Hôm nay,  

Lịch Sử và Bàn Tay... Thúi

08/09/202613:57:00(Xem: 228)
GettyImages-2262709064
Ông Lonnie Bunch, người đứng đầu Smithsonian Institution, phát biểu tại Bảo Tàng Quốc Gia Lịch Sử Hoa Kỳ ở Washington, D.C., ngày 20 tháng Hai, 2026. Trong thời gian qua, ông Bunch phải đối phó với áp lực ngày càng tăng từ Bạch Ốc trong khi cố bảo vệ tính độc lập của Smithsonian. Ảnh: Anna Moneymaker/Getty Images.



Hôm nay, Thứ Ba, 8 tháng Chín, Lonnie G. Bunch III loan báo ông sẽ rời chức người đứng đầu Viện Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia 'Smithsonian Institution' vào cuối năm. Ông Bunch, 73 tuổi, đã lãnh đạo hệ thống viện bảo tàng lớn nhất nước Mỹ suốt bảy năm. Nhưng năm cuối cùng của ông lại phải dành khá nhiều thì giờ cho một công việc không có trong nghề sử học: đối phó với Bạch Ốc.

Chính quyền Trump muốn dạy Smithsonian cách kể lịch sử.

Ông Bunch nói Trump không ép ông nghỉ. Nhưng “Đến lúc rồi,” ông nói. Ông còn bảo mình là người thích chiến đấu, nhưng rồi thú nhận công việc đã quá mệt, có lúc ông chỉ muốn sáng thức dậy mà khỏi phải nhìn điện thoại xem hôm nay lại có chuyện gì.

Cũng phải thông cảm.

Ông Bunch có gần 40 năm gắn bó với Smithsonian, đi qua bảy đời tổng thống Mỹ, từ Jimmy Carter cho tới Donald Trump lần thứ hai. Ông từng lãnh đạo công cuộc xây dựng Bảo Tàng Quốc Gia về Lịch Sử và Văn Hóa Người Mỹ Gốc Phi, một công trình phải mất nhiều năm vận động Quốc Hội, gây quỹ và dung hòa đủ mọi khuynh hướng mới thành hình. Năm 2019, ông trở thành người da đen đầu tiên đứng đầu Smithsonian.

Rắc rối đến khi Donald Trump cho rằng các viện bảo tàng quốc gia đang kể lịch sử nước Mỹ không đúng ý ông.

Trump từng nổi giận trên mạng xã hội rằng Smithsonian đã “mất kiểm soát,” vì ở đó người ta cứ nói nước Mỹ tệ ra sao, chế độ nô lệ xấu thế nào, những người bị áp bức đã chịu những gì, mà không nói đủ về thành công, ánh sáng và tương lai.

Khổ một điều, viện bảo tàng lịch sử lại chuyên làm cái việc ấy: giữ những chuyện đã xảy ra.

Lịch sử Hoa Kỳ có George Washington thì cũng có chế độ nô lệ. Có Gettysburg thì có Jim Crow. Có cuộc đổ bộ Normandy thì có những trại giam người Mỹ gốc Nhật. Có Martin Luther King Jr. thì phải có lý do tại sao ông phải xuống đường. Không thể chỉ lưu giữ phần đẹp dấu đi cái xấu rồi gọi đó là “lịch sử ái quốc.”

Nhưng Trump không dừng ở chỗ chê, mà còn cáo buộc Smithsonian cổ võ quan điểm cho rằng các giá trị Hoa Kỳ và Tây phương mang tính áp bức. Bạch Ốc sau đó đòi Smithsonian giao tài liệu về các cuộc triển lãm để chính quyền xem xét. Hội đồng Smithsonian phải yêu cầu 21 viện bảo tàng rà lại nội dung xem có thiên vị chính trị hay không. Chưa đủ, chính quyền còn mở cuộc kiểm duyệt riêng, soi từng lời chú thích trên tường, cách trình bày lịch sử và nội dung trên mạng xã hội có phù hợp với “các lý tưởng Hoa Kỳ” hay không.

Một tổng thống có quyền chê một viện bảo tàng. Chê dở, chê thiên lệch, chê treo tranh xấu. Nhưng dùng quyền hành và ngân sách để bảo sử gia phải kể lịch sử đúng ý lại là chuyện khác.


Smithsonian không phải phòng thông tin của Bạch Ốc. Quốc Hội lập ra Smithsonian từ năm 1846 dưới hình thức một định chế tín thác. Từ lâu nó vẫn được xem là độc lập đối với hành pháp. Tổng thống ở bốn năm, tám năm rồi đi. Những thứ Smithsonian lưu giữ phải sống lâu hơn tổng thống.

Ông Bunch đã cố sống giữa hai “làn đạn”. Ông vừa thương lượng, vừa chống. Có lúc nhượng bộ, có lúc từ chối. Ông giải thích khá rõ rằng mục tiêu không phải để mình cảm thấy anh hùng, mà cốt để giữ Smithsonian. “Có lúc tôi phải chiến đấu, phải nói rõ lằn ranh. Có lúc tôi bỏ qua.”

Phe chống Trump chê ông nhịn quá nhiều. Phe Trump lại cho rằng Smithsonian vẫn quá cấp tiến. Đứng giữa hai bên, ông Bunch, như một số người khác, cuối cùng chọn rút lui.

Nhưng chuyện đáng nói không phải một ông Bunch đi hay ở. Người này nghỉ sẽ có người khác lên. Điều đáng nói là cái ý nghĩ đứng phía sau tất cả chuyện này.

Người Việt có câu: “Dốt hay nói chữ.”  Khi cái dốt nắm quyền, nó không chỉ nói chữ, nó còn muốn sửa chữ, sửa tranh, sửa bảo tàng, sửa cả lịch sử. Và đây không phải lần đầu.

Kennedy Center, một trong những trung tâm văn hóa nghệ thuật danh tiếng nhất nước Mỹ, đã phải thử thuốc dốt trước. Trump thay ban lãnh đạo, đưa “băng đảng” của mình vào hội đồng quản trị rồi tự ngồi ghế chủ tịch. Hàng loạt văn nghệ sĩ và chương trình nghệ thuật lớn rút lui; Hamilton cũng bỏ diễn. Khán giả thưa dần, tiền vé và tiền quyên góp lao dốc, đến mức dự toán nội bộ cho thấy tổng thu có thể hụt gần $100 triệu so với mục tiêu. Trong lúc ấy, hội đồng do Trump kiểm soát lại lo chuyện gắn tên ông lên một trung tâm vốn được Quốc Hội dành làm đài tưởng niệm John F. Kennedy, rồi biểu quyết đóng cửa hai năm để trùng tu.

Chuyện văn hóa không thiếu những bàn tay đụng đâu thơm đó. Nhưng đây là thứ bàn tay khác. Thò tay vào Kennedy Center, nhà hát danh tiếng biến thành màn “diễn dở”. Bàn tay ấy giờ mò tới viện Smithsonian, biến lịch sử thành tuồng chính trị.

Ông Bunch vì vậy trước khi ra đi đã nhắn gửi người Mỹ đủ can đảm để làm nên nhiều điều lớn lao, thì cũng phải đủ can đảm để nhìn thẳng vào lịch sử của mình. Ông nói ông luôn chống lại việc lịch sử bị xóa đi, làm nhẹ hoặc sửa lại cho dễ nuốt.

Người Mỹ có câu “You can put lipstick on a pig, it’s still a pig.” Có tô son, khoác áo nhung lụa thì “heo vẫn hoàn heo”. Người kém văn hóa bước vào chốn văn hóa chỉ càng lộ thêm cái dốt.

Lịch sử cũng vậy. Quyền lực có thể đẩy sử gia ra khỏi cửa, tháo gỡ triển lãm, xé sách, bắt tô vẽ quá khứ theo ý mình. Nhưng rồi cũng có ngày chính bàn tay thò vào sửa lịch sử ấy được chính lịch sử đóng khung ghi lại, nguyên vẹn một bàn tay... thúi.

Nina HB Lê

Tham khảo: Robin Pogrebin và Graham Bowley, The New York Times, ngày 8 tháng Chín, 2026; Reuters.

Trong hơn 2 năm tạm cư tại Hoa Kỳ, nhờ công việc, nên tôi được đi lại khá nhiều. Từ các tiểu bang bờ Đông xuống Florida. Tại bờ Tây, tôi được đi từ tiểu bang Washington xuống dọc đến San Diego, thành phố cực nam của tiểu bang California. Tại phía Nam nước Mỹ, tôi được đi băng ngang qua nhiều tiểu bang dọc theo biên giới Mexico, kể cả một số tiểu bang miền Trung nước Mỹ, trong đó có Arkansas – nơi tôi lái xe đến thăm gia đình Luật sư Võ An Đôn.
Theo kết quả khảo sát của Pew, mức độ tin tưởng vào ông Trump đã sụt giảm tại 16 trong số 24 quốc gia so với năm ngoái, và không có quốc gia nào được khảo sát ghi nhận sự gia tăng thái độ tích cực đối với vị tổng thống này. Chỉ 23% số người được hỏi cho biết họ tin tưởng ông Trump sẽ đưa ra những quyết định đúng đắn trong các vấn đề toàn cầu. Ông Wike cho biết những người được hỏi dành nhiều sự tin tưởng hơn cho Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron (43%), Tổng Thống Ukraine Volodymyr Zelensky (35%), Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (34%) và Tổng Thống Nga Vladimir Putin (31%). Chỉ có Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu là nhận được mức độ tin tưởng thấp hơn ông Trump, ở mức 18%.
Các bậc quốc phụ Hoa Kỳ muốn thành lập một nền Cộng hòa chớ không phải một nền Dân chủ. Tuy nhiên, ngày nay, Hoa Kỳ là một quốc gia dân chủ hơn nhiều so với những mà gì các nhà cách mạng Mỹ muốn tưởng tượng trong những giấc mơ điên rồ nhất của họ – hoặc những cơn ác mộng. Đồng thời, có một vài nỗi sợ hãi tệ hại nhất liên hệ đến thuật ngữ "dân chủ" trong thời cách mạng Mỹ dường như đang xảy ra trong hiện tại. Ngay trong bài diễn văn từ biệt năm 1796 của George Washington, tổng thống đầu tiên của Hoa Kỳ, ông đã cảnh báo cho đồng bào về "những tác động tai hại của tinh thần đảng phái", mà nó có thể thúc đẩy cho người dân trong việc "tìm kiếm sự an toàn và yên tĩnh trong quyền lực tuyệt đối của cá nhân"...
Đối với đời người thì 250 năm đã dài gấp hai lần rưỡi tuổi thọ mà một con người có thể đạt đến nhiều nhất, nếu một người có thể sống tới 100 tuổi. Nhưng đối với một quốc gia thì 250 năm không phải là thời gian dài, bởi vì có những nước như Việt Nam có niên đại tồn tại lâu tới bốn, năm ngàn năm. Tuy nhiên, điều tôi muốn nói ở đây không phải là tuổi thọ dài hay ngắn của một quốc gia hay của nước Mỹ mà là trong suốt hai thế kỷ rưỡi đó đất nước này đã làm được gì có giá trị để đời và đã đánh mất thứ gì quý giá trong những điều cốt lõi làm nên một nước Mỹ thịnh trị hùng cứ một phương.
Con chó Taichito đã theo sát Aung San Suu Kyi suốt bao năm. Nhưng nó không được phép đi theo bà vào nhà giam khi quân đội lật đổ chính quyền của bà cách đây năm năm. Tháng trước, con chó tai cụp ấy chết tại nhà bà ở Yangon, thủ đô cũ, thọ 15 tuổi, vẫn như còn chờ bà trở về. Nó là món quà người con trai, Kim Aris, tặng mẹ khi bà ra khỏi nhà giam lần trước, năm 2010. “Tôi nghĩ đó là điều tốt nhất tôi từng tặng bà. Nó rất trung thành với bà,” ông Aris nói trong một cuộc phỏng vấn tại Luân Đôn.
Tôi cũng đã đến Mỹ như là một di dân tị nạn sau khi chính quyền Sài Gòn sụp đổ vào cuối tháng 4/1975, sống trong trại tị nạn Camp Pendleton cùng với hàng vạn người Việt khác sau khi rời bỏ quê hương trong hoảng loạn và lo sợ. Năm đó chẳng có lễ hội, chẳng có pháo hoa mừng Lễ Độc lập 4/7 trong trại vì mọi người ai cũng đang lo nghĩ khi nào sẽ được đi định cư, băn khoăn về tương lai trên đất mới sẽ làm gì để sống, có được tiếp tục đi học, người Việt có bị kỳ thị không. Lúc đó có tin loan truyền là bang California không muốn cho người Việt định cư nên không biết tương lai sẽ về đâu, gian truân ra sao. Người quen của tôi gặp nhau trong trại, có anh đi Seattle, bang Washington, có anh về Napa, ở miền bắc California hay có chị về Downey ở nam California. Bạn ở chung lều trại người đi bang Colorado, người về San Francisco, mấy anh lính hải quân ra tận hải đảo Hawaii. Nhìn quanh thấy người Việt được định cư khắp nơi trên nước Mỹ.
Có một sự khác biệt rất lớn giữa thế hệ Gen Z và một thế hệ người Mỹ đã quá chán nản với những con đường mòn rập khuôn, nỗi sợ hãi không dám “lệch đảng.” Ở Gen Z, họ có một nguồn năng lượng mà những chiếc ghế lâu năm ở Quốc Hội không thể có. Kết quả của bầu cử sơ bộ 2026 ở tiểu bang Colorado đã cho thấy khá rõ nét điều này. Một thế hệ Gen Z cho rằng "hệ thống đã đổ vỡ và chúng tôi nhận ra sẽ không có ai đến cứu chúng tôi ngoài chính chúng tôi.”Họ, là những người sinh trưởng trong gia đình di dân.
Mấy tuần đầu World Cup trên đất Mỹ là một chuyện lạ: giải đấu diễn ra đã vài tuần mà tên Donald Trump ít được nhắc đến. Người ta coi bóng, bàn luật, uống bia và cãi nhau, khán giả quốc tế thấy nước Mỹ tổ chức một kỳ bóng đá vui vẻ, tử tế. Ông tổng thống thì bận mừng 250 năm nước Mỹ, chưa để mắt vào sân bóng. Nhưng đâu dễ “too good to be true” như thế. Thẻ đỏ của Folarin Balogun xảy ra vài ngày trước, trong trận gặp Bosnia: anh tranh bóng với hậu vệ Tarik Muharemović. Xem nhanh, pha bóng chẳng có gì đặc biệt. Vào phòng VAR, quay chậm cho thấy mũi giày cà xuống sau ống chân, cổ chân xoắn lại. Trọng tài rút thẻ đỏ. Theo luật, thẻ đỏ ở World Cup thì trận sau nghỉ. Không kháng cáo, không ngoại lệ. Lẽ ra chuyện kết thúc ở đó.
Tổng thống Donald Trump đến Ankara với đe dọa hơn là củng cố quan hệ với NATO. Ông văng ra những điều khó nghe, sẽ rút quân Mỹ khỏi châu Âu nếu không chiếm được Greenland, vô cùng bất mãn vì các nước Âu châu không tham gia chiến tranh Iran, và tuyên bố cắt hết mậu dịch với Tây Ban Nha. Nhưng trước khi ra về, ông lại nói đến “tình bằng hữu to lớn” giữa các đồng minh.
Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.