Xuân và Tết Quê Người

20/02/202600:00:00(Xem: 1166)

photo for thơ Ngu Yên_Nguyễn Lập Hậu
Photo: Nguyễn Lập Hậu



Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống.

Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.

 

 

Ngọn đông phong vừa thổi qua cửa sổ

Bàn thờ Tổ Tiên hoa nến lung linh

Hoa đua nở và lòng con rưng rưng nhớ

Nhớ quê xưa nhớ cha mẹ ông bà

 

Tóc con trắng

Nhưng hồn con xanh ngát

Những đốm nhang như mắt dõi quê xa

Bao nhiêu ngày

Bao nhiêu tháng

Đã trôi qua

 

Con mở bàn tay ra đếm những giọt thời gian đọng lại

Đường chỉ tay rối bời

Nhưng lòng con không rối

Con thản nhiên nhìn chim én bay qua

Từng đàn én sà xuống hiên nhà

Chúng gọi nhau như tình yêu gọi nắng

 

Hộp mứt ngọt vẫn nghe lòng đăng đắng

Hương Cúc nồng nàn làm mắt cay cay

Kỷ niệm ùa về con hứng cả hai tay

ấp trong lòng với trái tim của một người xa xứ

 

Lòng con nhớ về một đất nước yên bình của thời xa lắm

của một thời còn đủ cả mẹ cha

có chị có anh có tất cả nhà

có họ hàng có những người hàng xóm

 

Và có hai ta yêu nhau như bánh chưng yêu Tết

như ngày mồng Một yêu pháo giao thừa

như nụ hôn đầu năm

trên má ngây thơ

như ánh mắt có đốm nhang vừa thắp

Như cánh mai vàng ai cài lên tóc

Để hương xưa còn đọng đến hôm nay

 

Năm tháng qua đi

nhưng hồn như đứng lại

Sợi tóc nào xanh mãi giữa chiêm bao

Ai đã đến cướp đi những hồn rất ấm

Để chiếc khăn điều nhớ mãi một bờ vai.

 

Trần Mộng Tú

 

Đêm Ba Mươi - Mẹ Gọi

 

Những đêm cuối năm con nghe lời

mẹ gọi:

“Tết năm nay, con có về thăm nhà?”

Đêm phụ họa những thú vui mê mệt.

“Tết, con về” - câu hứa mẹ yên tâm.

 

Ngày tháng giang hồ.

Mắt lạc nhan sắc.

Rượu ngấm ca đàn.

Hát vướng môi em.

Trôi nổi –

xa quê.

Mẹ hỏi âm thầm:

“Sao không thấy thư?”

chờ mỏi ngày mai

 

Đột nhiên –

Ngày ba mươi

dừng trước mặt.

Gió vội vàng trách móc chuyến xe về.

Mây trôi chậm –

Kịp không, mồng một Tết?

 

Chiều hoang mang

Xe phi nước đại-

“Mẹ ơi, con sắp về.”

 

Trước nửa khuya.

Năm phút nữa,

Tết chờ ăn cơm cúng.

Mở cửa vào –

đèn gọi bóng lung lay.

 

Mẹ.

 

Ngu Yên

 

Mồng Một

  

Để dành rác

sáng mồng Một- quét.

Dơ bẩn năm cũ- quét.

Xui xẻo quá nhiều- quét.

 

Rác từ đâu đến

nếu không phải từ Trời?

hành vi rác

ý nghĩ rác.

Những thừa thãi trời cho

người

tái chế.

 

Ăn rác sinh rác.

 

Tìm rác - lạc đà ghé lưng gánh.

Thấy rác – sư tử gầm.

Quét rác - thằng bé-già

hồi phục.

 

Chờ Mồng Một,

nội tâm mới 

bắt đầu

quét.

 

 Ngu Yên

 ***

 

 

Thầy Giang

 

 

 

Hai vị khách thăm tôi ngày cuối năm

nhà thơ Vũ Đình Liên và thầy Giang, người thầy thời trẻ tuổi

ánh mắt bén, giọng vang thầy dạy

nhìn cao, bước dài

chúng tôi đi— tháo mồ hôi—đôi lúc chạy

dừng sau mỗi cuộc đua lấy sức thôi

 

ngày cuối năm, buồn lẫn vui

tôi, hai người khách

hồn muôn năm cũ? — đứng chung quanh

 

đêm cuối năm, không trăng

chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại

những ngã rẽ

những đường vòng

sợ tiếng chim trên cành làm mê mãi

— nào biết bước thấp, cao rồi cũng tới

chúng tôi tìm, cầm, nắm

— nào nghĩ rồi tất cả qua đi

 

và tình yêu lẫn tình si

chúng tôi may cho mình lớp áo choàng cùng màu với nó

nào ngờ san hô: mảnh đá trắng trên tay

 

nhà thơ Vũ Đình Liên,

hồn muôn năm cũ

có phải họ và tôi

cùng ngỡ ngàng lạc lõng

 

thầy Giang,

có phải học trò chúng tôi

ốc mượn hồn thân mỏng

đành ẩn mình trong chiếc vỏ trống không

 

nhà thơ không trả lời

thầy Giang chưa đáp vội

tôi lại quên

thầy luôn cho bài học mới đầu năm

 

kc Nguyễn

 

 

***

 

 

Mường Tượng  

 

mường tượng trong những ngày cuối năm

tôi mày mò bên ly cà phê đen đã nguội

tìm kiếm lục soạn một gương mặt

từ danh bạ đâu đó tận cùng ngõ ngách ký ức

và ký ức giờ vẩn đục phân mảnh tả tơi

vá víu chằng đụp như khu phố lận đận

nơi những tên những khuôn mặt mất hút

không giấy chứng tử

 

mường tượng có một ngày mưa

tôi loay hoay nhặt tờ giấy vò nát

bài thơ cuống cuồng tìm cách đào thoát

vụt khỏi tay tôi

vết cắn vô tình đã lành

và thành sẹo

như từ vô lượng kiếp  

 

mường tượng trong cái lạnh êm ả cuối năm

gió nhẹ hắt hiu thấm sâu da thịt

lời không nói gửi năm cùng tháng tận

chút riêng tư đột biến

từng bước lần theo cát đá tiễn biệt ngày qua.

 

Quảng Tánh Trần Cầm  

***

 

Valentine Day cận Bính Ngọ

 

 

một tia nắng nhỏ

hiền như nhánh hoa vàng vừa nở

xa xa qua khung cửa mờ

khu vườn hoang dã sáng tinh mơ

âm thanh xe lửa lung lay

bầu trời trên cao mây vẫn xám 

không nhớ hết

bao nhiêu năm đón Tết phưong này 

 

tâm tình đông phương thu nhỏ

những trái tim bao la

thật thà như núi đồi ẩn hiện

tiếng nói thiết tha 

vùng trời tây phương ân nghĩa 

mưa trôi về phương nam

mờ mờ hư ảo

thắp lên chút lửa tình

 

gió nơi đây thổi qua tóc

tay nổi gân vuốt nhẹ

những lời hò hẹn

ngày Valentine bay lạc

ngõ lòng hé mở 

sóng sánh tiếng nhu mì

sông núi mấy chữ phân vân

bên hiên là nàng xuân thanh tân...

 

Thy An

14-02-2026

cận Tết Bính Ngọ 

  

nhỏ xuống giọt mưa trên vai áo | câu chữ phía trước phía sau vóc dáng | nghe tiếng buồn thế kỷ ngân vang tâm thức
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem
Mời đọc ba bài thơ: 1. Thảnh Thơi Đường Ngộ của Hoàng Xuân Sơn. 2. Nhẫn Nại của Thy An. 3. Buổi Trưa Ấy của Trần Yên Hòa
Có ai lật dùm pho Sử Việt | 50 năm máu vẫn thấm từng trang | Có ai cầm khăn thấm hộ | 50 năm sao lệ vẫn chứa chan.
Em là con cá Hồi | mấy chục năm sống nhờ biển khác | suối nào đợi em về | cho em trầm mình gửi nắm xương da | ôi những con suối quê hương
Hãy sống thêm một ngày nữa / Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra / Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta / Hãy đi qua / Dòng sông mùa lũ / Đặt tâm hồn / Vào trong tay một người khác / Hãy bắt đầu / Ngồi xuống / Giữa kẻ thù / Hãy để mưa / Rơi trên nghĩa địa / Hãy để tự do làm thành trí nhớ / Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ / Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người .
Tháng tư nắng quái trên tàng lá / Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người / Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ / Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi? / Tháng tư em dắt con ra biển / Hướng về nam theo sóng nổi trôi / Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn / Làm sao biết được, trôi về đâu?
Em biết không, khi em chết trước. Giường ngủ sẽ chết theo. Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.
Dù đứng bên bờ vực của tận diệt, con người vẫn có thể cứu chuộc chính mình bằng ngôn từ và ký ức, đó là tinh thần của giải Nobel Văn Chương năm nay. Trong ánh sáng của niềm tin, Việt Báo đăng lại bài thơ “Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ” của Langston Hughes – một khúc ca vừa đau đớn vừa thiết tha, viết gần một thế kỷ trước, mà như viết cho thời đại ngày nay. Giấc mơ Hughes gọi tên lại vang lên – giấc mơ về một xứ sở nơi lời hứa của nước Mỹ là hơi thở chung của những người cùng dựng lại niềm tin vào công lý, vào tự do, vào chính con người.
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.