Hôm nay,  

Ngàn Năm Chôn Cất Đất Thăng Long

02/10/201000:00:00(Xem: 12376)

Ngàn Năm Chôn Cất Đất Thăng Long

Nguyễn Xuân Nghĩa

Rồng kia ai biến thành giun"
"Tạo hoá gây chi cuộc hý trường...", ngày xưa bà Huyện Thanh Quan có than như vậy trong bài Thăng Long Thành Hoài Cổ. Nếu có phải chứng kiến chuyện đời nay, có lẽ nữ sĩ tài hoa của chúng ta đã viết khác. Hoặc bẻ bút không viết gì nữa.
Rồi có khi tự hỏi "chuyện gì đã xảy ra mà làm xứ sở lụn bại đến như vậy""
Câu hỏi cũng là thắc mắc của cả nước khi nhìn thấy việc Đảng và Nhà nước Cộng sản tổ chức các sinh hoạt kỷ niệm ngàn năm Thăng Long.
Ôi, Thăng Long!
Chúng ta đều biết là vào năm Canh Tuất 1010, vua Lý Thái Tổ quyết định dời đô từ Hoa Lư lên thành Đại La, kinh đô cũ của nước Vạn Xuân thời Lý Nam Đế. Và đổi tên thành ra Thăng Long.
Rồi lật bất cứ một cuốn sử nào, ta cũng biết Lý Thái Tổ ban chiếu dời đô vào Tháng Bảy âm lịch năm Canh Tuất đó. Nếu có quy ra dương lịch thì quyết định dời đô nhằm vào Tháng Tám. Với người cộng sản "bình thường" - xin thứ lỗi cho hai chữ phản nghĩa này - thì Đảng và Nhà nước Cộng sản có thể cho tổ chức "lễ hội" vào Tháng Tám 2010, khởi sự từ ngày 19 thiêng liêng của họ và kết thúc trong huy hoàng vào ngày "Quốc khánh" mùng hai Tháng Chín. Trước ngày làm giỗ Hồ Chí Minh!
Từ cả ngàn năm nay, ai cũng biết coi lịch về Thăng Long và người cộng sản hiển nhiên cũng biết dùng lịch để tuyên truyền. Huống hồ tuyên truyền về ngàn năm Thăng Long để đưa đảng vào vị trí lịch sử, ngang tầm các triệu đại huy hoàng của đất nước.
Vì vậy, từ nhiều năm trước rồi, nếu họ có chọn thời điểm kỷ niệm ngàn năm Thăng Long vào Tháng Tám thì cũng là chuyện bình thường.
Không bình thường là khi cho khai mạc vào mùng một Tháng 10 và kết thúc vào ngày 10 Tháng 10. Mở đầu là ngày thành lập Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa - Trung Cộng - vào năm 1949. Kết thúc là ngày "Song Thập", thành lập Trung Hoa Dân Quốc vào năm 1911. Đảng và Nhà nước Cộng sản muốn dân ta kỷ niệm cái gì vào dịp này"
Từ bên trong ra tới bên ngoài, nhiều người đã nêu lên câu hỏi đó.
Mà nào chỉ có vậy!
***
Hãy nói về Thăng Long chốn cũ.
Năm 2002, Nhà nước Cộng sản cho gọi thầu xây cất trụ sở Quốc hội và Hội trường của Đảng tại khu Ba Đình. Khi đào móng trên con đường họ đổi tên là Trần Phú thì phát giác được di tích của cổ thành Thăng Long ở bên dưới. Đào thêm thì tìm được hơn bốn triệu di vật và năm tầng văn hoá lớp lớp chồng lên nhau. Thời ấy, người ta đã nói tới một... điềm lành cho Đảng vì "các cụ hiện ra".
Việt Báo Xuân Giáp Thân 2004 đã trình bày một số hình ảnh và chi tiết về biến cố hy hữu này. "Một công trình đầu tiên, có tầm cỡ và giá trị nhất được tìm thấy từ trước đến nay ở Việt Nam", theo lời giới khảo cổ trong nước.
Nhưng Việt Báo Xuân 2004 cũng cảnh báo ở trang 12: "Các cụ hiện ra rồi.... đi chỗ khác chơi".
Quả nhiên như vậy.
Sau khi tẩu tán cổ vật, người ta tiếp tục dự án xây cất trước sự bàng hoàng, rồi yếu vớt vát của các sử gia Hà Nội: "Quả là đáng tiếc, nhưng Quốc hội bảo xây thì phải xây. Vả lại, đứng về mặt kiến trúc thì khu vực ấy không có giá trị gì lớn!" Khi sử gia lại luận về kiến trúc để chạy tội thì ta biết là có cái gì đó không ổn! Nhưng thôi, nặng lời với họ làm chi"
Thế rồi, trong một chủ điểm là ngàn năm Thăng Long, vào đầu năm nay, Việt Báo Xuân Canh Dần 2010 lại nhắc nhở vì thầm mong là để kỷ niệm biến cố ngàn năm, khu cổ thành ấy còn được cứu vãn, ít ra một phần. Và mở ra cho dân chúng thăm viếng tìm hiểu trong những ngày "lễ hội". May ra ta sẽ thấy được sự biến thiên của Thăng Long qua các thời đại Lý, Trần, Lê, Nguyễn...


Mơ ước hão huyền!
Kỷ niệm ngàn năm Thăng Long, khu di tích cổ đã bị rút ruột vẫn bị vùi nông. Không thấy sử gia hay nhà khảo cổ nào trong nước lên tiếng về sự vắng mặt lẫy lừng này. Việt Báo Xuân Canh Dần đã khóc ngàn năm Thăng Long với bài "Ngàn Năm Ngàn Chữ" ở trang 19. Và ai oán kết luận:
"Các cụ hiện ra" - Xê ra các cụ! Triều đình cứ cho xây lăng tầm đền đài xã hội chủ nghĩa lên trên. Rồi ca tụng Thăng Long theo nhịp phèng la Trung Quốc."
***
Danh bất hư truyền!
Quả là có ca tụng ngàn năm Thăng Long trong dịp lễ hội. Hội là trò chơi của dân, lễ là nghi thức của đảng. Nhưng quả là lễ và hội đã thống nhất "trong tiếng phèng la Trung Quốc."
Chuyện "Ngàn năm chôn cất đất Thăng Long" đã bắt đầu.
Cái đinh của lễ hội là bộ phim truyền hình 19 tập đã thành cái đinh được đóng lên đầu cả nước. Phim "Lý Công Uẩn, Đường Tới Thăng Long" chỉ là một ấn bản rẻ tiền của Tầu. Từ nội dung, hình thức tới ẩn ý thì rất xứng với tên gọi "Cường Tần Du Giang Nam".
Tốn cả chục triệu đô la để thổi lên một quái thai như vậy, ai là người có trách nhiệm"
Nghĩ lại thì việc tổ chức sinh hoạt kỷ niệm ngàn năm Thăng Long tất nhiên phải do cấp lãnh đạo trong bộ Chính trị quyết định và trong Hội đồng Chính phủ thực hiện, với sự phối hợp của nhiều cơ quan phủ bộ ở dưới. Chúng ta đều có thể chờ đợi một sự hợp lý đó, y như khi Trung Quốc tổ chức Thế vận hội Bắc Kinh 2008. Nghĩa là vì mục tiêu tuyên truyền và tẩy não thì phải kỹ lưỡng trong từng khái niệm và chặt chẽ trong từng giai đoạn tiến hành.
Ngàn năm mới có một lần mà!
Thế thì vì sao lãnh đạo Hà Nội lại nhân cơ hội phơi bày ra sự ghẻ lở của chế độ ở mọi tầng mọi cấp như vậy" Người dân trong nước có một lý giải đáng chú ý: trong từng dự án lớn nhỏ, mỗi cơ quan, đảng viên hay cán bộ lại cấu một mảng bỏ túi, còn lại thì... Tổ quốc lo. Nôm na là kệ cha các cụ.
Mà nào chỉ có ở Hà Nội"
Trong năm nay, chế độ đánh dấu kỳ tích ngàn năm mới thấy một lần ở một chuỗi ung nhọt. Dự án Dung Quất hay Bốc Xít đều khựng. Dự án vĩ cuồng về đường xe lửa cao tốc Bắc Nam là một trò cười. Tập đoàn Vinashin là một bi kịch tốn kém. Tình trạng môi sinh bị hủy hoại khiến dân tình vén quần bước qua sông Hồng, hoặc đu dây qua sông để đi học là những sự quái đản khó hiểu. Và không thể chấp nhận được.
Thế rồi người ta đốt bốn tỷ - tiền đô - như pháo bông để ca tụng ngàn năm Thăng Long.
***
Một cái đồng hồ chết vẫn có thể chỉ đúng giờ, 12 tiếng một lần.
Đảng Cộng Sản Việt Nam đang khoe thời khắc ấy của của đồng hồ trên tay. Trong thời khoảng ngàn năm, họ cũng có được một năm khoa trương. Nhưng lại tạo ra một huyền thoại mới. "Ngàn năm lẻ một Thăng Long". Cái Thăng Long đơn lẻ ấy chính là của đảng. Đảng đã chôn cất ngàn năm Thăng Long thật và cho dân xì xụp lễ cái phần Thăng Long giả.
Con rồng đã được đảng biến thành con giun.
Nhưng, nói vậy khí oan. Trong mọi chuyện nhơ nhớp đã gây ra, có một việc họ vẫn tận tụy thi hành, chu đáo thực hiện: đó là thần phục Trung Quốc. Đất đai rừng biền gì thì cũng đã dâng, chí đến lịch sử của ta cũng được từng bước Hán hóa.
Đâm ra, kỷ niệm ngàn năm Thăng Long, ngôi sao vàng trên lá quốc kỳ cộng sản Hà Nội đã "thăng" vào lá cờ ngũ tinh của phương Bắc. Thành một ngôi sao chầu thứ năm.

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.