Hôm nay,  

Cồn Dầu Và Truyền Giáo

26/10/201000:00:00(Xem: 6855)
  • Tác giả :

Cồn Dầu Và Truyền Giáo

Giáo xứ Cồn Dầu với ruộng lúa tươi xanh.

KH
Tôi còn nhớ, thuở ấy vì cha mẹ mất sớm , tôi phải sống dưới sự chăm nom của người Cậu, anh ruột của Mẹ tôi , nhưng Cậu tôi lại là một Linh Mục, nên tôi luôn được gởi vào các trường nội trú. Chỉ những khi Hè về , hay những ngày nghĩ Tết tôi mới được về sống gần bên Cậu thôi.
Cậu tôi là Cha Sở một xứ Đạo, nằm vùng ngoại ô thành phố Đà Nẵng. Vì là một làng rặt người Công giáo, nên Cậu tôi xem Giáo xứ ấy như là gia đình riêng của mình .
Những ngày ở bên Cậu, tôi mới thấy Cậu tôi bận bịu suốt ngày . Từ việc nhà thờ, đến việc trong thôn, trong xóm, việc ruộng nương, hoa màu, cho đến từng việc bất hòa với lối xóm, việc dựng vợ gã chồng , việc gia đình lục đục, cha mẹ con cái xung khắc nhau … tất cả họ đều nhờ đến cha Sở giải quyết .
Tôi không biết rõ Giáo xứ ấy có bao nhiêu gia đình" Mà nguyên một cái làng rộng lớn như thế, Cậu tôi biết rất rỏ từng bụi tre của mỗi nhà, bụi tre này thuộc nhà ai , và ai là người đã trồng nên bụi tre ấy. Nhà nào bao nhiêu đứa con " Học hành, làm ăn ra sao" Cậu tôi đều biết rỏ .
Vì am hiểu tường tận như thế, nên mọi chuyện to nhỏ trong Giáo xứ họ đều cậy nhờ đến Cậu, không cần đến Chính quyền . Bên lỗi cũng như bên không lỗi, họ cứ đưa vào Nhà thờ cho Cha giải quyết là mọi việc đâu vào đó êm thắm cả làng . Họ sống như thế với ông suốt quãng đời dài 47 năm qua bao thế hệ trong gia đình một cách bình an trên vùng đất hiền hòa của Giáo xứ Cồn Dầu .(từ 1954 đến 24/8/2001)
Giáo xứ Cồn Dầu lọt ngay giữa, chung quanh là những làng lương dân . Nhìn vào bức hình trên, quí vị sẽ thấy rỏ một con đường nối liền xóm nhà thờ và xóm nghĩa trang . Sau lưng xóm Nhà thờ là làng Trung Lương và sau lưng xóm Nghĩa trang là làng Lỗ Giáng .
Trước năm 1975 những làng quanh giáo xứ Cồn Dầu đều mất an ninh. Họ thường xin trú ngụ qua đêm ở Giáo xứ Cồn Dầu . Cứ độ 5g chiều dân làng ở Trung Lương , Lỗ Giáng trong diện tuổi lao động, họ đều khăn gói vào Giáo xứ Cồn Dầu ngũ nhờ, sáng hôm sau mới trở về làng  để lao động, kẻ thì công nhân, người thì làm ruộng …
Nhiều năm trong chiến tranh, họ mang ơn giáo xứ Cồn Dầu đã cưu mang họ, thân thiện với họ và gần gũi họ như anh em cùng làng, không ai còn phân biệt lương, giáo .
Vào mùa lũ lụt tháng chín tháng mười như hôm nay, họ đưa nhau vào Cồn Dầu chạy lũ . Họ ghé vào những nhà có gác cao xin trú lại , hay vào ngay trong nhà thờ có ông Cha lúc nào cũng sẵn sàng đón tiếp họ . Trong cơn hoạn nạn “Một miếng khi đói bằng một gói khi no” giáo dân Cồn Dầu luôn san sẽ cho họ, giáo dân hưởng được điều gì họ cũng có được điều đó không khác gì giáo dân . Vì thế dân các vùng lân cận rất quí mến dân Cồn Dầu cũng như ông Cha nhà  thờ Cồn dầu . Các Sư Thầy những Chùa quanh đó cũng cảm mến cái tình đồng bào với nhau, mà năng lui tới thăm hỏi cha Sở và đàm đạo cùng nhau rất thân tình . Và cũng nhiều người Lương dân ấy đã trở thành giáo dân của Cồn Dầu


Tôi còn nhớ có một Đại Đức làng bên, vẫn thường ghé thăm Cậu và luôn được Cậu tôi mời tham dự các buổi Lễ long trọng của nhà thờ. Ông rất đau buồn khi nghe tin Cậu tôi qua đời, và Ông cũng cố lặn lội đến thăm viếng, đưa tiễn Cậu tôi đến nơi an nghĩ cuối cùng .
Suốt bao nhiêu năm trôi qua. Cái Đạo trong con người của giáo dân Cồn Dầu đã làm cho những lương dân ấy tin tưởng và quí trọng họ, tôi tin rằng cái tình nghĩa của giáo dân Cồn Dầu vẫn không phai mờ trong cuộc sống của những người dân quê vùng lân cận ấy cho đến bây giờ.
Nếu sự đời không đảo điên thì cuộc sống cứ mãi yên bình như thế . Trong cách sống đùm bọc và chia sẻ, giáo dân Cồn Dầu cũng đã làm được việc Rao Giảng Tin Mừng đến với các dân Ngoại.
Giáo dân Cồn Dầu không ai chú tâm đến việc đó , nhưng chính những việc nhỏ nhặt  thường ngày trong cuộc sống ấy, họ đã làm sáng danh Chúa mà họ không hay biết . Họ đã làm cho các dân ngoại quanh họ hiểu như thế nào là người Công Giáo .
Ánh Sáng Đức Tin chưa chiếu soi vào tâm trí họ, nhưng trong lòng họ rất tin tưởng những người Công Giáo , họ không sợ người Công Giáo nói dối , họ không sợ người Công giáo bất tín , hay tham lam .. Như thế cũng là thành công lớn cho người có bổn phận mang sứ vụ Truyền giáo đến cho mọi người  .
Một Giáo xứ đạo đức như thế mà phải mất đi .
Một ngôi Làng nằm ngay trong vùng Truyền Giáo rất thuận tiện như thế mà phải xóa sổ .
Giáo dân vì muốn giữ lại làng mạc yên bình của Cha Ông để lại , của Giáo xứ thân yêu gắn bó bao đời mà nhận biết bao tai ương , khốn khó. Có người phải chết, có người phải tù tội đòn roi, có người phải bỏ xứ ly hương … Và lại chuẩn bị đem ra Tòa xử vì tội cố ý giữ gìn lại Xóm Đạo, giữ gìn lại Quê hương , Làng xóm.
Sao Giáo Hội không cố gắng tìm mọi cách để giữ lại Giáo xứ Cồn Dầu "
Sao ta không có biện pháp nào để gìn giữ lại Giáo xứ tốt đẹp ấy " Một địa điểm thuận lợi, là tâm điểm cho những nơi mà ta “Có nghĩa vụ tạo môi trường cho Tin Mừng được truyền đạt tới và từ đó Tin Mừng được lan tỏa ra” như lời Đức Phaolô VI dạy bảo "
Sao ta không cùng nhau thắp ngọn nến cầu nguyện, xin Chúa giữ lại Cồn Dầu và xóa tan đi nỗi bất hạnh cho giáo dân Cồn Dầu"
Đó phải chăng không phải là mục đích Truyền Giáo" là nơi không cần phải gieo vải hạt Giống Tin Mừng của Chúa nữa" Mà mọi người đành im lặng làm ngơ để cho những cái đang có cũng bị tước đi. Những công sức của người gieo vải bao đời, đến mùa thu hoạch cũng lặng im cho thú rừng tràn về dày phá"
Vậy thì nhiệm vụ Gieo Trồng, Thiên Chúa giao phó lại cho ta là điều gì"
Là nằm đó chờ sung rụng "
Hay đứng trên bục thật cao mà đọc Lời Chúa thật to thì hạt giống Tin Mừng ấy cứ tự đâm chồi nảy lộc, sinh sôi nảy nở, cho ta mùa thu hoạch dồi dào để ta tha hồ mà gặt hái "... .
Trả lời sao với Chúa đây"
Chủ Nhật Truyền Giáo 2010
27/10/2010 Ngày Đáng Ghi Nhớ của GX Cồn Dầu
KH

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.