Hôm nay,  

Con Lọ Lem

19/02/201900:00:00(Xem: 21723)
Duy Xuyên/Tacoma

 

Biển là con bé trôi sông lạc chợ, lang thang, quần áo tơi tả, đang đứng khóc mếu máo tại bờ biển Nha trang, được mẹ tôi thương hại đem về nuôi.

Con bé không biết tại sao nó bị lạc cha lạc mẹ, trong một đoàn người tản cư, chạy tán loạn, khi con tàu của Pháp vừa cập bến Cầu Đá, Nha Trang, hồi năm 1941.

Mẹ tôi hỏi nó từ đâu đến, nó cũng không biết. Hỏi tên, nó cũng ngơ ngơ ngác ngác, chẳng rõ tên mình. Do đó mẹ tôi đặt tên cho nó là Biển. Vì Mẹ lượm nó trên bờ biển.

Ngày đầu tiên khi nó rón rén theo mẹ tôi bước vào nhà, nó như con mèo mướp, quần áo ướt mèm, mặt xanh men mét như tàu lá chuối vì phải đứng dưới cơn mưa mùa hạ vừa chợt đổ xuống, khi con tàu vừa há miệng, cập bến vào bờ. Nó sợ sệt không dám bước lên bực thềm ba cấp của nhà tôi. Mẹ phải bước xuống, nắm tay dìu nó lên. Nó bước theo mẹ tôi, chân tay run lập cập.

Mẹ dẫn nó vào bồn tắm, giặt gịua, và lấy quần áo của em gái tôi, bé Thanh Toàn, cho con Biển mặc. Tôi và Toàn hơi ngạc nhiên thì Mẹ âu yếm nhìn chúng tôi và bảo:

- Mẹ nuôi con bé này, để nó làm bạn với Toàn, để con bớt buồn! Nghen con.

Trưa hôm đó, ba tôi đi làm về, Mẹ nói nhỏ với ba điều gì đó, tôi không nghe, nên chẳng biết mẹ đã nói gì với ba. Tôi thấy ba xoa  đầu con Biển.

Ba tôi hỏi:

- Bà cho nó ăn cơm chưa?

Mẹ đáp: - Rồi.

Tối hôm đó, con bé ốm rẹo rọc suốt đêm. Sáng hôm sau, nó cũng còn bệnh rèo rẹo suốt ngày. Con Biển  lạnh run lập cập, nằm kềnh trên giường, nói lăng nhăng mấy câu vô nghĩa rồi ngủ thiếp cả ngày.

Ba tôi cho con Biển uống mấy viên thuốc cảm và nói:

- Nó chỉ bị cảm lạnh. Một vài ngày nữa nó sẽ hết bệnh thôi.

Đúng như lời ba tôi nói, hai hôm sau, tôi thấy con Biển bước xuống giường, nhìn ngơ ngác như người tiền sử, quan sát căn nhà một cách kỹ lưỡng.

Thế rồi sau đó không bao lâu, tôi thấy tên con Biển được ghi vào Sổ Gia Đình:

- Nguyễn Thị Thiên Thanh, sinh ngày 20 tháng 9 năm 1938. tôi đưa ngón tay lên đếm:

- Như vậy, con bé này nhỏ hơn mình ba tuổi.

Tôi tò mò hơn và thấy ở cột liên hệ với gia chủ, ghi: - Cháu họ của vợ. (Ba của tôi là Chủ Gia Đình.)

Từ ngày đó con bé Lọ Lem là thành viên chính thức trong gia đình của tôi. Nó dần dà làm quen với lối sống mới. Lúc đó tôi chín tuổi, đang học lớp Ba, tại Trường Nam Tiểu Học Pháp-Việt Nha Trang. Còn con Biển, chưa biết đánh vần.

Lúc bấy giờ vì chiến tranh, nên có những vùng  Nha Học Chánh Trung Nguyên Trung Phần ấn định 'tám tuổi' mới được thu nhận vào lớp Đồng Ấu. (Lớp 1.)

Ba năm sau, tôi thi đậu vào lớp Đệ Thất, trường Trung Học Nha Trang.

Tôi còn nhớ, hồi đó lũ trẻ học trò trong xóm, chưa nói và viết thông thạo tiếng mẹ đẻ, nhà trường dã dạy cho chúng tôi Pháp Văn và một ít ngữ vựng tiếng Anh rồi.

Chúng tôi học được vài câu tiếng Anh, khi tan trường, đứa nào đứa nấy cũng vênh váo lập cà lập cập như ta đây là người thông thái. Do đó, tôi rất coi thường con Biển. Ba Mẹ tôi đặt tên nó là Thiên Thanh, nhưng tên thường gọi là Biển.

Tôi hay gọi nó là ‘Lọ Lem’. Cũng như những đứa trẻ khác trong xóm, con Biển cũng như Thanh Toàn phải chờ đến tám tuổi mới được đi học.

Những lúc rảnh rỗi, Mẹ thường bảo tôi:

- Con viết cho hai em ... chúng nó mấy chữ cái, để chúng nó học trước. Vài tháng nữa mẹ sẽ gởi chúng nó cho thầy Cường, ở Đinh Xương Huân hay thầy Bồ ở xóm Cồn, dạy khai trí cho hai đứa nó. ...

Tôi không ưa con Biển chút nào. Dưới mắt tôi, nó là con bé lọ lem. Tôi không muốn dạy nó học, nhưng vâng lời Mẹ, nên tôi cũng đành viết cho nó mấy chục chữ cái của vần Quốc Ngữ. Tôi đọc thoáng qua vài lần cho nó nghe và bảo nó học cho thuộc, đến trưa tôi sẽ dò bài.

Trưa đến, chờ mẹ tôi đi chợ về, tôi gọi con Biển lên dò bài. Lẽ dĩ nhiên là nó không thuộc nên đọc không thông. Tôi hét lớn, trợn mắt như một thầy giáo:

- Có ba chữ cái mà mày lặp lại mãi cũng không nhớ! Đồ con lọ lem! Xấu Xí

Tôi cố quát cho thật to, để mẹ tôi biết, nó là đứa ngu đần.

Mẹ tôi lúc nào cũng bình tĩnh, nhỏ nhẹ, nói với tôi:

- Nó còn nhỏ, từ từ nó sẽ học thuộc mà con.

Nghe mẹ nói, tôi càng ghét con Biển hơn:

- "Cái thứ ngu si, dốt nát, u mê hủ lậu, sống ăn hại xã hội, chết không có tên để lại hậu thế, cũng đều do con đường ngu si, dốt nát mà ra cả."

Mẹ tôi ôn tồn:- Đừng mắng nhiếc em thậm tệ như thế con.

Tôi càu nhàu với mẹ: -Con có dạy suốt đời, nó cũng ngu như vậy đó mẹ ơi!

Con Biển nghe tôi nói như vậy song nó vẫn lặng thinh.

Một chặp lâu sau, nó mới lắp bắp nói:

- Anh Bảy, dạy em ba chữ này thôi. Nó vừa nói vừa chỉ vào ba chữ ABC.

Tôi bực mình chỉ tay vào ba chữ ABC và đọc lớn, rồi hất quyển vở, bảo nó học đi.

Con Biển ren rén cầm vở đi học không nói gì.

Mẹ tôi lại hỏi:

-  Còn con Toàn, có thuộc bài không con?

- Toàn cũng  lắp bắp vài chữ, nhưng  không đến nỗi nào tệ như con Biển.

Sau đó, Mẹ có công việc nên vắng nhà.

Một hồi lâu, tôi mở cửa kho mà mẹ hay để đường và đậu xanh hột, định lấy đường, đậu, nấu chè ăn. Tôi thấy con Biển vừa sàng sảy gạo vừa đọc lâm râm ba chữ cái.

Tôi hét lớn:

- Cái con Lọ Lem này, sao mày không ra chỗ sáng sủa ngồi học, mà chun đầu vào chỗ tối mò tối mịt như vầy mà học, hèn gì mày tối dạ là phải!

Nó đáp:

- Anh Bảy, em sãy gạo để chiều mẹ nấu cơm mà!

Tôi nghe con Biển gọi tôi bằng Anh Bảy* (Con thứ 7 trong gia đinh) và mẹ tôi bằng mẹ, nên càng tức thêm.

- Tao mà là Anh Bảy của mày hả. Mẹ tao chứ mẹ mày sao?

Nó nũng nịu đáp:

- Mẹ chung mà Anh Bảy! Cho em kêu mẹ anh Bảy là mẹ nghen anh Bảy?

Tôi bỏ ra khỏi kho quên lấy đuờng và đậu xanh, nên quay lại hỏi nó:

- Mày biết nấu chè đậu xanh hột không?

Nó mừng rỡ, đáp vội:

- Dạ, em biết.

- Mày mà cũng biết nấu chè đậu xanh hả?.

- Dạ, em biết. Tuần trước mẹ nấu chè, mẹ có dạy chị Toàn  và em cách nấu, nên em cũng biết nấu chè đó anh Bảy.

Tôi ra lệnh:

- Ừ, thì mày nấu chè đi!

Tôi trở lên nhà trên học bài, một chặp sau, con Biển bưng lên cho tôi một ly chè thật nóng. Nó đặt ly chè trước mặt tôi và nói:

- Chè đây anh Bảy, ăn cho nóng! Tôi hỏi nó:

- Mày nấu có nhiều không? Cho mày và Toàn mỗi đứa một ly đó.

Con Biển đứng yên một chỗ rồi thỏ thẻ nói:

- Em chỉ nấu đủ một ly cho anh Bảy ăn thôi. Em no lắm.

Tôi hơi ngỡ ngàng:

- Thôi cũng đuợc. Lần sau nhớ nấu nhiều hơn để cho mày một ly nghen!

- Dạ.

Một hôm nó và Toàn cùng con Bích Thủy đang chơi ngoài sân. Tôi nghe con Bích Thủy nói:

- Mày đẹp hơn tụi tao. Mày làm công chúa ngủ quên trong rừng. Còn tao làm người hầu công chúa cho.

Thanh Toàn nói tiếp:

- Mày vào lấy cái áo đầm, váy xoè, hôm Tết mày mặc đó, diện vào thì mới giống công chúa chứ.

Con Biển vội vàng chạy vào nhà, lấy cái áo đầm, có nhiều ren, màu bạc, óng ánh như kim cương. Con Biển định mặc vào, nhưng nó khựng lại, ôm chiếc áo đầm. Nó thất vọng, thở ra:

- Thôi tao không làm công chúa nữa đâu! Mày làm đi! Để tao làm người hầu công chúa cho.

Toàn ngạc nhiên hỏi:

- Ủa! Sao vậy?

Biển nói rất khẽ như muốn khóc nhưng tôi vẫn nghe đuợc:

-Bích Thủy đẹp hơn em! Sạch sẽ hơn em! Em là con "lọ lem", anh Bảy thường bảo em như thế!

Tôi không biết con Bích Thủy, có họ hàng gì với mẹ tôi không, nhưng nó gọi mẹ tôi bằng chị. Thỉnh thoảng tôi nghe con Bích Thủy bảo con Biển gọi nó bằng dì Út.

Tôi ngồi phía sau cửa sổ, nghe con Biển nói như vậy, nên tôi nói vọng ra ngoài cho ba đứa cùng nghe:

- Biển! Mày không phải là con lọ lem đâu! Mày là bà tiên lọ lem! Từ rày về sau, tao sẽ gọi mày là 'Bà Tiên Lọ Lem'. Mày có chịu không?

Con Biển suy nghĩ một hồi, rồi trả lời:

- Anh Bảy ơi! Tiên rất đẹp, sao còn lọ lem nữa, anh Bảy? Em không chịu đâu!

Tôi hỏi con Biển:

- Chứ mày muốn tao gọi mày là con gì!?

Nó đáp nhanh: - Em còn nhỏ, sao anh Bảy gọi em là bà Tiên? Sao không gọi là Tiên, hay cô Tiên?

- Có ai lại gọi cô tiên bao giờ? Thôi để tao gọi mày là 'Công Chúa lọ nghẹ', chịu không?

Nó bình tĩnh đáp:

- Anh Bảy muốn gọi em thế nào cũng đuợc, miễn là anh vui thôi!

Tôi thấy mình đuối lý, nên nói bâng quơ một câu, rồi bỏ đi:

- Lọ lem, lọ nghẹ ơi! Mày là con mén, chỉ lanh mồm lanh mép thôi!

Nói xong tôi nguây nguẩy bỏ đi. Phía sau, tôi nghe tiếng con Biển nói vọng theo.

- Đúng rồi anh Bảy! Em là con lọ nghẹ! Lọ lem! Anh vui chưa?

Tháng ngày chậm chạp trôi qua …

Khi tôi học lớp Đệ Tứ, con Toàn và Biển cũng vừa lên lớp Năm. Một hôm nó đem bài toán 'Quy tắc tam xuất Thuận và Nghịch' nhờ tôi giảng. Tôi giảng cách nào, con Biển cũng một mực trả lời, nó chưa hiểu.

Tôi hỏi nó: - Nếu mẹ sai một mình mày sắp xếp lại kho cho thứ tự, thì mày phải làm một ngày mới xong phải không?

- Dạ đúng.

- Còn nếu có tao cùng làm với mày thì có phải nhanh hơn không?

- Dạ đúng.

Tôi giải thích cho nó:

- Như thế là nghịch! Nhiều người cùng làm chung với nhau một công việc thì thời gian ít hơn ... nhanh hơn là nghịch!

Con Biển khăng khăng đáp:

- Như thế là thuận mới đúng đó anh Bảy.

Tôi thở ra.

Tôi cho một ví dụ khác:

- Mẹ mướn mày làm một công việc nào đó rồi thưởng cho mày 1 đồng. Mẹ cũng mướn tao cùng làm với mày và mẹ cũng thưởng tao 1 đồng. Như vậy mẹ phải trả hết bao nhiêu tiền cho hai đứa.

Con Bển đáp nhanh:

- 2 đồng.

Tôi nói:

- Như thế là thuận đó. Càng thuê nhiều người thì mẹ phải trả nhiều tiền hơn. Như thế là thuận. Mày hiểu chưa?

- Theo em nghĩ, cái nào cũng thuận...

Nó nói thêm: Nhiều người cùng làm một công việc thì nhanh hơn. Là thuận. Mẹ mướn nhiều người, mẹ trả nhiều tiền ... hơn... cũng là thuận. Em chẳng thấy cái nào là nghịch cả.

Tôi giận quá, ném cuốn vở làm bài tập vào mặt con Biển, đuổi nó đi.

Biển vội vàng lượm quyển vở bước vào nhà kho.

Vài ngày sau, tôi bảo nó đem vở toán lên cho tôi xem. Tôi vô cùng ngạc nhiên. Loạt bài về QuyTắc Tam Xuất - Nghịch và Thuận, nó đều đạt điểm 10/10. Tôi hỏi nó:


- Mày cốp-pi hả Biển?

- Không, em không có cốp-pi đâu anh Hải. Em tự làm đó.

Tôi vẫn không tin, nên ra thử 2 bài toán. Một bài Quy tắc tam xuất-Nghịch và một bài Thuận. Con Biển đều làm đúng cả.

Nó đặt quy tắc để giả quyết hai bài toán rất đúng phương pháp toán học. Thấy vậy, tôi cũng không thể bắt nạt nó đuợc.

Ngày tháng cũng dần dần trôi qua!

Tôi đậu Tú Tài Toàn Phần năm tôi 19 tuổi. Vào dạo đó con Biển 16 tuổi và đang học lớp Đệ Tam.

Một hôm, mẹ bảo con Biển và tôi sắp xếp lại kho hàng của mẹ cho gọn gàng.

Vào kho hàng, tôi thấy con Biển ngồi làm bài tập trong đó. Biển đang ngồi trên một bao gạo thấp, trước mặt là một bao gạo khác cao hơn. Biển kê vở trên đó để làm bài. Những vệt nắng chiều xuyên qua khe cửa, lăn tăn trên tóc con Biển, như một dải lụa mênh mông.

Tôi ngẩn ngơ vài giây rồi hỏi nó:

- Sao mày không ra nơi sáng sủa mà học?

- Kệ em anh Bảy ơi. Em ngồi đây học cũng đuợc mà. Ở đây nhờ ánh sáng của các khung cửa sổ, nên mẹ trả tiền điện ít hơn anh Bảy à!

Tôi nói: - Mẹ bảo mày và tao thu dọn kho lại cho sạch sẽ. Bây giờ mày đã rảnh rỗi chưa?

- Dạ em rảnh rồi. Nhưng anh cứ lên học bài đi, để em làm một mình cho.

Tôi nghe con Biển nói vậy, nên rất mừng. Tôi định làm cho nhanh, xong công việc để còn tham dự trận 'đá banh' chiều nay nữa.

Tôi nhìn con Biển, hỏi:

- Có thật vậy không Biển?

- Em nói thật mà. Anh muốn làm gì thì làm đi. Em làm một mình xong ngay.

Tôi nghi ngờ:

- Chắc không Biển.

Giọng con Biển chắc nịch:

- Chắc mà anh Hải. Anh tin em đi. Anh vẫn còn lơ mơ chưa nhớ hả? Hôm nay là 'Sinh Nhật của dì Bích Thủy mà! Anh Bảy đi qua nhà dì Bích Thủy dự tiệc đi. Em nghe dì Bích Thủy có mời anh mà. Giọng con Biển hơi nghẹn lời.

Tôi hỏi nó:

- Bích Thủy có mời mày không?

- Dạ không! Mà có mời em cũng không đi. Có mặt em, anh và dì Bích Thủy mất vui.

Tôi hỏi: - Sao vậy!

- Em là lọ nghẹ, lọ lem mà! Em đến, chỉ làm cho buổi tiệc mất vui thôi!

Tôi hối hận, thành khẩn bảo con Biển.

- Ngày rày về sau, tao không gọi mày như thế nữa. Chịu chưa?!

- Tùy anh Bảy đó

Tôi nói với con Biển:

- Đuợc, để chiều nay, anh dẫn Biển sang nhà Bích Thủy dự tiệc cho vui nhé!

Biển đáp nhanh:

- Dì Bích Thủy không có mời em. Chỉ mời một mình anh thôi! Anh nên đi một mình! Anh mà dẫn 'lọ lem', thì cả anh và dì Bích Thủy đều không vui.

Yên lặng! Hối hận! Nét mặt tươi vui của Biển vang vọng. Có điều gì đó bất ổn, đang âm ỉ khi tôi thấy bóng mình ngã trên bóng của con Biển.

Trong phút chốc hoảng sợ, tôi như đang đứng trên vực của một sườn đồi, nhìn xuống thung lũng sâu thăm thẳm. Hàng cây khô đang ngủ với nỗi buồn không tên.

Tôi nhìn Biển dài lâu, Biển có đôi mắt to và nụ cười thật hiền, cùng giọng nói nhỏ nhẹ. Biển lớn lên trong cánh tay nuông chìu của Mẹ, với lòng ganh ghét của tôi.

Và rồi một hôm, tôi thấy nó vẫn ngồi trong cái kho có mùi tỏi, nước mắm, đuờng .... lẫn lộn. Tôi bắt đầu để ý đến nó.

Tôi lấy cái bàn cũ trong phòng ngủ của tôi ra kê bên cạnh giường của nó.

Tôi nói một nửa như an ủi, nửa như vỗ về:

- Anh cho Biển cái bàn này để học. Đừng ngồi trong kho nữa nhé!

- Dạ.

Biển đáp nhỏ nhẹ và lòng tôi cũng thênh thang, tình cảm ngọt ngào.

- Anh mà thấy Biển còn ngồi trong kho, anh không thích đâu!

Từ ngày đó, tôi thấy Biển càng lúc càng đẹp. Biển hiền, dịu dàng hơn bất cứ đứa con gái nào trong xóm tôi.

Từ ngày đó, tôi biết đôi mắt xinh đẹp của Biển đã loé lên, len lỏi trong tôi, bởi vì những ngày sau đó, tôi thấy Biển cũng vui hơn trước. Biết đâu trong những võng mạc của Biển cũng có bóng dáng tôi.

Rồi ngày tôi nhập ngủ, Biển không ra sân ga đưa tiễn. Tôi biết Biển sẽ rơi nước mắt trước chỗ đông người.

Tôi còn nhớ, trước lúc tôi ra ga Nha Trang, Biển đã hỏi tôi:

- Khi nào anh trở về thăm ... ba mẹ?

Tôi quay đi chỗ khác, giấu những hạt buồn chờ rơi rụng:

- Một năm nữa anh sẽ về thăm ba mẹ và em.

Tôi nhìn Biển, ánh mắt thông cảm, cố nén tiếng thở dài.

Những ngày Chủ Nhật trong quân trường rất buồn. Thỉnh thoảng tôi viết thư thăm ba mẹ và luôn tiện viết vài dòng vu vơ thăm Biển. Tôi sợ ba mẹ biết đuợc tình cảm của tôi đối với Biển. Một hôm tôi viết thư cho ba mẹ, kể chuyện học hành...

Cuối thư tôi viết vài dòng cho Biển.

Tái bút: Biển, anh Bảy cũng nhớ em nhiều. Anh có mang theo ảnh của Ba Mẹ, nhưng không có hình của em. Em gởi cho anh một tấm ảnh nhé. Em ráng học, phải đậu Tú Tài 2. Em đừng quá để ý đến những việc lặt vặt trong nhà. Chúc em vui.

Anh Bảy.

Hai tuần sau, tôi nhận được thư của Thiên Thanh và một tấm ảnh. Thiên Thanh mặc chiếc áo dài màu xanh da trời. Vạt áo cuốn hút theo gió biển.

Hằng ngày, sau giờ luyện tập gian khổ, tôi lấy tấm ảnh mà Thiên Thanh đã gởi cho tôi ra xem. Tấm ảnh của Thiên Thanh là niềm vui duy nhất giúp tôi ấp ủ những giây phút kỷ niệm, những ngày đợi chờ, những ước mơ nho nhỏ trong cuộc đời.

Có lẽ cảnh vật trong Quân Trường nơi tôi đang thụ huấn là một dòng sông xinh xắn nào đó ở thôn xóm quê tôi, miền thùy dương, cát trắng. Tôi thấy thật vô cùng gần gũi, thân quen.

Con đuờng thẳng tắp đến Thao Trường, trông giống như đuờng Lý Thường Kiệt, đâm ngay ra Lê Lợi, chạy thẳng tắp đến bưu điện, rồi quẹo ra biển, có sóng vỗ rì rầm, nơi Thiên Thanh đứng đứng chụp hình ... Mắt nàng đăm chiêu nhìn về một góc trời xa ơi là xa. Những người con gái đã gợi cho tôi nỗi nhớ, những tấm ảnh cũ, những chuyến đi ... và rồi tôi biết chỉ có Thiên Thanh, con Biển, con lọ lem, con lọ nghẹ, mới là người duy nhất tôi còn nhớ trong tâm hồn mình. Không ai có thể như Thiên Thanh được.

Tôi thương con lọ lem ơi là thương. Nhớ thương vô vàn.

Quê mẹ tôi đó. Nhà tôi còn có Thiên Thanh. Nơi Mẹ đã tìm thấy Biển, sáu mươi mấy năm về trước.

Hồi đó, có một hôm, Mẹ bảo tôi mang cháo cá thu nóng hổi về cho Ngoại ở Chợ Mới (Ngọc Hội).

Tôi đang buộc cà-mèn cháo vào yên xe đạp. Biển thấy vậy mới đề nghị với mẹ.

- Mợ ơi! Để con theo anh Bảy, con ngồi sau giữ cháo cho khỏi đổ, chứ anh Bảy đi một mình, đuờng đá gồ ghề, có nhiều ổ gà, khi đến nơi, Ngoại cũng chẳng còn được bao nhiêu cháo để Ngoại ăn.

Mẹ nghe Biển nói rất đúng, nên bảo Biển cùng đi với tôi.

Biển ngồi sau xe. Một tay bám chặt vào yên xe. Một tay giữ cái cà-mèn. Biển ngồi như một đứa trẻ sợ té. Tôi chỉ chờ Biển ôm vào thắt lưng. Tôi sẽ lái xe một tay, còn tay kia tôi sẽ đặt trên tay nàng. Cảm giác đó vừa mong vừa đợi. Nhưng Biển vẫn ngồi yên. Mà sao tôi thật ngớ ngẩn, cần gì phải chờ Biển ôm lưng tôi. Sao tôi không đưa tay ra sau, đặt tay tôi lên bàn tay nhỏ xíu như búp măng non vừa mới mọc của nàng, đang bám chặt yên xe. Tôi chờ Biển hay Biển đang chờ tôi...

Cuối cùng tôi đã giữ đúng lời hứa ... "Anh không làm gì để Thiên Thanh ... em... sợ đâu!"

Mà cũng có thể, Thiên Thanh đang nghĩ: "Em chờ anh nè!"

Nhà Ngoại cũng gần, chỉ khoảng mười  phút sau, chúng tôi đã đến nhà Ngoại. Nhưng với tôi và cũng có thể với Biển nữa ... đó là thời gian rất dài đằng đẵng chờ mong...

... Một đêm, sau bữa cơm tối, cha mẹ đi ngủ, còn lại một mình Thiên Thanh và tôi trong phòng khách. Tôi thẩn thờ bước đến cửa sổ, bên ngoài vành trăng tròn đang tỏa một vùng ánh sáng lung linh giữa lưng đồi. Trời mây bỗng dưng hạ xuống thật thấp để lắng nghe tiếng lòng tôi đang rạo rực ...

Tôi về lại bàn, líếm từng giọt đắng trên tách trà nóng, Thiên Thanh đang ngồi học bài. Đêm hôm đó, lần đầu tiên, trong ánh đèn mờ ảo, tôi thấy Thiên Thanh đẹp tuyệt vời. Tóc nàng buông xõa bờ vai gầy, tựa hồ như một dòng thác, sóng vỗ lăn tăn. Ánh mắt nàng đen lay láy. Thiên Thanh đẹp dịu dàng, tự nhiên, tươi mát ... và đem hôm đó tôi tưởng mình đang thẩn thờ.

Những đóm sáng lờ mờ của ánh trăng phản chiếu, ẩn hiện trên suối tóc Thiên Thanh làm tăng thêm vẽ đẹp gọi mời, nên tôi cứ ngây dại trước dáng người vừa mộng mị vừa duyên dáng của nàng.

Ánh trăng chiếu thẳng vào tóc Thiên Thanh, lóng lánh tưa hồ như những sợi tơ mong  manh, trải dài trên suối tóc nàng. Bất giác tôi nói với Thiên Thanh:

- Tuyệt vời! Lần đầu tiên, anh mới thấy ánh trăng nằm ngủ trên mái tóc em, đẹp ra làm sao!

Tôi tiến lại gần Thiên Thanh, tha thiết:

- Để anh bắt trăng đang rụng trên mái tóc em... nghen ... nàng Tiên Ngủ Quên Trong Rừng?

Thiên Thanh ngững đầu lên, vừa nghiêm nghị vừa ôn tồn nhưng tôi vẫn thấy mắt nàng có chìu sâu hun hút, cuốn mất hồn tôi.

Thiên Thanh ân cần nói:

- Anh Bảy, đừng làm em sợ!

Thở dài, mặt buồn thiu, không nói nên lời, tôi lặng thinh vài giây rồi như đã yêu Thiên Thanh từ thuở nào, tôi gọi Thiên Thanh bằng Tiên:

- Ừ ... ! Anh hứa! Anh không làm gì ... để Tiên ... của anh ... sợ nữa đâu.

Tôi thì lãng mạn, Thiên Thanh đoan trang, thanh cao như những người con gái của quê tôi, Nha Trang biển mặn, quê Mẹ tôi đó, hiền hòa như tấm lòng của Mẹ. Dịu dàng như Thiên Thanh.

Biển Mộng Nha Trang, nơi mà Mẹ tôi đã lượm được con Biên, mang về cho tôi mà tôi đã phải đánh mất Biển trong cuộc đời vì gia phong, lễ giáo  nhưng tôi sẽ tôn trọng Thiên Thanh trong ngàn kiếp mai sau.

Bây giờ hồi tưởng lại, tôi đã hiểu cái cảm giác buồn tênh của một đứa con gái lạc cha lạc mẹ, ngồi chờ mong trong kho chứa hàng của mẹ tôi, mong đuợc gặp lại cha mẹ trong niềm tin yêu và hy vọng, khắc khoải, thương nhớ vô vàn...

Tôi cũng đã khóc nghẹn ngào trong niềm tin, rồi sẽ có một kiếp sau nào đó, con Biển không phải là đứa con gái lạc cha mất mẹ, để tôi được ôm Biển vào lòng, vuốt từng sợi tóc dài trên lưng gầy của Biển.... Và tôi biết chỉ có Thiên Thanh là người con gái can đảm, chịu đựng, mà tôi rất yêu thương và kính trọng nàng

Duy Xuyeân/Tacoma

Bản tin có tựa đề "Trump Eyes 250 Pardons to Celebrate America's 250th Birthday" trên tờ Wall Street Journal hôm nay, thứ Tư, 13/5, là một dòng chữ không thể bỏ qua. Nó không phải là một niềm vui để san sẻ với người được ân xá. Nó là câu chuyện về công lý hay công bằng. Nó là một câu chuyện về quyền lực, về tiền bạc, và về ai được gì trong thế giới của chúng ta. Nó là một câu chuyện mà chúng ta, những người đã đang bị chính quyền lừa dối, những người đã mất tiền của mình vào các tượng đài, phòng khiêu vũ, các chuyến đi đánh golf hàng tuần, cần phải chú ý đến.
Vào ngày 28/4/2026, một sự kiện hiếm hoi đã diễn ra bên trong Quốc Hội Hoa Kỳ. Vua Charles III của Vương quốc Anh đã có bài diễn văn trước phiên họp lưỡng viện Quốc Hội, trở thành vị quân vương Anh thứ hai trong lịch sử làm điều này. Vua Charles III mở đầu bài diễn văn bằng sự hài hước và khiêm tốn, sự kết hợp mà những người quyền lực hiếm khi làm được. Ông thừa nhận mối căng thẳng lịch sử giữa Anh và Mỹ, rồi cười nhẹ khi nhắc rằng ông là hậu duệ đời thứ sáu của Vua George III, vị quân vương mà các nhà sáng lập Hoa Kỳ đã nổi dậy chống lại.
Chủ Nhật đối với tôi là một thứ giao kèo âm thầm với chính mình. Đó là ngày ráng thu mình trong bốn bức tường nhà, không hội hè, không sự vụ, không để thiên hạ lôi đi đâu. Buổi sáng cà-phê với chính mình, rồi ra vườn lom khom nhổ cỏ, tưới rau, ngó xem có thêm cái chồi non lá mới nào. Rồi trở vào bàn mở computer gõ bài cho mục “Trước Thời Cuộc” mỗi tuần. Sáng nay cũng vậy, chỉ khác ở chỗ khi màn hình sáng lên, tôi thấy cái đầu mình… đuối. Không phải vì hết chuyện để nói. Thời buổi này đề tài dư thừa. Chỉ là cái đầu dường như do dự, ngần ngại. Nó muốn quay trở ra vườn hơn là bước vào cái thế giới bất an đang chờ trên màn hình.
Ngày 29–4–2026, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ ban hành một phán quyết được coi là bước ngoặt, cho phép thu hẹp quyền lực lá phiếu của các nhóm thiểu số tại Hoa Kỳ, khi tuyên bố một đơn vị bầu cử đa số da đen ở Louisiana là “gerrymander vi hiến” và đồng thời thay đổi cách hiểu Đạo Luật Quyền Bầu Cử (Voting Rights Act – VRA). Với tỷ số 6–3, đa số bảo thủ trong tòa cho rằng bang Louisiana đã vi phạm luật khi vẽ thêm đơn vị quốc hội thứ nhì có đa số cử tri da đen. Thẩm phán Samuel Alito, viết thay cho đa số, khẳng định tòa vẫn duy trì một trụ cột của Đạo Luật Quyền Bầu Cử là điều khoản 2, vốn cấm mọi “thực hành hay thủ tục bầu cử mang tính kỳ thị dựa vào chủng tộc, màu da hoặc các nhóm thiểu số ngôn ngữ” được liệt kê trong đạo luật.
Trong thời gian gần đây, khi có dịp đi tham quan ở vùng quê của Maryland, Virginia, và Pennsylvania, tôi nhận ra một điều mà một số sách báo đã mô tả. Đó là cảnh nông dân Mỹ bỏ hoang ruộng đồng mà không trồng trọt hoa mầu trong năm 2026.
Từ năm 1946 trở đi, tình hình chính trị Việt Nam bước vào một giai đoạn vô cùng khó khăn và phức tạp. Chính quyền Cách mạng vừa mới thành lập phải đối mặt với nhiệm vụ bảo vệ nền độc lập dân tộc và đồng thời xây dựng đất nước. Miền Bắc đang chịu nạn đói hoành hành, ngân khố quốc gia kiệt quệ, trình độ dân trí thấp với hơn 90% dân số mù chữ. Tất cả những vấn đề này đòi hỏi phải được giải quyết khẩn cấp...
Nàng nhắm mắt. Thở thật sâu, thật chậm. Hai bàn tay nắm chặt. Nàng cảm giác hai thái dương đang giựt run bần bật. Những sợi gân xanh đang đổ dồn hết ra ngoài da thịt. Nàng cố tự trấn an. Ôi, lạy Chúa tôi. Người đã dạy những lúc như thế nào phải làm sao? Nàng không nhớ. Lâu lắm rồi, nàng có cầm đến cuốn Kinh Thánh đâu mà nhớ. Nàng tự nhủ, “lâu đến nỗi chắc Chúa cũng bỏ mình đi rồi.” Nàng không thể giữ bình tĩnh được nữa. Những năm tháng im lặng, nhẫn nhịn, chịu đựng. Tất cả phải chấm dứt. Chấm dứt ngay hôm nay. Nàng đã làm theo tất cả những gì họ muốn. Họ muốn nàng nói, nàng không im lặng. Họ muốn nàng im lặng, nàng không bao giờ nói. Họ muốn nàng nói gì, nàng đọc đúng kịch bản. Bây giờ, họ muốn nàng giận? Được, thì nàng sẽ giận. Cơn giận của nàng lúc này sẽ thêm phần rùng rợn
Trong một thế giới nhiều bất trắc, những điều quen thuộc thường đem lại cảm giác yên ổn. Tại một quán cháo bình dân ở Hồng Kông, thực khách có thể trả tiền bằng đô-la Hồng Kông, bằng đồng nhân dân tệ, hoặc bằng đồng e-CNY, tức đồng nhân dân tệ kỹ thuật số do Ngân hàng Trung ương Trung Quốc phát hành. Dù người quản lý quán cho biết chưa từng thấy ai thật sự dùng đồng e-CNY để trả tiền, hiện đã có hơn 5,000 cơ sở tại Hồng Kông chấp nhận loại tiền mới này.
Trong lời phát biểu về Phật Giáo và Dân Chủ tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn vào tháng 4 năm 1993, đức Đạt Lai Lạt Ma nói rằng, “Bạo lực, dù được sử dụng mạnh bạo cách nào cũng không bao giờ khuất phục được khát vọng căn bản của con người đối với tự do.”Quả thật vậy, nếu không có tự do thì con người trở thành nô lệ. Chính vì thế, từ ngàn xưa, con người đã không ngừng đi tìm và tranh đấu cho tự do: tự do để thoát khỏi sự nô lệ bản năng của thú tính; tự do để giải thoát mọi khổ đau từ thân xác đến tinh thần; tự do để giải phóng mọi áp bức từ các thế lực hà chính. Nửa thế kỷ trước, người Việt Nam cũng đã liều chết để vượt biên hay vượt biển đi tìm tự do. May mắn thay cho những người còn sống sót đã đến được các nước tự do trên thế giới, trong đó có Hoa Kỳ, một đất nước mà những người tị nạn và những kẻ di dân xem là biểu tượng sáng chói của tự do. Người viết bài này cũng nằm trong số những người có được may mắn ấy, may mắn thoát khỏi nhà tù lớn để đến một đất nước tự do.
Thông minh! Sáng tạo! Máu lửa! Nghệ thuật! Vui nhộn! Thẩm mỹ... Rất nhiều tính từ để có thể mô tả về các phim Lego Movie do trí tuệ nhân tạo (AI) làm ra đang phủ đầy các mạng xã hội TikTok, X, Instagram, Bluesky hơn tháng qua. Chủ nhân của những video này là nhóm Explosive Media, chưa đến 10 thanh niên ở độ tuổi đôi mươi, từ Iran. Mỗi video của Explosive Media đón nhận hàng triệu lượt xem cùng vô số bình luận. Các danh khoản mạng xã hội của chính phủ Iran chia sẻ lại. Nhóm biểu tình "No Kings" ở Hoa Kỳ sử dụng để phản đối chiến tranh. Thông điệp chính trị truyền tải trong các video này mang tính trực diện và đậm chất hoạt hình – đúng tính chất là những nhân vật Lego vuông vức nhưng sống động và đầy cá tính.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.