Hôm nay,  

Ba Mươi Sáu Kế

19/10/201100:00:00(Xem: 7579)

Ba Mươi Sáu Kế

Trúc Giang

Chúng ta thường nghe nói đến Tam Thập Lục Kế, tức là ba mươi sáu kế, với những kế quen thuộc như mỹ nhân kế, điệu hổ ly sơn, khổ nhục kế, dương đông kích tây và nhất là kế Tẩu vi thượng sách. Chạy là tốt nhất.

Từ ngàn xưa, người Tàu đã từng chia năm xẻ bảy, đánh nhau không ngừng để tranh giành thiên hạ. Trong bối cảnh đó, những mưu sâu kế độc, những sách lược quân sự được thi hành để giành thắng lợi.

Những mưu kế từ Trung Hoa cổ đại đã được đem ra xử dụng nhiều lần cho đến ngày nay mà một số vẫn còn hiệu quả.

Người Tàu thâm hiểm sâu độc thật. Rủi cho dân tộc VN là Hồ Chí Minh đã cỏng rắn về cắn gà nhà, mời cán bộTrung Cộng về chỉ đạo giết hại đồng bào vô tội trong Cải Cách Ruộng Đất. Và hiện nay, Trung Cộng đã xử dụng kế thứ 10 là "Tiếu lý tàng đao" nghĩa là nụ cười dấu đao mà hai câu thơ của Nguyễn Du tả như sau:

Bề ngoài thơn thớt nói cười

Mà trong nham hiểm giết người không đao.

Đó là chủ trương 16 chữ vàng và 4 tốt nói ra từ cửa miệng trong khi đem tàu chiến đến chiếm biển chiếm đảo và bắn giết ngư dân của đồng chí Việt Nam anh em.

Ba mươi sáu kế

1* Man thiên quá hải

Giấu trời qua biển.

Lợi dụng sương mù để lẫn trốn, nói chung là lợi dụng thời tiết hoặc đêm tối để trốn hoặc hành động.

Gia Cát Lượng dùng một biến thể của thế nầy là "Thuyền cỏ mượn tên" để lừa lấy tên của Tào Tháo trong một trận của Xích Bích. Chủ yếu là đặt những hình nộm bằng rơm trên tàu, lợi dụng sương mù khiến cho quân lính Tào Tháo không thấy rõ mà cứ bắn tên vào các hình nộm và như thế là lấy được nhiều tên cần thiết.

2* Vây Ngụy cứu Triệu

Để cứu nước Triệu thì cần phải mang quân qua vây nước Ngụy.

Thời Chiến quốc, Bàng Quyên là tướng của nước Ngụy đem quân tấn công nước Triệu rất gấp. Tôn Tẩn, bạn học cũ của Bàng Quyên, cùng một sư phụ là Quỷ Cốc Tử, đã trở thành đối địch với nhau trên chiến trường. Tôn Tẩn bày kếcho nước Tề đem quân sang vây nước Ngụy, buộc Bàng Quyên phải rút quân về giải vây, do đó nước Triệu được cứu.

3* Tá đao sát nhân.

Mượn đao người khác, mượn tay người khác để giết kẻ thù của mình.

Thời Tam quốc, Tào Tháo rất ghét Nễ Hành, tánh tình ngang bướng, không chịu khuất phục, bèn cử ông ta đến chầu Lưu Biểu. Quả nhiên, Nễ Hành làm Lưu Biểu tức giận rồi bị giết.

Hồ Chí Minh đã dùng kế nầy,đưa tin để mật thám Pháp bắt Phan Bội Châu và những người không theo Cộng sản.

4* Dĩ dật đãi lao

Lấy nhàn để đối phó với mệt mõi.

Đây là một trong những chiến thuật du kích. Đánh địch ngay trong lúc địch còn ở tình trạng mệt mõi.

Trong trận Phì Thuỷ, Phù Kiênđem một triệu quân sang tấn công nhà Tấn. Tạ An và Tạ Quyền biết nắm lấy tinh thần của "Dĩ dật đãi lao" nên dùng quân ít hơn, tinh nhuệ và được nghỉ ngơi, đánh cho Phù Kiên đại bại trong lúc quân mệt mõi.

5* Sấn hỏa đả kiếp

Tranh thủ lúc nhà cháy mà đánh cướp.

Lợi dụng lửa để hành động. Rộng hơn nữa là biết nắm lấy thời cơ.

Lưu Bị chỉ là một lãnh chúa nhỏ, nắm trong tay thành Tương Dương người thưa dân ít. Biết lợi dụng ngay sựthất bại của Tào Tháo ở Trận Xích Bích, Lưu Bị tung quân chiếm Kinh Châu, rồi từ đó, phát triển thế lực ngang bằng với Tào Tháo và Tôn Quyền.

6* Thanh đông kích tây

Giương đông kích tây. Giả vờ đánh một hướng nhưng thực chất là đánh hướng ngược lại.

Sau trận Xích Bích, Gia Cát Lượng dùng phản kế của Giương đông kích tây, bằng cách cho quân đốt lửa ở đường hẻm Hoa Dung, để Tào Tháo nghi ngờ rằng quân Lưu Bị dùng kế Giương đông kích tây thật sự, rồi chọn con đường hẻm Hoa Dung để bị rơi vào bẩy của quân Quan Vũ.

Đầu tháng 2 năm 1971, cuộc hành quân Lam Sơn 719 của QLVNCH mục đích xâm nhập Hạ Lào để tiêu diệt hậu cần và các kho xăng dầu của VC, đồng thời kiểm soát sự xâm nhập của đường mòn HồChí Minh từ Bắc vào Nam.

Bắt đầu bằng kế hoạch GiươngĐông kích tây, đó là Sở chỉ huy của Quân đoàn I được chuyển từ Đà Nẳng lên Đông Hà. QLVNCH thực hiện các hoạt động nghi binh để cho địch thấy là như sắp vượt giới tuyến 17 sang đánh ra miền Bắc.

Cuối cùng, sở Chỉ huy QĐ I chuyển về Khe Sanh sau khi cuộc hành quân sang Hạ Lào bắt đầu.

7* Vô trung sinh hữu

Không có mà làm cho có.

Trong trận Phì Thuỷ, để che dấu sự chênh lệch lớn lao về quân số, Tạ An và Tạ Quyền tung số quân ít ỏi của mình ra tấn công trước để tạo cảm giác rằng quân của mình chẳng kém gì quânđịch. Quân địch vì thế mà hỗn loạn, sợ hãi đến mức độ nghe tiếng chim hạc kêu mà tưởng rằng quân địch la hét. Thấy cỏ cây lay động mà tưởng rằng quân địchđang phục kích. (Phong thanh hạc lệ, thảo mộc giai binh)

8* Ám độ trần Thương

Chọn con đường và cách thức tấn công mà không ai nghĩ tới.

Thời Hán Sở tranh hùng, Lưu Bang bị Hạng Võ ép đóng quân ở vùng Ba Thục, hẻo lánh và khó ra được vào Trung Nguyên. Hàn Tín bày kế là giả vờ sửa đường lớn, nhưng lại bí mật dẫn quân đi qua đường hẻm để đánh úp ải Trần Thương, mở đưởng ra Trung Nguyên cho quân Hán.

9* Cách ngạn quan hỏa

Đứng cách bờ để xem lửa cháy.

Sau trận Quan Độ, Viên Thiệu bị bại trận trước Tào Tháo rồi chẳng bao lâu qua đời. 2 đứa con là Viên Thượng và Viên Hy chạy tới nương nhờ Công Tôn Khang. Có người khuyên Tào Tháo là thừa thắng, tấn công để bắt Viên Thượng và Viên Hy. Tào Tháo cho rằng không cần vội, sớm muộn gì nội bộ cũng có loạn rồi ra lịnh rút quân.Quả nhiên, Công Tôn Khang thấy Tào Tháo rút quân bèn chém Viên Thượng và Viên Hy rồi xin đầu hàng Tào Tháo.

10* Tiếu lý tàng đao

Nụ cười dấu đao.

Bề ngoài thơn thớt nói cười

Mà trong nham hiểm giết người không đao.

Trung Cộng luôn miệng ca ngợi tình đồng chí, anh em XHCN bất diệt, môi hở răng lạnh với CSVN. Nào là 16 chữvàng "Láng giềng hữu nghị - Hợp tác toàn diện - Ổn định lâu dài - Hướng tới tương lai" trong tinh thần 4 tốt "Láng giềng tốt - Bạn bè tốt -Đồng chí tốt - và đối tác tốt.”

Thế mà mang tàu chiến, đánh chiếm vùng biển, vùng đảo và bắn giết ngư dân của người đồng chí anh em VN. Có câu "Khẩu Phật phúc kiếm" Miệng nam mô, bụng bồ dao găm.

11* Lý đại đào cương

Mận chết thay đào.

Đưa người khác ra thế thân, gánh vác tai họa cho mình.

Hồ Chí Minh rước cán bộ Trung Cộng về giết đồng bào VN trong Cải Cách Ruộng Đất. Nhân dân đồ thán, Hồ bèn đưa Trường Chinh ra chịu tội rồi nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu xin lỗi đồng bào.

Nước tôi có Đặng Xuân Khu

Đâm chết thằng chú, bỏ tù thằng cha

CCRĐ kéo dài trên 3 năm (53-56), nếu thấy sai thì ngừng ngay lập tức để tránh giết thêm nhiều người vô tội. Nhưng không!

12* Thuận thủ kiên dương

Thuận tay bắt dê.

Phải tranh thủ nắm lấy cơ hội nằm trong tay.

Thời Tam quốc, Lưu Chương là thứ sử Ích Châu, có tính tình nhu nhược. Gia Cát Lượng khuyên Lưu Bị nên tận dụng mối quan hệ bà con xa, làm quen với Lưu Chương, rồi từ đó "thuận tay bắt dê" chiếm lấy Ích Châu làm chỗ dựa.

13* Đả thảo kinh xà

Đánh cỏ động rắn.

Tấn công vào xung quanh kẻ địch, khiến chúng hoảng sợ mà lộ diện.

14* Tá thi hoàn hồn

Mượn xác trả hồn

Mượn thân xác khác để đưa hồn về.

Thời Tam quốc, Tào Ngụy chiếm gần như toàn bộ nước Thục Hán. Đại tướng nhà Thục là Khương Duy bèn giả đầu hàng Tào Ngụy với hy vọng mượn xác quân Tào Ngụy để khôi phục nhà Thục. Tuy nhiên, mưu kế đó không thành, Khương Duy bị giết và nước Thục hoàn toàn về tay Tào Ngụy.

15* Điệu hổ ly sơn

Lừa cho hổ ra khỏi núi.

Làm cho kẻ địch ra khỏi chỗ ẩn nấp để dễ dàng tấn công.

Thời Tam quốc, Trương Phiđược lịnh dẫn quân vào Ích Châu để hỗ trợ cho Lưu Bị. Trên đường tiến quân, gặp Nghiêm Nhan lợi dụng địa thề hiểm yếu cố thủ trong thành. Trương Phi bèn lập kếgiả say rượu, dụ Nghiêm Nhan ra khỏi thành và đánh bại.

16* Dục cầu cố túng

Muốn bắt thì phải thả.

Thời Tam quốc, Mạnh Hoạch làm phản khiến cho Thục Hán bất ổn. Để thu phục Mạnh Hoạch, Gia Cát Lượng đã 7 lần bắt, 7 lần thả (Thất cầm thất túng) khiến Mạnh Hoạch đội ơn mà không dám làm phản nữa.

17* Phao chuyên dẫn ngọc

Ném gạch đi đưa ngọc đến.

Đưa miếng nhỏ ra để dụ địch nhằm đạt cái lớn hơn.

Những kẻ lường gạt tiền thường dùng cái kế nầy.

18* Cầm tặc cầm vương

Bắt giặc bắt vua.

19* Phù để trừu tâm

Rút cũi đáy nồi.

Đánh tiêu hao hậu cần để làm cho quân địch yếu dần, phải thua.

20* Hỗn thủy mạc ngư

Đục nước bắt cá.

Lợi dụng tình thế hỗn loạn ra tay để đạt mục đích. Cũng có thể gọi là đục nước béo cò.

21* Kim thiền thoát xác

Ve sầu lột xác.

Xử dụng bộ dạng mới làm cho quân địch bất ngờ, trở tay không kịp.

22* Quan môn tróc tặc

Đóng cửa bắt giặc.

Dồn giặc vào thế bí, không thể chạy thoát.

Thời Chiến quốc, Tôn Tẩn và Bàng Quyên là học trò cùng thầy là Quỷ Cốc tử nhưng sau là thù địch trên chiến trường. Tôn Tẩn sai quân Tề dùng kế "rút bếp" để lừa Bàng Quyên tiến sâu vào hẻm Mã Lăng. Bàng Quyên trúng bẩy phục kích, bị chận hai đầu và bị bắn tên. Quân Ngụy đại bại, và Bàng Quyên cũng bị loạn tiển mà chết.

* Rút bếp là giảm dần số bếp nấu ăn, chứng tỏ quân số bị giảm sút nhiều.

23* Viễn giao cận công

Ở xa thì dùng giao thiệp, ở gần thì dùng võ lực tấn công.

Thời Chiến quốc, tể tướng nước Tần là Phạm Thư đề ra kế "viễn giao cận công". Đối với nước ởgần thì Tần dùng vũ lực uy hiếp, chiếm thành, chiếm đất. Các nước ở xa vì khôngđem quân đi được, cho nên dùng ngoại giao dụ dỗ làm đồng minh. Cứ như thế, Tần làm bá chủ 6 nước, tạo cho Tần Thuỷ Hoàng thống nhất Trung Hoa sau đó.

24* Giả đạo phạt Quắc

Mượn đường diệt Quắc.

Lợi dụng hòa hoãn địch, đểrồi quay lại tấn công bằng lợi thế mà chính địch tạo ra cho mình.

Tấn Hiến Công mang vàng ngọc hối lộ vua nước Ngu với lý do xin mượn đường sang đánh nước Quắc. Sau khi thu phục được Quắc, Tấn Hiến Công quay về diệt nốt nước Ngu.

25* Thâu lương hoán trụ

Trộm rường thay cột.

Phá huỷ cơ sở của địch.

26* Chỉ tang mạ hoè

Chỉ cây dâu để mắng cây hoè.

Chỉ chó mắng mèo.Tấn công gián tiếp kẻ địch thông qua một trung gian khác.

Thời Tam quốc, Tào Tháo đem quân đi đánh Viên Thuật thì lương thảo cạn kiệt, thiếu thốn, binh lính kêu than. Để trấn áp binh lính, Tào Tháo lập kế đổ tội cho viên quan coi lương là Vương Hậu, là lừa dối trong việc cấp phát lương rồi đem ra chém. Quân lính từ đó không dám kêu ca nữa.

27* Giả si bất điên

Giả ngu chớ không điên.

Vào thời Lý Thái Tông ở VN,đồng thời là nhà Tống bên Trung Hoa, thì Nùng Trí Cao (còn gọi là Nông Trí Cao), người Cao Bằng, nổi dậy xưng vương ở giữa biên giới hai nước. Trí Cao đánh chiếm 8 châu của Quảng Đông và Quảng Tây, vua Tống nhiều lần sai quân sang dẹp mà không xong.

Tướng nhà Tống là Địch Thanh dùng kế giả đò sợ hãi, bằng cách đem một tướng bại trận ra chém rồi cho quân nghỉ ngơi 10 ngày. Biết vậy, Trí Cao lơ là phòng thủ, tức thì Địch Thanh tấn công đánh tan quân nổi dậy và Trí Cao chạy thoát. Sau đó, Lý Thánh Tông bắt chém đầu Trí Cao và mang thủ cấp dâng lên cho vua Tống.

28* Thượng ốc trừu thê

Lên nhà rút thang. Qua cầu rút ván.

29* Thụ thương khai hoa

Trên cây hoa nở.

30* Phản khách vi chủ

Từ chỗ là khách, biến thành vai chủ.

Lấn dần dần đất của địch, đến chỗ địch không còn chỗ đứng.

31* Mỹ nhân kế

Dùng gái đẹp làm rối loạn quânđịch, khống chế địch.

Câu Tiễn, vua nước Việt (Không phải nước Việt Nam, mà là vùng Thượng Hải ở Trung Quốc ngày nay) bị Phù Sai bắt về nước Ngô. Phạm Lãi và Văn Chủng bèn hiến mỹ nhân kế, đem người đẹp nổi tiếng nước Việt là Tây Thi sang dâng cho vua Phù Sai. Vua đam mê tửu sắc, bỏ bê việc triều chính lại bị trúng kế ly gián tạo cơ hội cho Câu Tiển trả thù.

Lịch sử Trung Hoa có 4 đại mỹ nhân là Tây Thi, Vương Chiêu Quân, Điêu Thuyền, và Dương Quý Phi.

32* Không thành kế

Bỏ trống thành.

Khổng Minh Gia Cát Lượng đang giữ thành không có quân phòng thủ thì Tư Mã Ý bất chợt kéo quân đến. Đánh vào tâm lý đa nghi của Tư Mã Ý, Khổng Minh sai mở toang cửa thành, cho người quét dọn trước cổng, xem như không có sự đe doạ nào xảy ra, Khổng Minh ngồi thư thả đánh đàn. Tư Mã Ý nghi ngờ có mưu kế nên rút quân, bỏ lở cơ hội ngàn năm có một để bắt sống địch trên chiến trường.

33* Phản gián kế

Lợi dụng kế của địch biến thành kế của mình.

David Trương Đình Hùng là con của LS Trương Đình Dzu bị Quan sát viên LHQ VC là Đinh Bá Thi móc nối đánh cắp tài liệu, Hoa Kỳ biết được bèn cung cấp những tài liệu đã bị sửa đổi nội dung. Người phụ trách công tác là nữ điệp viên gốc Việt là bà Đăng Mỹ Dung (Dung Krall, tác giả quyển Ngàn Giọt Lệ Rơi - A Ten Thousand Tears Falling) đã đưa ông Trương Đình Hùng ra tòa và HK trục xuất Đinh Bá Thi về VN. Đinh Bá Thi bịVC dàn cảnh giềt chết bằng một tai nạn xe hơi trên đường từ Sàigon ra Hà Nội.

34* Khổ nhục kế

Tự làm mình khổ nhục để đánh lừa quân địch.

Việt vương Câu Tiễn tận tụy phục vụ Phù Sai như một người hầu, thậm chí còn nếm cả phân của Phù Sai để giúp thầy thuốc tìm ra bịnh. Mục đích là che dấu sự chuẩn bị trả thù của nước Việt.

35* Liên hoàn kế

Xử dụng nhiều kế liên tiếp.

Móc nối nhiều kế lại với nhau để đánh thắng.

Trong chuyện Tam quốc diễn nghĩa, Vương Doãn dùng mỹ nhân kế đưa Điêu Thuyền vào gây chia rẻ 2 bố con Đổng Trác Lữ Bố, rồi sau đó dùng kế "Đục nước bắt cá" khơi gợi sự thù địch của Lữ Bố với cha nuôi là Đổng Trác, cuối cùng, Lữ Bố giết chết Đổng Trác.

36* Tẩu vi thượng sách

Gặp kẻ địch mạnh thì kế chuồn là hay nhất trong 36 kế.

Phụ chú

* Thời Chiến Quốc

Kéo dài từ thế kỷ thứ 5 TCN (Trước Công Nguyên) tới khi nhà Tần thống nhất Trung Quốc năm 221 TCN. Thời Chiến Quốc có 7 nước lớn là Tề, Sở, Yên, Hàn, Triệu, Nguỵ và Tần.

* Thời Tam Quốc

Bắt đầu từ năm 220 kết thúc năm 228. Ba nước là Nguỵ, Thục và Ngô. Để tránh trùng tên với các nước khác trước đó, người ta gọi Ngụy là Tào Ngụy, Thục là Thục Hán, Ngô là Đông Ngô. Tam Quốc là thời kỳ đẩm máu nhất của lịch sử Trung Quốc.

Mỹ nhân kế là kế được xử dụng từ xưa mà đến nay vẫn còn hiệu quả. Anh hùng khó lọt qua tay mỹ nhân. Ngoài tứ đại giai nhân ra, còn có những người đẹp làm nghiêng thành đổ nước như Đắt Kỷ, Bao Tự, Võ Tắc Thiên, Ngu Cơ, Trần Viên Viên, Hồng Phất Nữ...

Không biết mỹ nhân hiện đại của Tàu phù đẹp đến mức độ nào mà khiến cho cụ Tổng Bí Thư đảng CSVN phải bị sập bẩy kế mỹ nhân của Trung Cộng, làm cho giang sơn gấm vóc của dân tộc Việt bị lọt vào tay đồng chí vĩ đại, trong những Hiệp ước bán nước. Hiệp ước mà Văn phòng Quốc Hội phải bí mật phê chuẩn chớ không không phải công khai của toàn thể đại biểu QH.

Trúc Giang

Ngày 13-10-2011

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.