Hôm nay,  

Đi Lộn Phòng

10/07/202600:00:00(Xem: 1405)
di lon phong
Photo: tác giả chụp.

Sau một đêm lênh đênh trong vùng biển Aegean, thuộc lãnh hải của Athens, Greece, khi vầng đông vừa ló dạng, phía chân trời ửng một màu cam sáng rực rỡ, du thuyền MSC Lirica vừa cặp vào bến cảng Izmir, miền trung của Turkey. Trên tàu, hành khách ai nấy đều ăn sáng thật nhanh để chuẩn bị xuống tàu. Đây là điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến hải hành bảy ngày quanh vùng biển Aegean, Địa Trung Hải, bắt đầu bằng đất nước Hồi giáo từng một thời oanh liệt dưới bóng cờ Đế quốc Ottoman.
Đúng 09 giờ sáng, cầu tàu được thả xuống, mọi người phấn chấn sau một đêm ngủ ngon, sẵn sàng đi bộ vào trung tâm thành phố cách đó khoảng 30 phút đi bộ. Thành phố này không có gì đặc biệt để tham quan, nên chúng tôi thả bộ men theo con đường lót đá dọc bờ biển, tha hồ hít thở khí trời trong lành sau 4 ngày ngột ngạt ở Athens đầy khói xe, khói thuốc lá.

Đến một khu phố mua sắm có vẻ sang trọng, chúng tôi muốn vào xem coi chợ búa và sinh hoạt của người dân địa phương ra sao. Qua cánh cổng sắt vững chãi, to lớn, bên trong là một máy X-ray an ninh giống như TSA ở phi trường bên Mỹ. Bước vào bên trong, chúng tôi mới biết đây là một khu trưng bày nghệ thuật giống như những “galleries” triển lãm nhiều tranh vẽ đương đại. Sau khi thưởng lãm những kiệt tác của các họa sĩ địa phương đến mỏi cả mắt, khờ cả người, chúng tôi càng … khờ thêm vì không hiểu họa sĩ muốn nói gì. Biết thân biết phận là người chẳng hiểu chi là cầm kỳ thi họa hoặc nghệ thuật kim cổ; chúng tôi bèn cho phép cái bao tử đi thưởng thức nghệ thuật … ăn uống, coi bộ dễ dàng hơn. Nhìn sang phía trái, một vài nhà hàng sang trọng bày biện rất đẹp mắt và có vẻ mắc tiền.

Trước khi thưởng thức “nghệ thuật” ẩm thực, chúng tôi kiếm nhà vệ sinh để “xả nước cứu thân”. Anh Đại và tôi, cả hai ngước nhìn theo một bảng chỉ dẫn, thấy rõ dấu hiệu hình đàn ông, kèm theo chữ “Ibadet” bên dưới. Đoán mò “ibadet” cũng gần với “bidet” tiếng Mỹ, chắc mẫm là đi đúng nơi, đến đúng chỗ, bèn đẩy cửa bước vào.

Căn phòng tối om, tôi đưa tay sờ soạng lên tường tìm công tắc bật đèn. Căn phòng bật sáng. Và cũng chính lúc ấy, trực giác mách bảo tôi rằng hình như có cái gì đó không bình thường. Bên trái căn phòng, có 4 tấm thảm nhỏ khác màu với nhau, không có vẻ gì giống thảm chùi chân. Bên phải có một bức tường ngăn cách nhỏ, một đôi dép ngay trên ngưỡng cửa, một cái lavabo đôi với hai vòi nước, xa hơn một chút là một cái ghế nhựa và một cái mắc áo có 5 cái móc trên tường.

Tôi hơi khựng lại một chút, thoáng bối rối vì thấy hình như có cái gì đó không đúng với một cái bồn tiểu thông thường. Tuy tay đã chuẩn bị kéo cái zipper xuống, nhưng bộ não bất ngờ giành lại quyền chỉ huy, nó ra lệnh: dừng lại “tú đờ suyt”, rút quân ngay, không được chần chừ!

Triệt thoái ra khỏi vùng cấm địa nhanh như chớp, tôi mới thấy đây là sự may mắn hiếm hoi trong cuộc đời của mình: cái đầu nhanh hơn cái tay. Thông thường tôi là người thông minh nhưng chậm hiểu. Hồi trẻ đi chơi với bạn gái mới quen, đôi tay hay táy máy, hành động nhanh hơn cái đầu, nên thỉnh thoảng bị để lại 5 dấu ngón tay trên má. May thay lần này, đôi tay chậm lại, cứu một bàn thua trông thấy.

Tôi chợt nhớ khi còn làm việc ở vùng Trung Đông, thỉnh thoảng có đến các đền thờ Hồi giáo, đã từng thấy các tín đồ làm nghi thức thanh tẩy trước khi bước vào đền cầu nguyện. Tín điều bắt buộc họ phải rửa mặt, rửa tay, trước khi vào nơi cầu nguyện đấng Allah.

Nghi thức rửa tay và thanh tẩy trước khi cầu nguyện trong Hồi giáo được gọi là Wudu. Đây là quy trình bắt buộc để làm sạch cơ thể và tâm trí, được thực hiện tại khu vực vòi nước của đền thờ hoặc tại nhà.

Trước hết phải khởi tâm ý thanh tẩy bản thân để chuẩn bị cầu nguyện (không cần đọc thành lời), rồi bắt đầu niệm đấng Allah. Rửa hai bàn tay đến tận cổ tay 3 lần, bắt đầu từ tay phải. Dùng tay phải súc miệng và rửa mũi 3 lần. Rửa mặt. Lau đầu và tai. Cuối cùng rửa chân 3 lần sạch sẽ lên đến mắt cá chân. Sau đó, thành tâm bước vào đền thờ.

di lon phong 2
Photo: tác giả chụp.
di lon phong 3
Photo: tác giả chụp.
di lon phong 4
 
Suýt nữa thì hai thằng gây ra một vụ án hình sự tầm cỡ quốc tế, một “xì căng đan” căng thẳng ngoại giao giữa hai nước Kỳ - Kỳ, là Hoa Kỳ và Thổ Nhĩ Kỳ. Đây là trọng tội chứ chẳng chơi. Cứ tưởng tượng khi hai thằng đang sung sướng thưởng thức “đệ tam khoái” của loài người thì một ông Hồi giáo, râu tóc bạc phơ, trang nghiêm bước vào thấy cảnh tượng đó; ông ta sẽ đứng chết trân, tôi đứng chết cứng, còn anh Đại đứng chết khiếp. Ba người, sáu con mắt nhìn nhau, không ai hiểu ai, chỉ có Thượng Đế mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hãy tưởng tượng, ông ta gọi cảnh sát, hậu quả sẽ tàn khốc biết chừng nào! Hai tên tội phạm sẽ được mời vào đồn cảnh sát uống trà Çaykur, rồi xe phú lít hú còi inh ỏi, chở hai tên khờ, ngớ ngẩn qua “hô teo song sắt” nằm đếm rệp đợi vợ đến thăm nuôi. Nửa tiếng sau, Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ nhận cú điện thoại. Một tiếng sau, bộ Ngoại Giao Thổ Nhĩ Kỳ gởi công hàm bày tỏ “quan ngại sâu sắc” về hành động của hai du khách từ …  Arizona.

Bên kia quả địa cầu, bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ họp khẩn cấp. Đài CNN chạy hàng tin đậm: “khủng hoảng nhà vệ sinh làm căng thằng quan hệ Mỹ - Thổ Nhĩ Kỳ”.

Chỉ mới nghĩ tới thôi, tôi đã thấy lạnh ở sống lưng. Hai tên nhìn nhau một hồi mới hay mình vừa thoát nạn. Hú hồn, mau qua nhà hàng thưởng thức “nghệ thực” kẻo mọi người chờ.

Cổ nhân dạy, trước khi nói, phải uốn lưỡi hay suy nghĩ 7 lần. Theo kinh nghiệm cá nhân tôi, phải suy nghĩ tới 70 lần 7. Trong trường hợp này, bài học được rút ra là trước khi “ra” thì phải “rút” lẹ, kẻo mang họa vào thân. Khi đi du lịch đến một đất nước lạ, phong tục lạ, mà người cũng lạ, trước khi làm cái gì, phải nhìn trước nhìn sau, nghĩ tới nghĩ lui đến … 70 lần 7, kẻo mang họa vào thân.

NGUYỄN VĂN TỚI. 7/2026. 
 

Nhóm cựu nhân viên Phòng Thương Vụ Úc người Việt đang sống ở Sài Gòn, Hà Nội, Úc, Mỹ, Canada email cho nhau về sự ra đi của cựu tổng giám đốc Austrade vùng Đông Bắc Á, cùng hồi tưởng về một “ông xếp lớn” người Úc dễ thương, gần gũi, với tình yêu đặc biệt dành cho đất nước và con người Việt Nam.
Theo số liệu của Cục Thống kê Dân số Hoa Kỳ, năm 1990 có 1.000 người Việt ở St. Petersburg và 600 ở Tampa. Đến nay con số lên đến 21.000 cho toàn vùng Vịnh Tampa, gồm các thành phố Pinellas Park, St. Petersburg, Tampa, Largo, Clearwater. Một số làm việc cho các hãng xưởng, nhiều người làm móng tay. Có người đi câu, lưới cá về bán hay buôn bán rau trái.
Dù chưa đến tuổi nghỉ hưu, nhưng con cái đã lớn, tài chánh gia đình không còn là nỗi lo, Nàng quyết định đi làm volunteer tại một Nhà Già (Retirement Home). Lúc đầu, nàng muốn làm chỗ Nhà Già dành cho người Việt để Nàng được trò chuyện lắng nghe tâm tình của những “cư dân”, nhưng nơi đó khá xa, ông xã khuyên nàng chọn làm chỗ gần nhà, chỉ có 3 blocks đường đi bộ, người Tây họ cũng có những nỗi lòng, những câu chuyện đời để cần người chia sẻ.
“Ngày nào em cũng nhắc mà anh cứ quên hoài. Rán uống thuốc cho mau hết bịnh,” cô chưa kịp dứt lời thì một tiếng sủa bung ra cùng lúc với cái gạt tay hung hãn, “Hết cái con mẹ cô ấy!” Ly nước tay này, lọ thuốc tay kia cùng lúc bật khỏi tay cô, văng xuống nền xi măng, ném ra một mảng âm thanh chát chúa. Cái ly vỡ tan. Nước văng tung tóe, những mảnh thủy tinh văng khắp chung quanh, vạch những tia màu lấp lánh. Không dám nhìn vào hai con mắt đỏ lửa, cô cúi đầu dán mắt vào vũng nước loang loáng, vào những viên thuốc vung vãi trên nền nhà. Những viên thuốc đủ màu làm cô hoa mắt (viên màu vàng trị đau, viên màu đỏ an thần, viên màu nâu dỗ giấc ngủ, cô nhớ rõ như thế...) Một viên màu đỏ lăn tới chân cô.
Tôi định cư tại San Diego đã ngoài bốn mươi năm qua. Vùng đất hiếm hoi khó có nơi nào sánh được: bởi chỉ nội trong một ngày lái xe quanh quẩn, người ta có thể đi từ biển lên núi, từ rừng xanh đến sa mạc, thưởng ngoạn đủ đầy hương sắc của đất trời. Sáng sớm thong dong bên vịnh Mission, mặt nước yên như tờ, hàng cọ in bóng trên nền sương mỏng. Trưa ghé Julian, nhâm nhi ly cà phê hay lát bánh táo giữa tiết trời lành lạnh và màu xanh thăm thẳm của rừng thông. Chiều về, con đường tới Borrego mở ra vùng sa mạc hoang vu, xương rồng rải rác trên nền đá đỏ. Suốt dọc hành trình đâu đó hiện ra vườn cam, vườn bơ, đồng nho trĩu quả giữa thung lũng nắng chan hòa. Cảnh vật thay đổi không ngừng, khi mộc mạc, lúc rực rỡ, nhưng vẫn hài hòa như một bản nhạc êm dịu của đất trời. Mỗi lần lái xe ngang qua, tôi cảm thấy mình như được nối lại với nhịp sống của đất, và lòng bỗng nhẹ nhàng lạ thường.
Nhà kho Walmart ở ngoại ô Dallas chiều 24 tháng 12 lạnh như cái tủ đông bị quên đóng cửa. Đèn neon trên trần sáng trắng, lâu lâu chớp một cái như mệt mỏi. Mùi nhựa mới, mùi carton ẩm và tí mùi dầu máy trộn lại với nhau, cảm thấy nghèn nghẹn như cổ họng khi nuốt tin xấu. Tôi đứng giữa hai dãy kệ cao ngất, tay cầm clipboard, tay kia nhét sâu trong túi áo khoác xanh có logo Walmart. Đồng hồ trên tay: 5:17 PM. Giáng Sinh, Walmart đóng cửa sớm lúc 6 giờ. Nếu rời đúng giờ, chạy bốn tiếng, trừ chút kẹt xe, tôi sẽ về đến Houston khoảng mười, mười rưỡi. Trễ, nhưng vẫn còn kịp thấy tụi nhỏ mở quà.
Khi những ngày tháng cuối của một năm đang dần hết, chúng ta thường có lúc bồi hồi nhớ về cố hương, về mảnh đất chôn nhau cắt rốn, hoặc nơi đã in dấu nhiều kỷ niệm đã qua trong đời. Và tôi cũng vậy, xin được nhớ về Gò Vấp, nơi có địa danh Xóm Mới, vùng ngoại ô không xa Sài Gòn, được nhiều người biết đến như vùng đất với nhiều dân Bắc kỳ di cư, nổi tiếng là khu Xóm Đạo, đã từng là nơi sản xuất pháo cùng với món thịt cầy (mộc tồn) lừng danh.
Ông từ người Papua New Guinea đón cha xứ mới người Việt Nam trước cổng nhà xứ. Dáng người ông từ khoảng chừng 30, khuôn mặt PNG nâu nâu đậm nét đăm chiêu, ánh mắt ẩn hiện nét hồi tưởng. Khi nhìn thấy cha xứ mới đang kiên nhẫn đứng đợi dưới mái hiên nhà xứ, nụ cười xuất hiện trên môi ông từ để lộ hàm răng trắng đều thường thấy nơi người bản xứ. Nhưng nụ cười ấy vụt tắt khi ông mở cửa, mời cha xứ lên xe. Ông từ nhanh chóng quay về lại trạng thái khô khốc khi chiếc xe cũ lăn bánh nhọc nhằn trên con đường đá sỏi gập ghềnh. Sau vài câu trao đổi xã giao ngắn gọn, ông từ lại chìm vào trạng thái im lặng. Thời gian trôi qua, năm phút rồi mà vẫn không ai nói thêm một lời nào. Cuối cùng cha xứ lên tiếng,
Giáo Sư Dương Ngọc Sum, với tôi, là hình ảnh tiêu biểu, đáng kính từ nhân cách, hiếu học, luôn luôn cởi mở, tính tình hòa nhã, thân thiện với mọi người. Ông định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O 3 vào tháng 7 năm 1990 (trước tôi một tháng, H.O 4) và cũng trải qua những giai đoạn thăng trầm trong tháng ngày tị nạn. Nhân dịp kỷ niệm Lễ Thượng Thọ 90 tuổi của GS Dương Ngọc Sum, nhà giáo và nhà văn, nhà thơ Dương Tử, viết những dòng về ông
Mấy chị em tôi chia nhau mua nhiều loại báo: Làng Văn, Thế Kỷ 21, Văn, Văn Học… chuyền tay nhau đọc. Tôi “quen” Thế Kỷ 21 đã lâu, nhưng chỉ là quan hệ... đơn phương. Vào những năm 90 của thế kỷ trước, tôi gởi bài đến tờ báo Măng Non, sau này đổi thành Văn Nghệ Trẻ của nhà văn Ngô Nguyên Dũng ở Tây Đức. Mãi năm 2003, tôi mon men vượt đại dương, tìm đến Làng Văn Canada. Được thời gian ngắn, anh Ngô Nguyên Dũng cho biết, báo Làng Văn phải đình bản, vì những khó khăn về tài chánh. Duyên văn nghệ của tôi với Làng Văn chưa kịp “bén” đã chấm dứt. Nghe chị Hoàng Nga “mách nhỏ”, tôi gởi bài đến Văn Học. Có lẽ địa chỉ hotmail của tôi bị nhầm là thư rác, junkmail, điện thư bị trả lại với lý do không giao thư được. Tôi vẫn tiếp tục viết, xếp trong “tủ”, lâu lâu đem ra đọc. Mỗi lần đọc, dặm thêm chút “mắm muối”.
Tôi học được cụm động từ “đi lăng quăng” của bố Sỹ vào những ngày còn học tiểu học. Sau giờ tan trường hay vào cuối tuần, thỉnh thoảng bố lại hỏi mấy thằng con trai: “Có đi lăng quăng không?” Dĩ nhiên là có rồi! Ngồi ở thùng xe phía sau chiếc Daihatsu, chúng tôi theo bố đi giao sách ở những tiệm sách, sạp báo ở trung tâm Sài Gòn. Cũng có khi chỉ là ra một công viên, chúng tôi được chạy nhảy, trong khi bố ngồi trên xe viết lách. Không rõ có bao nhiêu tác phẩm của Doãn Quốc Sỹ được viết trong hoàn cảnh này. Rồi cụm từ “đi lăng quăng” trở lại sau gần một nửa thế kỷ. Ở căn nhà Lampson thành phố Garden Grove, mỗi chiều tôi đi làm về ghé qua, bố đã ngồi đợi trước cửa. Thấy tôi đến, bố hỏi ngay: “Có đi lăng quăng không?” Thế là hai bố con bắt đầu hành trình “lăng quăng” đúng nghĩa, qua những khu dân cư ở gần nhà. Đi không có phải là để đến một nơi chốn nào đó. Đi chỉ để mà đi, để hai bố con có thì giờ ngồi bên nhau trò chuyện. 50 năm trước, bố chở con đi; 50 năm sau đổi ngược lại.
Buổi sáng cuối cùng ở Chamonix im lặng lạ thường. Suốt đêm qua, tôi đã để cửa sỗ mở toang, nên khi giựt mình thức dậy, ánh sáng trong suốt của núi tràn đầy phòng. Tấm mền len và drap giường trắng lóa như được phủ lân tinh. Không một tiếng động nào từ dưới đường phố vọng lên. Chỉ có hơi lạnh. Tôi nằm co ro và nghĩ đến ly cà-phê đen. Mùi thơm sẽ bốc lên cùng hơi nóng, rồi tan dần vào không khí. Giống như ký ức. Đôi giày đóng đầy đất bùn và gậy trekking đã xếp gọn gàng trong bao duffle cùng với áo quần đi núi từ đêm hôm qua. Chúng nằm bên cửa, sẵn sàng lên đường. Bên ngoài cửa sổ, rặng núi Mont Blanc vẫn kia, vẫn vĩ đại, vẫn trùng điệp, vẫn lặng lẽ xa xăm. Tôi nghĩ đến 11 ngày vừa qua và cảm thấy buồn buồn, làm như có điều gì tôi đã đánh mất, hay đã để quên trên ngọn núi kia, ở đâu đó, trong quãng đường dài tôi đã đi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.