Hôm nay,  

Khi Phòng Bầu Dục Trở Thành Bàn Cờ Tài Chính

05/06/202600:00:00(Xem: 630)

Trump Stock Market

Trước khi trở lại Nhà Trắng, tài sản của ông Trump được Forbes ước tính khoảng 3,9 tỷ đô la vào năm 2024. Đến tháng Chín năm 2025, cũng theo Forbes, con số ấy nhảy lên khoảng 7,3 tỷ đô la. Tính cả gia đình, có thời điểm trong tháng Chín 2025 Bloomberg ước lượng tổng tài sản nhà Trump chạm mốc 7,7 tỷ đô la.  Minh họa: ChatGPT.


Nhiệm Kỳ Làm Giàu Và Nghệ Thuật Khiến Thị Trường Lên Xuống Theo Lời Nói

Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông.

Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.

Một tổng thống giàu nhanh chưa từng thấy

Hãy bắt đầu bằng điều ít gây tranh cãi nhất, vì nó là con số. Trước khi trở lại Nhà Trắng, tài sản ông Trump được Forbes ước tính khoảng 3,9 tỷ đô la năm 2024. Đến tháng Chín 2025, cũng theo Forbes, con số ấy nhảy lên khoảng 7,3 tỷ, và Bloomberg ước tính tài sản cả nhà có lúc chạm 7,7 tỷ. Trong chưa đầy một năm cầm quyền, tài sản gần như tăng gấp đôi, tốc độ rất ít doanh nhân đạt được.

Nguồn của sự bùng nổ ấy còn đáng chú ý hơn tốc độ. Nếu trước kia tài sản ông chủ yếu đến từ bất động sản, sân golf và cho mượn tên tuổi, thì nay phần lớn mức tăng đến từ tiền mã hóa, đặc biệt là công ty World Liberty Financial và đồng tiền mang tên ông, Official Trump. Forbes ước tính riêng việc bán token World Liberty Financial mang về khoảng 550 triệu đô la trong một năm; phân tích của Steven Rattner, cựu quan chức Bộ Tài chính, dựa trên số liệu Forbes, cho thấy tiền mã hóa đóng góp khoảng 3,02 tỷ đô la vào mức tăng tài sản chỉ từ tháng Tám 2025 tới tháng Một 2026.

Điều khiến giới đạo đức công vụ lo ngại không phải việc giàu, mà là cách giàu. Các tổng thống Hoa Kỳ hiện đại đều thoái vốn hoặc lập quỹ tín thác mù để tránh xung đột lợi ích. Bà Virginia Canter, từng là cố vấn đạo đức cao cấp của Bộ Tài chính dưới cả hai đảng, nhận xét ông Trump không làm vậy ngay từ nhiệm kỳ đầu, sang nhiệm kỳ hai còn lao sâu hơn vào tiền mã hóa. Kết luận ấy rất nặng: vị trí công có thể đang trực tiếp sinh lời cho tài sản tư.

Đỉnh điểm của lo ngại là báo cáo do văn phòng dân biểu Jamie Raskin, thành viên cấp cao phe Dân chủ tại Ủy ban Tư pháp Hạ viện, công bố cuối tháng Mười Một 2025. Báo cáo mô tả tổng thống và gia đình đã biến Nhà Trắng thành cỗ máy kiếm tiền cá nhân, gom hàng tỷ đô la trong chưa đầy một năm qua các dự án tiền mã hóa dính líu chính phủ nước ngoài, đồng minh doanh nghiệp và cả những tay chơi mờ ám. Có thể tranh luận về sắc thái chính trị, nhưng các con số nền tảng thì khó chối.

Lời nói làm thị trường trồi sụt

Cấu trúc động cơ đã rõ; giờ tới phương tiện. Trong tay vị tổng thống này, lời nói là công cụ tạo sóng có sức mạnh khủng khiếp: một dòng đăng trên Truth Social có thể thổi bay hoặc bơm vào thị trường hàng nghìn tỷ đô la trong vài giờ, một câu dọa tấn công đẩy giá dầu vọt lên, một tuyên bố hòa hoãn khiến giá dầu rơi và cổ phiếu bốc lên.

Quan trọng là chiều của những con sóng gần như có quy luật. Khi tổng thống đe dọa chiến tranh hay thuế quan, thị trường co lại, tiền chạy về nơi trú ẩn như vàng; khi ông đảo chiều, tuyên bố ngừng bắn hay hoãn thuế, thị trường bật dậy. Với công chúng, không ai biết khi nào câu dọa và khi nào câu hòa sẽ đến, nên đó là rủi ro thuần túy. Nhưng với người biết trước, đây không còn là rủi ro mà là một lịch trình, và thị trường có lịch trình thì là cái máy in tiền.
Tháng Tư 2025, dòng chữ rúng động Phố Wall

Nếu phải chọn ví dụ đắt giá nhất, đó là ngày 9 tháng Tư 2025. Trước đó ít hôm, chính quyền công bố loạt thuế quan đối ứng nhắm vào hàng chục quốc gia, đẩy thị trường toàn cầu vào hỗn loạn. Lúc 9 giờ 37 phút sáng giờ miền Đông, ông Trump đăng trên Truth Social một câu đại ý đây là thời điểm tuyệt vời để mua vào, kèm chữ ký DJT. Khoảng bốn tiếng sau, lúc 1 giờ 18 phút chiều, ông tuyên bố tạm hoãn phần lớn các mức thuế trong 90 ngày.

Phản ứng của thị trường lập tức đi vào sách kỷ lục. S&P 500 tăng vọt 9,5 phần trăm, một trong những phiên mạnh nhất hơn 80 năm; Dow Jones tăng 7,9 phần trăm, lần đầu trong lịch sử cộng thêm 3.000 điểm một phiên; Nasdaq nhảy 12,2 phần trăm. Ai mua vào buổi sáng, đúng lúc tổng thống bảo hãy mua, đến chiều đã lãi đậm. Câu hỏi phe đối lập rất đơn giản: lúc 9 giờ 37 phút sáng, ông đã biết bốn tiếng sau mình sẽ hoãn thuế hay chưa.

Đây là lúc tiếng chuông cảnh báo vang lên rõ nhất. Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren, cùng lãnh đạo Chuck Schumer và các thượng nghị sĩ Adam Schiff, Ron Wyden, gửi thư yêu cầu Ủy ban Chứng khoán và Giao dịch Hoa Kỳ, tức SEC, mở điều tra xem tổng thống, các thành viên nội các, hay những nhà tài trợ và người thân cận có ai giao dịch nội gián hay thao túng thị trường hay không. Trên sàn Thượng viện, bà Warren hỏi sắc lạnh đó có phải tham nhũng diễn ra ngay trước mắt mọi người. Một nhóm thượng nghị sĩ còn gửi thư tới các bộ trưởng tư pháp các bang, yêu cầu điều tra xem có ai trục lợi từ chính sách thuế quan hay không.

Một nhà điều tra về lừa đảo tiền mã hóa mô tả câu khuyên mua vào kia bằng một cụm từ đáng nhớ: nó tạo ra sự chối tội hợp lý hoàn hảo. Một lời khuyên mua công khai có thể vô tội nếu chỉ là lạc quan, nhưng cũng có thể là tín hiệu nếu người nói biết trước điều sắp xảy ra; và vì không ai chứng minh được người nói đang nghĩ gì, hành vi ấy gần như không thể bị kết tội. Nó nằm đúng trên lằn ranh giữa hợp pháp và phạm pháp, ở phía hợp pháp.

Chiến tranh và ngừng bắn, đợt lên xuống của dầu và cổ phiếu

Tháng Tư là bài học về thuế quan; tháng Sáu 2025 là bài học về chiến tranh. Khi xung đột Israel và Iran bùng lên, đặc biệt sau khi Hoa Kỳ ném bom các cơ sở hạt nhân của Iran cuối tháng Sáu, nỗi sợ phong tỏa eo biển Hormuz đẩy giá dầu lên cao: có lúc dầu Brent vọt gần 78 đến 80 đô la một thùng, dầu thô Hoa Kỳ chạm khoảng 117 đô la trong những phiên căng nhất.

Rồi đến đêm 23 tháng Sáu, ông Trump đăng trên Truth Social tuyên bố một lệnh ngừng bắn hoàn toàn và toàn diện, gọi đó là cuộc chiến mười hai ngày. Thị trường lập tức đổi chiều: giá dầu rơi không phanh, có lúc Brent và dầu thô Hoa Kỳ mất từ 12 đến 15 phần trăm, dầu thô Hoa Kỳ tụt về quanh 66 đô la một thùng. Cùng lúc, phiên 24 tháng Sáu, Dow Jones tăng khoảng 1,19 phần trăm, S&P 500 tăng khoảng 1,11 phần trăm, Nasdaq tăng khoảng 1,43 phần trăm.

Hãy chú ý một chi tiết kỳ lạ: lệnh ngừng bắn được chính tổng thống Hoa Kỳ công bố trước, vào đêm khuya, trên mạng xã hội của riêng ông, khi các bên liên quan chưa kịp xác nhận. Người nắm tín hiệu làm giá dầu rơi 15 phần trăm và cổ phiếu bốc lên, và người chọn đúng thời điểm bấm nút công bố, là cùng một người. Không gì tự nó là bằng chứng phạm tội, nhưng cấu trúc của cơ hội thì rất rõ.

Greenland, Venezuela, và bây giờ là Cuba

Điều khiến luận đề thuyết phục không phải một sự kiện đơn lẻ, mà là sự lặp lại trên một tấm bản đồ rộng: mỗi điểm nóng địa lý là một cần gạt tạo sóng, và cần gạt nào cũng nằm trong tay người phát ngôn.

Hãy nhìn Greenland. Ngay đầu năm 2025, khi ông Trump không loại trừ khả năng dùng biện pháp quân sự hoặc kinh tế để kiểm soát hòn đảo của Đan Mạch, thủ tướng nước này phải triệu tập giới doanh nghiệp họp khẩn, cổ phiếu hãng dược Novo Nordisk giảm khoảng 2,1 phần trăm. Sang đầu năm 2026 chuyện leo thang dữ dội hơn: ông dọa áp thuế 10 phần trăm lên Đan Mạch và bảy nước châu Âu khác rồi nâng lên 25 phần trăm vào tháng Sáu nếu không có thỏa thuận. Có phiên Dow Jones rơi hơn 870 điểm, giá vàng vọt qua mốc 4.700 đô la một ounce, chứng khoán Bắc Âu giảm khoảng 2,3 phần trăm, riêng Đan Mạch giảm tới 2,6 phần trăm.

Hãy nhìn Venezuela. Đầu năm 2026, chiến dịch quân sự của Hoa Kỳ dẫn tới việc bắt giữ nhà lãnh đạo Nicolás Maduro, một biến cố địa chính trị không thể không làm rung chuyển thị trường dầu mỏ và tâm lý nhà đầu tư toàn cầu.

Và hãy nhìn Cuba. Ngày 29 tháng Một 2026, ông ký sắc lệnh tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia và đe dọa áp thuế lên bất kỳ nước nào cung cấp dầu cho Cuba. Đến ngày 1 tháng Năm 2026, chính quyền trừng phạt GAESA, tập đoàn kinh tế quân đội là huyết mạch tài chính của chính phủ Cuba. Cuối tháng Năm 2026, có tin chính quyền đã diễn tập các phương án quân sự, chuẩn bị cho khả năng chế độ Cuba sụp đổ ngay trong mùa hè. Câu nói lặp lại rằng Cuba là mục tiêu tiếp theo tự nó là một tín hiệu thị trường: mỗi lần ông buông một câu như vậy, giá dầu, cổ phiếu vận tải biển và các công ty năng lượng đều rung lên.

Cái hay của cách bố trí này là không ai chứng minh được động cơ. Mỗi điểm nóng đều có một lý lẽ chính sách hợp lý đi kèm: an ninh quốc gia, chống ma túy, lợi ích chiến lược ở Bắc Cực. Nhưng chính vì luôn có lý lẽ vỏ bọc, việc tạo sóng để kiếm lời càng khó tách bạch khỏi việc điều hành quốc gia bình thường.

Vì sao việc này vừa dễ làm vừa khó bị bắt

Đến đây cần trả lời câu hỏi cốt lõi: nếu cơ hội rõ ràng như vậy, tại sao nó không bị triệt phá. Câu trả lời nằm ở ba lớp bảo vệ.

Lớp thứ nhất là sự phân tán. Tổng thống không cần tự mình đặt một lệnh giao dịch nào. Quanh ông là gia đình, các con và một mạng lưới thuộc hạ trải khắp bản đồ tài chính và ngoại giao: một đặc phái viên ở Trung Đông, một người con điều hành doanh nghiệp tiền mã hóa, một nhà tài trợ, một đối tác kinh doanh ở nước ngoài. Mỗi người có thể tự thực hiện những giao dịch hợp pháp dựa trên hiểu biết chung về hướng chính sách, không cần mệnh lệnh trực tiếp. Không có mệnh lệnh thì không có dấu vết, và một thị trường nơi mọi người thân cận đều đoán đúng hướng mà không ai cần nói với ai một lời gần như không để lại bằng chứng.

Lớp thứ hai là sự chối tội hợp lý. Ranh giới giữa lạc quan và tín hiệu, giữa một quyết định chính sách và một động thái tạo giá, là vô cùng mong manh và gần như không thể chứng minh trước tòa. Mọi lời nói đều có thể giải thích là phục vụ quốc gia, mọi giao dịch là quyết định đầu tư bình thường; để buộc tội phải chứng minh ý định, mà ý định nằm trong đầu một người thì không ai đọc được.

Lớp thứ ba, vững chắc nhất, là quyền miễn trừ. Năm 2024, Tòa án Tối cao Hoa Kỳ phán quyết tổng thống được hưởng quyền miễn trừ rộng rãi đối với các hành vi thuộc thẩm quyền chính thức khi đương chức. Khi việc dọa chiến tranh, áp thuế hay tuyên bố ngừng bắn đều có thể được khoác áo hành vi chính thức, lớp bảo vệ pháp lý quanh người tạo sóng trở nên dày đặc. Thêm vào đó, cơ quan giám sát thị trường lại nằm dưới quyền hành pháp do chính ông đứng đầu; lá thư của các thượng nghị sĩ năm 2025 từng chất vấn liệu việc cắt giảm nhân sự tại cơ quan quản lý chứng khoán có làm suy yếu khả năng điều tra hay không. Khi người có thể bị điều tra lại chi phối cơ quan điều tra, vòng tròn khép lại.

Ba lớp này cộng lại tạo ra một thứ gần như hoàn hảo cho việc trục lợi. Cơ hội thì dễ, vì lời nói tạo sóng tức thì và sóng có thể tiên đoán với ai biết trước; rủi ro thì thấp, vì sự phân tán xóa dấu vết, sự chối tội hợp lý chặn đường buộc tội, và quyền miễn trừ chặn đường trừng phạt.

Tiếng chuông của bà Warren và những lời cảnh báo bị bỏ ngoài tai

Người gióng chuông kiên trì nhất là bà Elizabeth Warren. Bà không phải người duy nhất, nhưng đặt vấn đề sớm và sắc, và không chỉ giới hạn ở sự kiện tháng Tư 2025. Bà cùng các đồng sự nhiều lần nhấn mạnh: nước Mỹ có luật nghiêm cấm giao dịch nội gián và thao túng thị trường để người nắm thông tin đặc quyền không trục lợi. Khi người nắm quyền lực lớn nhất quốc gia đồng thời là người tạo ra thông tin làm chuyển động thị trường, nguyên tắc ấy bị thử thách tới giới hạn.

Câu nói của bà rằng điều này trông giống tham nhũng diễn ra ngay trước mắt nắm bắt được bản chất vấn đề: cái khó không phải không nhìn thấy, mà là nhìn thấy rất rõ mà không cách nào chứng minh, vì kẻ thiết kế hệ thống đã chừa sẵn mọi lối thoát hợp pháp. Những lời cảnh báo và yêu cầu điều tra phần lớn trôi vào im lặng, không có cuộc điều tra công khai nào dẫn tới kết luận buộc tội. Với người hoài nghi, sự im lặng đó tự nó là một dữ kiện.

Những gì luận đề này chưa chứng minh được

Để công bằng và để lý lẽ thật chặt, cần thẳng thắn nêu những điểm yếu của chính luận đề này, vì một lập luận chỉ mạnh khi dám đối diện phía bên kia.
Thứ nhất, chưa có bằng chứng trực tiếp về một đường dây giao dịch phối hợp. Toàn bộ câu chuyện cho tới nay là chuỗi trùng khớp và cấu trúc động cơ, không phải hồ sơ giao dịch cho thấy người thân của tổng thống đặt lệnh ngay trước các tuyên bố. Trùng khớp về thời điểm gợi nghi ngờ chính đáng, nhưng không phải chứng cứ về ý định; và một lập luận xây trên giả định rằng việc thiếu bằng chứng tự nó chứng minh sự tinh vi của thủ phạm thì khó kiểm chứng.

Thứ hai, thị trường vốn dĩ phản ứng với lời nói của bất kỳ tổng thống nào. Một quyết định thuế quan, một động thái quân sự, một tuyên bố hòa hoãn đều là tin tức kinh tế có thật, và thị trường lên xuống theo tin tức là chuyện bình thường. Việc ông Trump nói nhiều và thích dùng mạng xã hội khiến tác động rõ và nhanh hơn, nhưng tần suất không tự động đồng nghĩa với ý đồ kiếm lời.

Thứ ba, phần lớn mức tăng tài sản của ông đến từ tiền mã hóa và truyền thông, chứ không phải giao dịch cổ phiếu ăn theo các tuyên bố. Việc bán token và giá trị doanh nghiệp gây tranh cãi về xung đột lợi ích nhưng khác về bản chất với giao dịch nội gián. Đáng chú ý, cổ phiếu công ty truyền thông của ông năm 2025 thực ra sụt giá mạnh, cho thấy không phải mọi thứ ông chạm vào đều lên.

Thứ tư, những người cảnh báo gay gắt nhất đều là đối thủ chính trị của ông. Điều đó không khiến họ sai, nhưng nhắc ta đọc các báo cáo ấy với ý thức rằng chúng cũng phục vụ mục tiêu chính trị, và nên dựa vào dữ kiện kiểm chứng được thay vì giọng điệu.

Tổng hợp lại, điều trung thực nhất có thể nói là: có một cấu trúc cơ hội rất thực, một chuỗi trùng khớp rất đáng ngờ, và một môi trường pháp lý khiến việc trục lợi, nếu có, rất khó bị phát hiện hay trừng phạt. Nhưng giữa một cơ hội tồn tại và việc nó đã bị khai thác có tổ chức, vẫn còn một khoảng cách mà bằng chứng công khai chưa lấp được.

Kết luận

Vậy ta còn lại với điều gì. Ta còn lại với một bức tranh mà ngay cả khi gạt bỏ những suy diễn xa nhất vẫn đủ đáng lo: một tổng thống không thoái vốn, không lập quỹ tín thác mù, giàu lên gần gấp đôi trong chưa đầy một năm; một người có thể làm thị trường toàn cầu lên xuống chỉ bằng lời nói do chính ông chọn thời điểm phát ra; một mạng lưới gia đình và thuộc hạ ai cũng có thể đoán đúng hướng mà không cần mệnh lệnh; và một lớp giáp pháp lý gồm quyền miễn trừ, sự chối tội hợp lý và một cơ quan giám sát nằm dưới quyền chính người cần được giám sát.

Luận đề rằng ông làm tổng thống để trở thành tỷ phú lớn nhất có thể chưa được chứng minh tới mức một tòa án chấp nhận, nhưng nó không cần tới mức ấy mới đáng để một nền dân chủ phải lo. Khi một hệ thống được thiết kế đến mức kẻ trục lợi, nếu có, gần như chắc chắn thoát tội, thì vấn đề không còn là ai đã phạm tội, mà là ranh giới giữa phục vụ quốc gia và làm giàu cá nhân đã bị xóa nhòa. Tiếng chuông bà Warren gióng lên không phải bản án, mà là lời nhắc rằng khi luật pháp không theo kịp sự tinh vi, điều còn lại để bảo vệ là sự tỉnh táo của công chúng.

Ngu Yên
 
Tham khảo: Các số liệu và sự kiện trong bài dựa trên tin tức và tài liệu công khai: ước tính tài sản của Forbes và Bloomberg về ông Trump và gia đình năm 2025 và 2026; báo cáo của Time, Cointelegraph, CBS News và phân tích của Steven Rattner về tiền mã hóa; báo cáo của Public Citizen về World Liberty Financial và khoản đầu tư của quỹ MGX qua đồng USD1; báo cáo tháng Mười Một 2025 của văn phòng dân biểu Jamie Raskin; các lá thư tháng Tư 2025 của các Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren, Chuck Schumer, Adam Schiff và Ron Wyden gửi cơ quan quản lý chứng khoán và các bộ trưởng tư pháp các bang; tường thuật của CNBC, The Hill, Fortune và Boston.com về phiên ngày 9 tháng Tư 2025; tường thuật của NBC News, AOC Finance, Benzinga và FXStreet về lệnh ngừng bắn Israel và Iran tháng Sáu 2025; tường thuật của Reuters, Fortune và Morningstar về căng thẳng Greenland; và tường thuật của Reuters, Axios, PBS, CFR và Bloomberg về Cuba và Venezuela năm 2026. 
 

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
Tinh thần lãnh đạo là khả năng định hướng, truyền cảm hứng và tạo ảnh hưởng để tập hợp con người cùng hướng tới một tầm nhìn mới và đạt được mục tiêu chung. Một nhà lãnh đạo có tinh thần lãnh đạo mạnh mẽ thường thể hiện qua các năng lực chủ yếu như: định hướng tương lai, xây dựng tầm nhìn và chiến lược dài hạn; tạo động lực để khơi dậy năng lực, ý chí và sự bền bỉ của tập thể; tinh thần trách nhiệm trước các quyết định và hệ quả; nêu gương hành động nhất quán với lời nói, trở thành chuẩn mực cho tập thể và khả năng thích ứng khi bối cảnh thay đổi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.