Hôm nay,  

Hãy đến với nhau

17/03/201914:49:00(Xem: 9017)

Hãy đến với nhau
 

Đã 44 năm từ ngày CSBV cưỡng chiếm miền Nam VN, những nạn nhân trực tiếp của „ bên thắng cuộc„  hiện đang sống lưu vong ở hải ngoại hay còn được gọi là người Tỵ Nạn Thế Hệ Thứ Nhất đã dần rơi rụng . Những thanh thiếu niên  vào thời đó nay cũng bước dần vào tuổi thất thập cổ lai hi. Thời gian không dừng lại để chờ đợi chúng ta, chúng ta cũng không thể  thụ động để cho thời gian cuốn hút chúng ta vào cõi hư không.
 

Là một thuyền nhân tỵ nạn Cộng Sản, là người đã  đi tìm sự sống trong cái chết , tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất trong phần đời còn lại là luôn ủng hộ tất cả những hành động và tư tưởng chống lại chủ nghĩa Cộng Sản hầu đưa đất nước và dân tộc đến bờ tự do dân chủ. Từ ngày „bị đẩy“ lên làm Chủ Tịch Liên Hội  NVTN tại CHLB Đức thì mục tiêu cá nhân đã trở thành trách nhiệm đối với cộng đồng. Cùng với những việc làm trong trách nhiệm cộng đồng tôi cũng luôn hướng mắt tìm những khuôn mặt trẻ tuổi thuộc thế hệ một rưỡi hay thế hệ thứ hai của lớp người tỵ nan để chia sẻ trách nhiệm.
 

Trên thế giới, trong cộng đồng người Việt hải ngoại cũng  từ từ xuất hiện những khuôn mặt mới dám nói dám làm và sẵn sàng dấn thân cho dân tộc. Liên Hội NVTN tại CHLB Đức chủ trương tạo cơ hội cho  Cộng Đồng người Việt tại đây mở rộng tiếp xúc trực tiếp với các sinh hoạt của người Việt chống Cộng trên toàn thế giới  để người Việt địa phương tự mình so sánh và đánh giá các tin tức trên các diễn đàn Việt. Tiếp xúc trực tiếp để nghe tận tai nhìn tận mắt rồi tự thẩm định giá trị của mỗi tổ chức là cách trung thực nhất thay vì chỉ tìm hiểu qua người thứ ba hay qua thông tin mạng .
 

Thời nay với sự phát triển của công nghệ, mỗi người đều có thể lập nên một trang tin tức , một đài truyền hình cho riêng mình . Lợi hại của việc này ai cũng đều đã thấy rõ. Điều quan trọng nhất là chúng ta đang sống trong một xã hội có luật pháp, những hành động phi pháp sẽ bị truy tố trước tòa án và sẽ bị xét xử đúng luật . Còn những việc tung tin bôi nhọ kẻ nọ người kia mà không có bằng cớ thì đó chỉ là sự tuyên truyền theo kiểu phao tin đồn để làm tổn thương uy tín và triệt hạ đối thủ.
 

Lần đầu tiên chúng  tôi tiếp xúc với người của  VOICE  là việc gặp cô  Lê Thu Hà, cộng sự viên của Luật Sư Nguyễn Văn Đài và cũng là người của VOICE đã đào tạo rồi gửi về Việt Nam hoạt động . Lê Thu Hà bị CSVN phóng thích thẳng từ nhà tù sang Đức Quốc chung với Luật Sư Nguyễn Văn Đài ngày 08.06.2018 . Cô  Hà là một trường hợp chấn thương tâm lý điển hình và rất đáng thương sau khi bị tù tội tra khảo trong nhà tù Cộng Sản. Ngoài ra chúng tôi còn được tiếp xúc tại Đức với  một thanh niên sinh năm 1991 được đào tạo bởi VOICE và đang hoạt động tại  Việt Nam . Cậu thanh niên này được  chính phủ Đức mời sang ngắn hạn để tường trình về hiện trạng Việt Nam .  Chúng tôi cảm phục sự hiểu biết và cách làm việc thẳng thắn cởi mở của người bạn trẻ  này . Chính  cậu thanh niên này đã giới thiệu tổ chức VOICE  đến với chúng tôi . Người thứ ba cũng đã được VOICE đào tạo mà chúng tôi được gặp tại Genève trong cuộc biểu tình dịp UPR VN  22.01.2019 là Nguyễn Trung Trọng Nghĩa , con trai của Mục Sư Nguyễn Trung Tôn còn nằm trong lao tù CSVN .
 

Do đó khi Tổ chức VOICE liên lạc với Ban Chấp Hành  Liên Hội với mong muốn trong lịch trình đến Âu Châu sau khi qua các nước Na Uy , Đan Mạch và Hòa Lan  sẽ được đến Đức Quốc để nói chuyện với đồng hương  thì  chúng tôi, với sự yểm trợ của một số đông Hội Đoàn Hội Viên  và thân hữu, đã nhận lời . Sự kiện Tổ Chức VOICE  gồm Trịnh Hội, Vi Yên và  3 Nghệ Sĩ Nam Lộc, Diễm Liên, Nguyên Khang   trình diễn tại  4 thành phố lớn ở Đức Quốc là do yêu cầu của đồng hương từng vùng  , như tại Bắc Đức là Berlin, tại Nam Đức là München và Trung Đức là Frankfurt và Mönchengladbach.
 

Việc Liên Hội NVTN tại CHLB Đức kết hợp với các tổ chức người Việt chống Cộng tại các nước vùng Bắc Âu để tổ chức các buổi sinh hoạt vào cửa miễn phí cho VOICE đã làm xôn xao một số ít người trong cộng đồng . Tuy nhiên, vì  chúng tôi đặt nặng trách nhiệm đưa sinh hoạt  người Việt chống Cộng trên toàn thế giới đến gần với nhau  nên đã quyết tâm vượt qua mọi thử thách để thực hiện toàn bộ chương trình này .
 

Địa điểm VOICE  trình diễn văn nghệ  đầu tiên tại Đức Quốc là Berlin vào ngày 08.03.2019. Dẫu vậy, phái  đoàn  VOICE  từ Đan Mạch đã đến Berlin ba  ngày  sớm hơn  để thực hiện những cuộc tiếp xúc với chính giới Đức . Đầu tiên là buổi tiếp xúc  của VOICE với cơ quan Human Rights Watch (HRW). Sáng  hôm sau là  buổi ăn trưa  thân mật  với ông Felix Schwarz , một người bạn của những người Việt Nam yêu tự do và là một nhân viên cao cấp trong Bộ Ngoại Giao Đức; chiều hôm đó là cuộc tiếp xúc chính thức của VOICE với Bộ Ngoại Giao Đức với ba chủ đề : thứ nhất là để vận động cải thiện cách  đối xử trong tù cho các tù nhân lương tâm như Trần Huỳnh Duy Thức  Trần Thị Nga … , thứ hai là vận động  đòi hỏi  Hiệp Định Thương Mại EVFTA chỉ được thông qua khi  những điều kiện căn bản về nhân quyền đươc thực thi đứng đắn tại  Việt Nam  và thứ ba là  thỉnh nguyện một biện pháp giúp đỡ tinh thần cho nạn nhân tù nhân lương tâm Lê Thu Hà đang ở Đức , vốn là người của VOICE đào tạo trước đây.
 

Berlin là một thành phố đầy rẫy tai mắt của  Sứ Quán Cộng Sản , một thành phố có rất nhiều người Việt chùn chân trước sức ép của những tai mắt này nhưng cũng có rất nhiều người Việt khác, không phân biệt Đông Tây, rất nhiệt tình  và can đảm. Điều này đã được  ban tổ chức đem ra phân tách và bàn bạc kỹ lưỡng  với VOICE, tuy nhiên Trịnh Hội và Nam Lộc đã cùng quyết định sẽ  tiếp xúc với người Việt tại Berlin mà không quản ngại khó khăn. Dưới sự yểm trợ của ba Hội Đoàn thành viên của Liên Hội là Hội NVTNCS tại Hamburg , Hội NVTNCS tại Bremen và Nhà Việt Nam Berlin cùng với sự tiếp sức của Liên Đoàn Hướng Đạo Berlin , Gia Đình Phật Tử Chánh Niệm Berlin , Giáo Xứ Thánh Gia Berlin và  Ca Đoàn Thánh Linh Hamburg  buổi nói chuyện của VOICE kèm theo chương trình văn nghệ độc đáo của Diễm Liên và Nguyên Khang cùng các ca sĩ địa phương đã diễn ra trang trọng và thành công vượt bực . Số người tham dự lên đến trên 600 người . Tuy nhiên  số lượng người tham dự không quan trọng bằng phẩm chất tinh thần của người tham dự. Cả thính phòng im phăng phắc khi nghe các diễn giả Nam Lộc , Trịnh Hội , Vi Yên nói chuyện hoặc khi  các ca sĩ trình diễn , những tràng vỗ tay kéo dài cả mấy phút cho những  lời nói hay hoặc những câu ca tuyệt diệu…
 

Các buổi sinh hoạt văn nghệ sau đó của VOICE ở München , Mönchengladbach và Frankfurt  với sự hợp lực của các thành viên Liên Hội và thân hữu cũng được người Việt khắp nước Đức ủng hộ đông đảo . Đặc biệt là số người tham dự tại Mönchengladbach và  Frankfurt  lên đến cả ngàn người .
 

Chúng tôi là những người làm việc Cộng Đồng với nguyên tắc đưa Cộng Đồng người Việt chống Cộng trên thế giới đến gần với nhau mà  không thiên vị đảng phái, tổ chức hay tôn giáo. Chúng tôi kêu gọi sự mở rộng tầm nhìn khách quan của người Việt hải ngoại để tiếp xúc  thẳng thắn và trực tiếp với những người Việt hoạt động  chống Cộng, từ đó chúng ta  mỗi người mới  tự đánh giá được phẩm chất  công việc của họ. Có khi sau  tiếp xúc thì thất vọng và cũng có khi sau tiếp xúc lại hiểu nhau hơn, vì vây chúng ta hãy đem công tâm và sự tinh tế bén nhạy của chính mình ra mà phán xét.
 

Trước khi thế hệ người Việt tỵ nạn thứ nhất  tàn rụi, chúng ta hãy đưa tay dìu dắt thế hệ sau nối tiếp con đường đấu tranh cho một nước Việt Nam dân chủ , tự do thực sự . Chúng ta hãy để cho  thế hệ mới có cơ hội lên tiếng để chúng ta trực tiếp thẩm định thay vì chỉ nhận xét qua tin đồn hay lời vu cáo không có cơ sở pháp luật. Mong lắm thay.
 

Berlin, ngày 17.03.2019

Hoàng Thị Mỹ Lâm



Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.