Hôm nay,  

Hoa Kỳ Cuốn Cờ

1/27/200700:00:00(View: 19588)

Hoa Kỳ Cuốn Cờ

Lệnh Tổng triệt thoái vừa xuất phát từ Tổng tư lệnh mới: Thượng viện Mỹ.

Ngay sau khi Tổng thống George W. Bush đưa ra chiến lược mới tại Iraq, tình hình Trung Đông đã chuyển. Nhưng dường như biến động ấy lại nằm ngoài sự quan tâm của chính trường và truyền thông Mỹ.

Khi ông Bush quyết định dồn quân đánh tới để diệt quân khủng bố tại Anbar và triệt hạ các nhóm dân quân phá hoại tại Baghdad hầu tạo điều kiện cho một giải pháp chính trị thì giao tranh tất nhiên sẽ gia tăng cường độ. Nhưng số tổn thất gia tăng của binh lính Mỹ lại nhiên được ghi nhận như dấu hiệu thất bại của chiến lược mới.

Người ta quên không nhìn vào bên kia.

Ngó sơ trên toàn cảnh thì khủng bố al-Qaeda trong khu vực sinh hoạt Sunni bị chặn và cố gắng bảo toàn lực lượng. Trong khu vực Shia, lãnh tụ phiến loạn Muqtada al-Sadr và đám dân quân Mahdi của ông liền “giả chết”. Phe Shia do al-Sadr điều động trong Quốc hội Iraq chấm dứt tẩy chay và bản thân ông cùng gia đình lập tức đi trốn khi một phụ tá là Sheik Abdul Hadi al-Darraji bị binh lính Mỹ bắt giữ trong một cuộc hành quân hỗn hợp với các đơn vị Iraq vào ngày 19.

Trong chiến lược mới, Tổng thống Bush nêu đích danh thủ phạm là cường quốc đứng sau và giật giây gây loạn tại Iraq. Trận đấu trí và đấu lực giữa Hoa Kỳ và Iran khởi sự từ đấy. Lãnh đạo Tehran lập tức biến chiêu. Thứ nhất, giấu bàn tay quậy phá tại Iraq cho kín hơn, thứ hai, nói chuyện thương thảo với cường quốc Sunni trong khu vực là Saudi Arabia, và thứ ba, bấm nút cho lực lượng Hezbollah gây loạn tại Lebanon.  

Đây là các biến động trong mươi ngày qua, khi Mỹ vừa nói đến dồn quân đánh tới. Ở hậu phương, chính trường Mỹ lại quan tâm đến màn khác. Làm sao cột tay Bush mà khỏi bị mang tiếng là đâm sau lưng chiến sĩ ngoài tiền tuyến" Người ta đu dây như trong một gánh xiếc.

Và các đối thủ của Mỹ đều rút tỉa kết luận: Nín thở một chút là Hoa Kỳ sẽ cuốn cờ bỏ chạy.

Chúng ta cần nhìn lại sự xoay chuyển kỳ lạ này từ hai giác độ trong ngoài để hiểu ra kết luận đúng đắn ấy của Tehran.

Trước hết, cả tháng trước khi ông Bush trình bày với quốc dân chiến lược mới thì chính quyền của Thủ tướng Nouri al-Malaki đã sớm nhận được tín hiệu gần như tối hậu thư: sự yểm trợ của Mỹ có giới hạn, việc diệt trừ khủng bố trong khu vực Sunni phải được tiến hành đồng loạt với việc giải giới các nhóm dân quân Shia. Và al-Maliki phải giải quyết bài toán Mahdi của giáo sĩ al-Sadr chứ không thể bao che bảo vệ như trước.

Al-Malaki bèn đổi giọng và lực lượng Mahdi chìm vào trong dân.

Ngày 19 tháng 12, một lãnh tụ chuyên chế bom của lực lượng Mahdi bị bắt tại thị trấn Al Kut. Hôm sau, có tin là Giáo chủ Ali al-Sistani của khuynh hướng Shia ôn hoà lên tiếng ủng hộ việc cô lập hoá các nhóm cực đoan để vãn hồi trật tự.

Hai ngày sau, khi dân Mỹ mừng Giáng sinh thì giao tranh bùng nổ giữa hai lực lượng Shia tại As Samara: Thượng Hội đồng Cách mạng Hồi giáo (SCIR) đưa quân truy lùng nhóm Mahdi và lệnh giới nghiêm được ban hành tại đây.

Ngày 27, cuộc hành quân hỗn hợp giữa các đơn vị Mỹ và Iraq tại An Najaf đã tấn công thẳng vào tư dinh của Sahib al-Ameri, một lãnh tụ của nhóm Martyrs Foundation thân al-Sadr khiến al-Ameri thiệt mạng.

Ngày 10 tháng Giêng, khi Tổng thống Bush trình bày chiến lược mới thì dân quân Mahdi liền cởi đồng phục, tháo gỡ các chốt kiểm soát quanh Baghdad và ra lệnh không dùng điện thoại liên lạc nữa. Họ chôn giấu võ khí và lặn vào trong dân. Ngày 16, 400 tay súng của al-Sadr bị bắt và hôm sau, Thủ tướng al-Maliki xác nhận rằng chính quyền ông đang truy lùng lực lượng Mahdi. Qua ngày 19, lãnh tụ al-Darraji của nhóm Mahdi bị bắt mà dân Shia không hề nổi loạn phản đối như mọi khi. Ngược lại, dường như họ đã hiểu hoặc được hướng dẫn là phải nín thở qua sông, để tránh làn sóng dữ cho ông Bush sẽ đẩy tới.

Mục đích của chiến thuật này là để chứng minh khả năng và thiện chí của Chính quyền al-Malaki hầu bảo vệ cái thế chính trị rất mạnh của phe Shia với 128 ghế trong Quốc hội – mà một phần tư thuộc về nhóm al-Sadr. “Đừng già néo mà đứt giây” có thể là mật lệnh của Tehran. Nếu khối Shia lại vỡ đôi giữa hai phe ôn hoà và cực đoan, nước cờ của Iran tại Iraq sẽ mất công hiệu!

Dường như Chính trường Hoa Kỳ lại không thấy như vậy. Truyền thông Mỹ chỉ nói đến số tổn thất kỷ lục của các đơn vị Hoa Kỳ trong ngày 22 vừa qua.

Người ta ghi nhận là 25 lính Mỹ hy sinh ngày hôm đó, nhưng trên nhiều địa bàn khác nhau, tại khu vực Baghdad, tỉnh Anbar và thành phố Karbala. Khi gia tăng áp lực thì phải bị tổn thất nặng hơn. Ngược lại, giáo sĩ Muqtada al-Sadr cũng đổi giọng: lực lượng của ông hết tẩy chay Quốc hội - tức là tham gia tiến trình hợp tác chính trị mà Hoa Kỳ đòi hỏi – và bản thân ông thì đi trốn.

Trong nước cờ lớn của Tehran, quân cờ al-Sadr biết là phải lánh nạn.

Nếu chính quyền Bush dám nói và dám làm thì tổn thất của mình có thể là vĩnh viễn. Nếu ông Bush bị cột tay ở nhà và vụ Mỹ dồn quân sẽ sớm kết thúc, mình vẫn còn sống và còn cơ hội tái xuất hiện. Huống hồ là mình đã bày tỏ thiện chí hợp tác chính trị tại Baghdad. Chi bằng tạm lánh mũi nhọn của Mỹ và chờ đợi Chính trường Hoa Kỳ cắt cánh ông Bush nếu các đơn vị Mỹ bị tổn thất quá nặng vì lệnh dồn quân vừa ban hành. Al Sadr có thể suy luận như vậy mà không sai.

Do đó, chiến trường và chính trường Iraq đang biến hoá vô lường nhưng đấy không là chuyện nước Mỹ quan tâm.

Chính trường Hoa Kỳ chỉ thấy rằng Bush đang gây thêm tổn thất cho binh lính Mỹ và cục diện Trung Đông lại trở nên quá phức tạp, bất trắc. Thật ra, đòn phản công của Iran đã bắt đầu. Các giáo chủ Tehran đã cho thủ rất kín tại Iraq nhưng quậy rất mạnh tại nơi khác.

Nơi ấy là Lebanon.

Lực lượng Hezbollah tại đây bỗng xua dân Shia ra biểu tình bao động chống chính quyền dân cử tại Beirut của Thủ tướng Fouad Siniora. Như ở nhiều nơi, thanh niên sinh viên lại là lực lượng tiên phong trên hai phía của chiến hào. Phe ủng hộ Hezbollah và phe ủng hộ Thủ tướng Siniora đụng độ nặng, nhiều người tử vong và quân đội Lebanon phải bước ra dẹp loạn, chính quyền Beirut bị tê liệt.

Lý cớ là Hezbollah muốn cản trở chính quyền và Quốc hội Beirut lập toà án quốc tế điều tra vụ ám sát nguyên Thủ tướng Rafik al-Hariri vào đầu năm kia. Syria và Hezbollah có nhúng tay vào vụ đó. Đã thế, Chính quyền Siniora lại còn được sự ủng hộ của Hoa Kỳ, Âu châu (nhất là Pháp) và Saudi Arabia.

Tehran, Damascus và lực lượng Hezbollah phải gây loạn tại Beirut và xung đột giữa phe Sunni ủng hộ Chính quyền và phe Shia do Hezbollah giật giây sẽ thổi lên một đám cháy khác trong khu vực Trung Đông.

Trong vụ này, Saudi Arabia tất nhiên chẳng khoanh tay. Lời hăm dọa đưa ra từ tháng 10 bắt đầu trở thành hiện thực. Riyadh yêu cầu Tehran phải ngưng yểm trợ lực lượng Shia tại Lebanon, nếu không, họ sẽ cùng Jordan tiếp sức cho phe Sunni tại đó. Chúng ta đang thấy Iran và Syria ở một bên và Saudi Arabia cùng Jordan ở bên kia thổi lửa vào Lebanon cho hai phe Shia và Sunni lao vào trận.

Ngay sau khi Tổng thống Bush công bố chiến lược mới, Ngoại trưởng Condoleezza Rice lên đường huy động các đồng minh ôn hoà trong khu vực, là Saudi Arabia, Kuweit, các vương quốc vùng Vịnh Ba Tư, Egypt và Jordan, cùng mưu tìm một giải pháp quốc tế cho Iraq, và một lập trường chung đối diện với Iran. Ngẫu nhiên sao, Lebanon bốc lửa.

Mà nơi nào khói lửa nổi dậy là tàn lửa sẽ bay về Mỹ đốt cháy hy vọng phản công của Chính quyền Bush! Chính trường Mỹ dễ dàng kết luận như vậy vì nội vụ bỗng như rối bù sau khi Ngoại trưởng Rice thăm viếng Riyadh!

Một vòng chiến sự và thời sự ấy có thể giúp người ta nhìn ra cuộc cờ giữa Iran và Hoa Kỳ.

Tại Iraq, Tehran khuyên al-Sadr giả chết để tạo thành tích cho Chính quyền al-Malaki có thể sẽ bị lật đổ ở Baghdad vì không kiểm soát nổi tình hình như đã cam kết với Hoa Kỳ. Tại Lebanon, họ thổi lửa cho Hezbollah xuống đường làm loạn. Khi Saudi Arabia nhập trận, Tehran liền bật tín hiệu qua các cuộc gặp gỡ với lãnh đạo Riyadh.

Tín hiệu ấy là nên đàm hơn nên đánh!

Tổng thống Iran là Mahmoud Ahmadinejad thì nói với Tổng thống Iraq Jalal Talabani rằng Tehran sẵn sàng hợp tác để ổn định Iraq. Cầm đầu hệ thống an ninh của Tehran là Ali Larijani thì nói với vị tương nhiệm là Hoàng thân Bandar bin Sultan của Riyadh rằng Iran đồng ý thảo luận với Saudi Arabia để góp phần ổn định Iraq và giải quyết các mâu thuẫn trong khu vực. Rồi hàng loạt giới chức về ngoại giao hay an ninh của Tehran lần lượt tuyên bố là Iran sẵn sàng cộng tác với Nguyên tử lực cuộc của Liên hiệp quốc về kế hoạch võ khí nguyên tử.

Iran biết rõ nội tình Hoa Kỳ hơn là dân Mỹ nhìn ra những tính toán của Tehran. Iran nói đàm là để đánh. Còn ông Bush, có muốn đàm như Ủy ban Baker-Hamilton đề nghị thì cũng phải đánh, nhưng dù chỉ là đánh dứ qua Saudi Arabia thì ông vẫn có tội!

Điều ấy không ngoa. Với đề nghị dồn quân trong chiến lược mới, ông Bush vừa đánh dứ tại Iraq thì chính trường Mỹ bỗng tổng nổi dậy chống Bush ở nhà, bằng nhiều trò khôi hài và ấu trĩ.

Thượng viện do đảng Dân chủ kiểm soát thì biểu quyết chống chiến lược mới với tỷ số 12-9. Đảng Dân chủ có đa số 11-10 trong Ủy ban Ngoại giao nhưng đạt tỷ lệ họ gọi là “áp đảo” nhờ lá phiếu của một Nghị sĩ Cộng hoà đã trở cờ chống Bush là Chuck Hagel. Vụ biểu quyết ấy không có giá trị cưỡng hành vì không thể cản trở được quyết định của vị Tổng tư lệnh quân đội là Tổng thống, nhưng đủ cho dư luận thấy là Quốc hội chống Bush và không chịu trách nhiệm về những thất bại của chiến lược mới.

Nhưng, Chính trường Mỹ chứng tỏ khả năng ấu trĩ cao độ khi hôm sau Ủy ban Quân vụ lập tức phê chuẩn việc bổ nhiệm Tướng David Petreaus vào vai trò Tư lệnh Chiến trường Iraq để thực hiện chiến lược mới! Với tỷ số là 25-0. Khôi hài vì muốn được tiếng chống Bush mà khỏi mang tiếng là chống quân đội, và ấu trĩ vì sẽ khiến các chiến binh ngoài tiền tuyến tự hỏi là hậu phương muốn gì"

Các Nghị sĩ Dân biểu bỗng khoác áo Tổng tư lệnh và Chiến lược gia quân sự khi đả kích chiến lược mới của Tổng thống, mà không ai có can đảm đối chất hay phản bác một sĩ quan anh hùng sẽ thi hành chiến lược mới là Tướng Petreaus!

Đi vào chi tiết, người ta còn nhìn thấy nhiều chuyện bi hài hơn của Chính trường.

Chưa đến nỗi bi thảm như Quốc hội Mỹ đã cắt quân viện cho Việt Nam Cộng Hoà năm 1974, Quốc hội khoá 110 biết... vỗ trống ếch quanh bụi.

Không ai dám đề nghị cắt giảm quân phí để cột tay Chính quyền Bush tại Iraq, người ta phát huy sáng tạo theo kiểu khác. Người thì chống đôn quân tại Iraq nhưng đòi đôn quân tại Afghanistan (Nghị sĩ Hillary Clinton và bà bị phe phản chiến trong đảng tẩy chay!); người thì đòi định mức quân số tối đa, không cao quá số quân ông Bush muốn đưa thêm vào Iraq; người thì đồng  ý đôn quân vào Anbar nhưng chống việc tăng viện cho Baghdad (Nghị sĩ Cộng hoà John Warner đầy uy tín trong Ủy ban Quân vụ, trong một cố gắng cứu Bush mà không lãnh hoạ cho mình). Nếu kể thêm những lời phát biểu linh tinh thì còn nhiều lắm!

Nước Mỹ có 435 Dân biểu và 100 Nghị sĩ nên có 535 Tổng tư lệnh chiến trường Iraq.

Hai phần ba dân Mỹ không tin là chiến lược mới của Bush sẽ thành công. Trong một nền dân chủ, ý dân là ý trời. Ý dân đã được thể hiện ngày mùng bảy tháng 11 năm ngoái, và sẽ được thể hiện ngày mùng bốn tháng 11 năm 2008.

Giữa khoảng thời gian ấy, nước Mỹ vẫn cần lãnh đạo và lãnh đạo phải hành xử quyền hạn hiến định của mình. Một trong những biểu hiện quan trọng nhất của lãnh đạo là phải giải thích và hướng dẫn dư luận về quyền lợi tối thượng và lâu dài của đất nước.

Ông Bush có cố gắng trình bày mà không thuyết phục được dư luận. Những người chống lại chủ trương của ông thì thuyết phục được dư luận mà chẳng trình bày được điều gì sáng hơn. Cùng lắm thì bằng những kẻ xem chuông trong thơ Hồ Xuân Hương.

Một bầy thằng ngọng đứng xem chuông.

Chúng bảo nhau rằng “í ái uông”.

Vì vậy, trong trận đấu trí và đấu lực với Iran – dù lính Mỹ sẽ đánh rất hăng – Hoa Kỳ sẽ thua trận. Tổng tư lệnh tối cao tại Thượng viện vừa ra lệnh tổng triệt thoái!

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.