Hôm nay,  

Tìm mộ

31/08/201915:26:00(Xem: 23245)

Hồ Thanh Nhã

 

            Tìm mộ

 

Người tù trở về thăm đất Bắc

Đồi sắn mênh mông ngã bóng chiều

Con suối hình như giờ cạn lại

Mỏi mòn mạch nước cũng khô theo

 

Anh nằm giữa đỉnh đồi hoang vắng

Mát rượi tàng cây dưới bóng sao

Con suối vòng cung qua mấy trại

Nhảy tung bọt sóng tháng mưa rào

 

Sơn La nước độc ma rừng thiêng

Sương muối chiều hôm phủ khắp triền

Hơi thở tưởng chừng như đặc lại

Nặng nề buồng phổi héo vành tim

 

Anh đến Sơn La rồi ở lại

Bạn bè sau đó cũng về Nam

Chiều nay trở lại tìm anh đó

Chớp mắt qua rồi mấy chục năm

 

Cây sao cổ thụ giờ đâu mất

Còn chỉ mênh mông sắn phủ đồi

Cách ngã ba nầy trăm rưởi thước

Mồ hoang viễn xứ lạnh mưa rơi

 

Gốc cây mục nát lên tầng nấm

Càng quạnh hiu thêm lủ mối càng

Cả khúc cây rừng còn gặm nát

Huống hồ xương trắng gió mưa chan

 

Năm xưa bẻ tạm ba que nhỏ

Làm nén hương lòng tiễn bạn đi

Gạo muối cũng không lòng thấy trống

Tủi thân manh chiếu rách đôi lề

 

Tôi dắt con anh trở lại đây

Mênh mông nghĩa tận khói hương dầy

Về Nam hương hỏa mồ yên tịnh

Chắc cũng còn hơn thổ trạch nầy

 

 

                  Hồ Thanh Nhã

 

                 Sơn La – vùng đất ngục tù .

   

                    Sơn La nước độc giòng trong vắt

                    Trót hẹn cùng nhau một quảng đời

                     Thăm thẳm chin tầng sâu địa ngục

                     Chín tầng mòn mỏi cuộc rong chơi

                                      ( Trại tù Sơn La – Hồ Thanh Nhã-) .

              

 

 

Sơn La là một tỉnh miền núi nằm ở vùng Tây Bắc –Bắc Bộ Việt Nam . Tỉnh nầy có đường biên giới dài 250 km , giáp Lào ở phía Nam và Tây Nam ( Luang Prabang ) .Và cũng có 3 cửa khẩu giáp Lào là các cửa khẩu  : Chiềng Khương , Lòng Sập và Nà Cái .

 

 

Sơn La có độ cao trung bình là 600-700 mét so với mặt nước biển . Diện tích tự nhiên là 14,125 km2 , trong đó có 97 % đất đai thuộc lưu vực sông Mã và sông Đà . Có 2 cao nguyên là cao nguyên Mộc Châu và cao nguyên Sơn La .Địa hình cao , sông suối nhiều , lắm thác ghềnh nên có nguồn thủy điện dồi dào .Nhà máy thủy điện Sơn La là nhà máy lớn nhất Đông Nam Á . Về phía Đông và phía Bắc là những dãy núi cao vắt ngang , chắn lại các lối giao thông , Đặc điểm nầy đã tạo ra các đèo hiểm trở như đèo Pha Đin , đèo Tà Xua . Địa hình xuyên sơn khó đi nên người Pháp đã thiết lập nơi đây trại tù Sơn La trước đây  để giam giữ các nhà cách mạng chống Pháp , tới khi Cộng Sản nổi lên thì giam giữ các lãnh tụ Cộng Sản như Trường Chinh , Lê Duẩn , Tô Hiệu ..Sau năm 1975 , chánh quyền Cộng Sản chở những sĩ quan và nhân viên chánh quyền chế độ miền Nam ,đã từng chống đối họ quyết liệt trong chiến tranh , lưu đày họ tại trại tù Sơn La và các trại tù khác vùng sơn cước miền Bắc . Ở những nơi sơn lam chướng khí nầy với cái nóng như thiêu đốt của các đợt gió Lào và cái lạnh như cắt da vào mùa Đông đã giết mòn nhiều người tù cải tạo tại vùng đất ngục tù nầy . Thảm thương cho thân phận tù đày của những người thua cuộc :

                           Anh đến Sơn La rồi ở lại

                           Bạn bè sau đó cũng về Nam

Sơn La có khí hậu cận nhiệt đới ẩm ướt vùng núi , mùa Đông lạnh khô , mùa Hè nóng ẩm , mưa nhiều . Tình trạng khô hạn vào mùa Đông và gió Lào khô nóng vào những tháng cuối mùa khô là những yếu tố gây ảnh hưởng xấu đến sản xuất nông nghiệp . Ngoài ra còn có sương muối , mưa đá , lũ quét là những yếu tố bất lợi cho mùa màng . Sơn La có 270,000 hộ dân nhưng có đến 30% là hộ nghèo . Vì thế  Sơn La là một trong những tỉnh kém phát triễn , nghèo nhất Việt Nam . Coi như số phận những người tù cải tạo năm xưa sau khi mất Sài Gòn năm 1975  và đời sống những cư dân nông nghiệp của Sơn La ngày nay cũng chẳng khác gì nhau ! Cùng nghiệt ngã dưới bóng thiên đường . Đêm nằm nghĩ đến chuyện người , về phong cách mã thượng của bên thắng cuộc trong cuộc nội chiến Civil War của người Mỹ , mới thấy tủi thân làm sao ? Phải chăng đây là nghiệp báo của cả dân tộc ta ?

 

  

Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.