đá san hô.  Tên xã đội trưửng cứ phải dùng cái lưỡi vàng khè của hắn, hết rà qua rồi lại rà lại. Sau đó lại đưa qua thăm dò cái lổ răng bên cạnh nó rồi chấm dứt bằng một cái chắc lưỡi khoan khoái thật kêu khi đưa lên chạm vào vòm họng.

Cái lưỡi đưa qua đưa lại bổng ngưng lại ngay khi cái kim thép lạnh của cái máy may đưa vào trong miệng và ngưng lơ lửng phiá trên cái răng đau. Lập tức cái lưỡi bị thu hút ngay bởi vật lạ trong miệng.  Đầu lưỡi rà lên rà xuống vật lạ lạnh, lạ lùng đó.  Nó run run rồi co lại rồi lại rà rà tiếp.  Kích thích bởi cảm giác lạ, nó liếm cây kim may nữa rồi luyến tiiếc co rụt lại.

Chân của lảo thợ may gìa nhấn lên bàn đạp má may, sợi dây chuyền làm mũi kim thụt lên thụt xuống. Cái lưỡi của tên xã đội thấy vậy liền co lại.  Anh nha-sỹ- bất đắc dĩ lấy ngón tay chỉnh lại “mũi khoan” và lấy thế cho bàn tay của mình.  Anh ta đợi một vài giây cho bàn đạp nhanh lên rồi châm cái kim vào cái răng.  Người ta một tiếng hét lủng màng nhỉ của bịnh nhân.  Mũi kim vừa rút lên thì tên xã đội lăn mình rớt xuống khỏi cái giường đặt kế bên cạnh cái máy may!

Tên xã đội nổi sùng lên: “ Mấy người làm cái gì vậy? Muốn giết tao phải không!? “

  Lão thợ may nói:

 -  Tôi đã nói với ông rồi.  Tôi thấy ngoài chợ họ cũng là như vầy thôi.  Mà chính ông đòi tụi tui làm mà!”

-  Đau té đái luôn hè!

- Phải chịu đau thôi.  Caí mũi kim trong bịnh viện nó nhanh gấp mấy trăm lần mới ít bị đau.  Còn kim bàn đạp này thì nó chậm.  Mà kim càng chậm thì càng đau thôi.”  Anh nha sỹ nói.

    Nghe vậy tên xã đội nói một cách cương quyết:

        - Cứ làm đi.  Tao bị cả tuần không ăn không uống gì được.  Thà làm mẹ lần này cho nó xong.

Nói xong hắn nhắm mắt lại để khỏi thấy mũi kim thò vào miệng. Nhưng rồi cũng như lần rồi,  cái đau kinh khủng đẩy hắn lăn rớt ra khỏi giường , văng cái nón kết đội trên đầu xuống đất, trong khi cái kim vẫn còn dính trong cái răng.

Hắn lăn giật té mạnh đến mức gần làm đổ cái đèn dầu mà tôi (tác giả) đang hơ cho cục chì trám răng chảy ra!.

Cái cảnh này thật là chết-được-vì-nín-cườ  nhưng không dám cười vì sợ tên xã đội nổi khùng lên thì cả đám mang hoạ, bị đi cải tạo mút mùa.

Anh bạn nha sỹ lấy cây kim, lau sạch, xem xét kỷ, rồi nọi bịnh nhân há lấy một ly nước sút miệng.  Tên xã đội nghe theo rồi nhổ nước sút trong miệng có màu đỏ ra trên sàn nhà kế bên cái nón kết kiểu vệ binh của hắn bị rớt hồi nãy.  “Ông bị chảy máu rồi.”  Lão thợ may nói.

Anh nha sỹ nhặt cái kết lên đưa cho hắn, nói:

-  Nếu muốn tôi chữa cái răng thì chỉ còn có nước cột ông chặt vô giường thôi.

Tên xã đội hét lên đầy phẩn nộ:

         - Cột tôi vào giường hả?  Anh không biết chức vụ của tôi là xã đội trưởng sao?

Chàng nha sỹ trả lời:

-  Bởi vì người của ông cứ giật bắn như vậy thành ra tụi tôi phài dùng đến cách đó mà thôi!

Tôi sửng sờ.  Sao mà tên đội trưởng ương nganh, hùng hổ này lại chịu bị trói vô giường một cách nhục nhã và tức cười như vậy?  Cho tới giờ, tôi thật vẫn không hiểu ra được.

Anh chàng nha sỹ nhanh chóng cột hắn vào giường, còn lão thợ may thì giữ nhiệm vụ giữ chặt cái đầu của bịnh nhân cho không bị nhúc nhích.  Còn tôi thì thay thế vào việc đạp cái bàn đạp máy may.

Khi thấy anh nha sỹ ra dấu, tôi bắt đầu đạp cho bánh xe chuyền của cái máy may quay đều liên tục.  Tôi gia tăng tốc độ đạp; cái kim thụt lên thụt xuống, rung rung, đâm vào cái răng mắc dịch ... rồi có tiếng hét lên của tên đội trưởng bị cột cứng vào giường.  Lúc đó hắn không chỉ bị cột xiết vào giường với sợi giây thừng lớn  như tên vô lọai trong phim sắp bị trừng phạt mà lại còn bị hai bàn tay của lão thợ may siết chặt  lại cứng như kềm.  Mặt hắn xanh tái đi, miệng mồm thì sủi đầy bọt.

Bất thình lình, trong ngừơi tôi bổng nổi dậy ý muốn đầy bạo lực tính không thể nào kiềm chế được khi tôi nghỉ về những hành hạ khi mình bị cải tạo nên đạp cái bàn đạp cho chậm lại.

Anh bạn nha sỹ của tôi nháy mắt đồng tình.

Tôi đạp cho thiệt chậm lại để hành hạ tên xã đội .  Tôi làm như là cái kim khoan muốn bị gãy.  Cái kim gần như không chạy nữa, hay lâu lắm mới nhúc nhích.  Sau cùng, sau khi thấu tới chỗ cái răng bị hư, tôi nhấn bàn đạp một cái nữa rồi tôi bỏ chân ra không đạp nữa cho nó đứng yên.   Tôi làm ra vẽ không biết gì để che dấu cái thù ghét đang sôi lên trong mắt của mình.  Giả bộ cuối xuống xem cái sợi dây chuyền bánh có bị sút ra không rồi tôi để chân lên bàn đạp đạp tiếp.  Cái kim bắt đầu xoay lại, chậm chạp và xục xịch như một người đạp xe đang gò lưng đạp lên dốc thẳng. Nó trở thành mũi dùi đục vào thành răng cứng và phun bụi răng bị cà vàng khè ra. Tôi thật đúng là đã trở thành một tay hành hình ác độc ! //         

Đầu năm 2018

Có những tuần trôi qua lặng lẽ. Có những tuần giống như một chuyến tàu lượn siêu tốc, nó bắt hành khách phải ôm cùng lúc nhiều cảm xúc lẫn lộn, vừa có nỗi đau, có phẫn nộ, có sợ hãi và cả sự hoài nghi. Không cho một khoảnh khắc nào để thở. Đến cả những dây thần kinh thô ráp nhất của linh hồn cũng phải trỗi dậy, để hỏi thế nào là lòng trắc ẩn? Thế nào là lương tâm của loài người?
Trong hơn 2 năm tạm cư tại Hoa Kỳ, nhờ công việc, nên tôi được đi lại khá nhiều. Từ các tiểu bang bờ Đông xuống Florida. Tại bờ Tây, tôi được đi từ tiểu bang Washington xuống dọc đến San Diego, thành phố cực nam của tiểu bang California. Tại phía Nam nước Mỹ, tôi được đi băng ngang qua nhiều tiểu bang dọc theo biên giới Mexico, kể cả một số tiểu bang miền Trung nước Mỹ, trong đó có Arkansas – nơi tôi lái xe đến thăm gia đình Luật sư Võ An Đôn.
Theo kết quả khảo sát của Pew, mức độ tin tưởng vào ông Trump đã sụt giảm tại 16 trong số 24 quốc gia so với năm ngoái, và không có quốc gia nào được khảo sát ghi nhận sự gia tăng thái độ tích cực đối với vị tổng thống này. Chỉ 23% số người được hỏi cho biết họ tin tưởng ông Trump sẽ đưa ra những quyết định đúng đắn trong các vấn đề toàn cầu. Ông Wike cho biết những người được hỏi dành nhiều sự tin tưởng hơn cho Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron (43%), Tổng Thống Ukraine Volodymyr Zelensky (35%), Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (34%) và Tổng Thống Nga Vladimir Putin (31%). Chỉ có Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu là nhận được mức độ tin tưởng thấp hơn ông Trump, ở mức 18%.
Các bậc quốc phụ Hoa Kỳ muốn thành lập một nền Cộng hòa chớ không phải một nền Dân chủ. Tuy nhiên, ngày nay, Hoa Kỳ là một quốc gia dân chủ hơn nhiều so với những mà gì các nhà cách mạng Mỹ muốn tưởng tượng trong những giấc mơ điên rồ nhất của họ – hoặc những cơn ác mộng. Đồng thời, có một vài nỗi sợ hãi tệ hại nhất liên hệ đến thuật ngữ "dân chủ" trong thời cách mạng Mỹ dường như đang xảy ra trong hiện tại. Ngay trong bài diễn văn từ biệt năm 1796 của George Washington, tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ, ông đã cảnh báo cho đồng bào về "những tác động tai hại của tinh thần đảng phái", mà nó có thể thúc đẩy cho người dân trong việc "tìm kiếm sự an toàn và yên tĩnh trong quyền lực tuyệt đối của cá nhân"...
Đối với đời người thì 250 năm đã dài gấp hai lần rưỡi tuổi thọ mà một con người có thể đạt đến nhiều nhất, nếu một người có thể sống tới 100 tuổi. Nhưng đối với một quốc gia thì 250 năm không phải là thời gian dài, bởi vì có những nước như Việt Nam có niên đại tồn tại lâu tới bốn, năm ngàn năm. Tuy nhiên, điều tôi muốn nói ở đây không phải là tuổi thọ dài hay ngắn của một quốc gia hay của nước Mỹ mà là trong suốt hai thế kỷ rưỡi đó đất nước này đã làm được gì có giá trị để đời và đã đánh mất thứ gì quý giá trong những điều cốt lõi làm nên một nước Mỹ thịnh trị hùng cứ một phương.
Con chó Taichito đã theo sát Aung San Suu Kyi suốt bao năm. Nhưng nó không được phép đi theo bà vào nhà giam khi quân đội lật đổ chính quyền của bà cách đây năm năm. Tháng trước, con chó tai cụp ấy chết tại nhà bà ở Yangon, thủ đô cũ, thọ 15 tuổi, vẫn như còn chờ bà trở về. Nó là món quà người con trai, Kim Aris, tặng mẹ khi bà ra khỏi nhà giam lần trước, năm 2010. “Tôi nghĩ đó là điều tốt nhất tôi từng tặng bà. Nó rất trung thành với bà,” ông Aris nói trong một cuộc phỏng vấn tại Luân Đôn.
Tôi cũng đã đến Mỹ như là một di dân tị nạn sau khi chính quyền Sài Gòn sụp đổ vào cuối tháng 4/1975, sống trong trại tị nạn Camp Pendleton cùng với hàng vạn người Việt khác sau khi rời bỏ quê hương trong hoảng loạn và lo sợ. Năm đó chẳng có lễ hội, chẳng có pháo hoa mừng Lễ Độc lập 4/7 trong trại vì mọi người ai cũng đang lo nghĩ khi nào sẽ được đi định cư, băn khoăn về tương lai trên đất mới sẽ làm gì để sống, có được tiếp tục đi học, người Việt có bị kỳ thị không. Lúc đó có tin loan truyền là bang California không muốn cho người Việt định cư nên không biết tương lai sẽ về đâu, gian truân ra sao. Người quen của tôi gặp nhau trong trại, có anh đi Seattle, bang Washington, có anh về Napa, ở miền bắc California hay có chị về Downey ở nam California. Bạn ở chung lều trại người đi bang Colorado, người về San Francisco, mấy anh lính hải quân ra tận hải đảo Hawaii. Nhìn quanh thấy người Việt được định cư khắp nơi trên nước Mỹ.
Có một sự khác biệt rất lớn giữa thế hệ Gen Z và một thế hệ người Mỹ đã quá chán nản với những con đường mòn rập khuôn, nỗi sợ hãi không dám “lệch đảng.” Ở Gen Z, họ có một nguồn năng lượng mà những chiếc ghế lâu năm ở Quốc Hội không thể có. Kết quả của bầu cử sơ bộ 2026 ở tiểu bang Colorado đã cho thấy khá rõ nét điều này. Một thế hệ Gen Z cho rằng "hệ thống đã đổ vỡ và chúng tôi nhận ra sẽ không có ai đến cứu chúng tôi ngoài chính chúng tôi.”Họ, là những người sinh trưởng trong gia đình di dân.
Mấy tuần đầu World Cup trên đất Mỹ là một chuyện lạ: giải đấu diễn ra đã vài tuần mà tên Donald Trump ít được nhắc đến. Người ta coi bóng, bàn luật, uống bia và cãi nhau, khán giả quốc tế thấy nước Mỹ tổ chức một kỳ bóng đá vui vẻ, tử tế. Ông tổng thống thì bận mừng 250 năm nước Mỹ, chưa để mắt vào sân bóng. Nhưng đâu dễ “too good to be true” như thế. Thẻ đỏ của Folarin Balogun xảy ra vài ngày trước, trong trận gặp Bosnia: anh tranh bóng với hậu vệ Tarik Muharemović. Xem nhanh, pha bóng chẳng có gì đặc biệt. Vào phòng VAR, quay chậm cho thấy mũi giày cà xuống sau ống chân, cổ chân xoắn lại. Trọng tài rút thẻ đỏ. Theo luật, thẻ đỏ ở World Cup thì trận sau nghỉ. Không kháng cáo, không ngoại lệ. Lẽ ra chuyện kết thúc ở đó.
Tổng thống Donald Trump đến Ankara với đe dọa hơn là củng cố quan hệ với NATO. Ông văng ra những điều khó nghe, sẽ rút quân Mỹ khỏi châu Âu nếu không chiếm được Greenland, vô cùng bất mãn vì các nước Âu châu không tham gia chiến tranh Iran, và tuyên bố cắt hết mậu dịch với Tây Ban Nha. Nhưng trước khi ra về, ông lại nói đến “tình bằng hữu to lớn” giữa các đồng minh.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.