Hôm nay,  

Ớt Hiểm Tây Cũng Khá Cay

27/05/201200:00:00(Xem: 13364)
François Hollande và Ségolène Royal công khai “đường ai nấy đi” vào dịp bầu cử Lập pháp tháng 6 năm 2007, tuy hai người, trên thực tế, đã “nghỉ chơi” với nhau trước đó khá lâu. Ông Hollande đã đi lại với Bà Valérie Trierweiler gần như công khai từ năm 2005, nhưng chưa ở chung một nhà vì phía ông còn Bà Ségolène Royal, phía Bà Valérie còn ông chồng chánh thức Denis Trierweiler, gốc Đức, ký giả không thường trực và dịch giả các triết gia Đức của tuần báo ParisMatch.

Từ lúc mối quan hệ của hai người trở thành công khai, họ cùng thuê một căn phố tại Quận XV Paris và sống chung với nhau ở đây. Bốn người con của Ông Hollande ở với mẹ vì nghe nói lúc chia tay, Bà Ségolène yêu cầu ông chỉ cần ôm áo quần ra đi cho nhẹ người.

Chưa nghe nói hoàn cảnh của Bà Valérie Trierweiler và 3 người con trai. Và bây giờ, vẫn chưa rõ tình trạng hôn nhơn giữa Bà Valérie với ông chồng Trierweiler như thế nào vì có nơi nói họ chưa ly dị, nơi khác nói bà đã ly dị với ông Trierweiler và xin giữ lại tên của ông nên người ta mới gọi bà là Bà Trierweiler.

Từ sau khi Ông Hollande đắc cử Tổng thống hôm 6/5 vừa qua, Bà Valérie Trierweiler đã mặc nhiên trở thành Đệ nhứt Phu nhơn của nước Pháp. Bắt đầu trên báo chí, tiếp theo qua sự đón tiếp lịch sự của Đệ nhứt Phu nhơn Huê kỳ, Bà Obama, cụ thể thêm địa vị của bà trong quan hệ quốc tế. Nhưng hai người cho tới nay vẫn chưa tuyên bố ý định kết hôn để chánh thức hóa mọi ứng xử trong giao tế.

Bà Valérie Trierweiler đã không dấu tham vọng trở thành Đệ Nhứt Phu nhơn từ sau khi Ông Hollande được tín nhiệm ứng cử viên Tổng thống của Đảng Xã hôi. Khi có cơ hội, bà thường nói về Ông Hollande, về mối tình của hai người, về vai trò mà bà sẽ đảm đương,… Trả lời tuần báo ELLE, bà bộc lộ rõ tham vọng trở thành Đệ nhứt Phu nhơn của bà: “Người ta không thể đầu hôm sớm mai mà có thể thay đổi nếp sống, thay đổi cá tánh lại càng khó hơn. Từ nay, tôi sẽ tập đảm nhiệm vai trò mới bằng cách đi theo sát François khi xuất hiện trước công chúng. Ngày lễ tấn phong, tôi sẽ ngồi ở hàng ghế danh dự”.

Nhưng trong mỗi nhịp tim, bà khó quên hẳn hình ảnh Bà Ségolène Royal, Bồ cũ của Ông Hollande.

Ớt hiểm Tây cũng cay

Đầu tháng tư vừa qua, Đảng Xã hội tổ chức một cuộc mít-tinh tại Thành phố Rennes, Miền Tây-Bắc nước Pháp, cách Paris 400 km, để tập trung vận động cho ứng cử viên Tổng thống François Hollande. Có mặt khá đông cấp lãnh đạo của Đảng Xã hội như các Ông Laurent Fabius, Pierre Moscovici, Jean-Marc Ayrault, Manuel Valls,… Lẽ tất nhiên có cả Bà Ségolène Royal tham dự.

Ông Hollande và Bà Valérie Trierweiler cùng đoàn tùy tùng đi xe lửa TGV tới vì TGV chạy chỉ mất có 2 giờ từ Paris.

Trên bàn làm việc, Ông Hollande đang tập trung hoàn chỉnh bài diển văn sẽ đọc tại mít-tinh trong vài giờ nữa, thì điện thoại cầm tay của ông reo lên. Ông ngưng tay, đưa mắt nhìn qua màn ảnh điện thoại, thấy một SMS từ “Cưng của em” gởi đi. Mà “Cưng của em” chỉ ngồi cách đó không quá 50 phân. Ông Hollande tiếp tục làm việc. Lập tức, dường như “Cưng của em” chịu không nổi nữa nên bèn chồm qua ngã lên người Ông Hollande vừa ngọt ngào bên tai: “Em vừa gởi cho anh một thông điệp”. Chung quanh hai người, đang có mặt lối mươi người cùng đi. Họ đều quay mặt nhìn đi chổ khác.

Khi tới địa điểm mít-tinh, Bà Valérie Trierweiler cảm thấy như đang bước vào một vùng khí hậu oi bức, điềm báo hiệu sắp có mưa bão, sắm sét. Trên hàng ghế đầu, Bà Ségolène đang nói chuyện vui cười với các Ông Fabius, Ayrault,… Ông Hollande tới, bắt tay mọi người và ngồi vào cùng hàng ghế, trong lúc đó Bà Valérie Trierweiler ngồi nơi khác để theo dõi buổi mít-tinh. Vì cả hai phe, Ông Hollande và Bà Ségolène Royal, đều không muốn hai người đàn bà gặp nhau để cho buổi mít-tinh được êm xuôi.

Đây là lần đầu tiên từ 5 năm qua, Ông Hollande mới có dịp gặp lại Bà Ségolène Royal và vui vẻ bắt tay bà trước mọi người.

Từ chổ ngồi, Bà Valérie Trierweiler không bỏ sót một cử chỉ nhỏ nào của hai người. Thấy thái độ vui vẻ của Ông Hollande đối với bồ cũ, Bà Valérie Trieweiler bổng nổi da gà khắp người, tay chân bắt đầu lạnh. Cũng giống như mỗi lần bà nghe nhắc tới Bà Ségolène Royal. Hai ê-kíp của Ông Hollande và Bà Ségolène cố găng thu xếp để cho mọi việc ổn thỏa suốt buổi mít-tinh nhưng rất khó vì không có gì có thể đè nén tình trạng sôi sục cho khỏi phát nổ.

Bà Valérie Trierweiler không muốn có ảnh chụp chung Ông Hollande với Bà Ségolène Royal và ảnh sẽ được phô biến. Thế là hai ê-kíp phải thương lượng thẳng với 2 người tình cũ.

Kín đáo theo dõi Bà Ségolène Royal đọc diển văn xong, Bà Valérie Trierweiler cảm thấy không thể chịu nổi trong tư thế bị bỏ quên trước mọi người. Bà không muốn đóng vai trò bánh xe sơ-cua của Ông Hollande nữa. Từ chổ ngồi, bà lấy quyết định sẽ đi tới bắt tay Bà Ségolène Royal. Một cách tự nhiên, vui vẻ. Tuy trước giờ, bà có tiếng là giữ khoảng cách với bạn bè của Ông Hollande. Ít nói cười vui vẻ với mọi người.

Bà Ségolène Royal thấy tại sao bổng nhiên có một nhóm ký giả nhiếp ảnh đổ xô tới trước bà và trong tư thế chờ đợi. Đúng lúc ấy, Bà Valérie Trierweiler xuất hiện, tiến tới với nét mặt vui cười, bắt tay bà và mọi người ở hàng ghế đầu. Đèn flash sáng lên. Thế là Bà Ségolène Royal hiểu sự việc. Bà liền gọi Ông Manuel Valls Giám đốc thông tin của Chiến dịch vận động bầu cử, để bảo riêng với ông: “Này, anh nên nhớ tôi là một chánh khách hàng đầu, chớ không phải là một phụ nữ theo kiểu “people” nghen. Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Đủ chưa?”

Bà Valérie Trierweiler cần tấm hình này để phổ biến nhằm xóa tan nỗi mặc cảm về một thực tế từ lâu nay bà bị ẩn danh, ẩn mặt trước công chúng khi có mặt Bà Ségolène Royal và bà ở cùng một nơi.

Khi Bà Valérie Trierweiler đưa tay ra để bắt tay, Bà Ségolène Royal tỏ ra do dự nhưng bà liền bắt tay vì nếu từ chối thì chính bà là người thiếu lịch sự.

Với tuần báo LExpress, Bà Ségolène Royal mô tả cảnh gày bẩi để bà phải bắt tay quả là quá “xuống cấp”.

Từ năm năm nay, sau khi chia tay với Ông Hollande, bà Ségolène Royal vẫn luôn là đối tượng ghen tuông của bà bồ mới của Ông Hollande. Khó có thể đề cặp trước mặt bà vấn đề gì có chút liên quan tới Bà Ségolène Royal, mặc dầu đó là vấn đề thuần túy chánh trị.


Bà Valérie Trierweiler hôm 9/5 gởi cho một nữ ký giả của ParisMatch một bản văn để điều chỉnh lại cho rõ bài viết về gia cảnh của Ông Hollande “Thomas là con trai trưởng của cặp Ségolène-Hollande trước đây”, chớ không được viết “Thomas là con trai trưởng của cặp Ségolène-Hollande”. Bà còn gắt giọng với tác giả bài báo “Mầy muốn dở cái trò gì vậy?”

Tối hôm Ông Hollande đắc cử, tại Công trường Bastille, dân chúng ủng hộ ông tập trung theo truyền thống tả phái để chào mừng. Ông Hollande hôn lên má Bà Ségolène – theo cách chào thân mật tự nhiên - thì báo chí thấy Bà Valérie Trierweiler vội đưa miệng ra cho Ông Hollande.

Cũng cùng ngày 9/5, Tuần báo Times phỏng vấn, bà xếp đặt để trả lời cho rỏ ràng “Quan hệ giữa Ségolène-Hollande đã chấm dứt cách nay 7 năm. Chấm dứt thật sự, dứt khoát. Hoàn toàn không có chuyện tình cảm giữa hai người. Ngày nay chỉ có một mình bà là người duy nhứt mà ông ấy phải chinh phục mà thôi”.

Cây muốn lặng mà không biết gió có yên không?

Ségolène Royal không kết hôn

Tên gọi đầy đủ của bà là Marie-Ségolène Royal, sanh năm 1953 tại Dakar, xứ Sénégal. Cha là Trung tá Pháo binh của Hải quân. Ông nội là một Thiếu tướng, tốt nghiệp Trướng Bách khoa Paris, có tên gọi riêng theo tiếng lóng là Trường X. Lúc nhỏ bà phải chứng kiến cảnh gia đình cha mẹ không thuận hòa. Cha của bà quá khắc nghiệt với vợ con. Mẹ của bà thường phải tuân phục những mệnh lệnh độc đoán của ông chồng nhà binh. Đến một lúc chịu không nổi nữa, mẹ của bà phải ly dị và đi ở riêng. Con cái đều theo mẹ. Để sống qua ngày và nuôi con, bà đi làm tạp dịch như quét dọn, lau chùi nhà cửa. Thời gian sau, mẹ của bà thừa hưởng được gia tài của cha mẹ chết để lại.

Năm 1972, Bà Ségolène Royal thưa cha ra Tòa về tôi không nuôi con cái, không trợ cấp tiền bạc cho con cái đi học. Nhưng sau đó, bà đính chánh và cho rằng đó chỉ là câu chuyện đồn đại mà thôi.

Ségolène Royal tốt nghiệp Chánh trị học, thi lần đầu vào Quốc Gia Hành chánh rớt. Năm 1980, bà ra trường Hành chánh đứng hạng 95. Bà gặp Ông François Hollande, ăn ở với nhau có 4 người con: 2 trai và 2 gái. Các con đều thành đạt.

Tuy tốt nghiệp Quốc Gia Hành chánh với hạng thắp, Ségolène được Ông Jacques Attali, Cố vấn đặc biệt của T.T.Mitterrand, tiến cử và được T.T. Mitterrand tuyển làm Cố vấn cho ông. Bà đắc cử dân biều, làm Tổng trưởng trong Chánh phủ Bérégovoy, hiện Chủ tịch Hội đồng Vùng Poitou-Charente và Phó Chủ tịch Đệ II Quốc tế (IIè Internationale - Đệ III là cộng sản Lê-nin và Staline, tức Bôn-sơ-vít, đa số). Ông François Hollande là đương kim Chủ tịch. Năm 2007, bà vào vòng 2 bầu cử Tổng thống và bị thua (46, 94%) Ông Sarkozy. Năm 2008, bà bị thua khi ứng cử Tổng Bí thư Đảng Xã hội vì bầu cử có gian lận. Năm 2011, bà lại bị loại khi ứng cử làm ứng cử viên Tổng thống cho Đảng Xã hội và Ông Hollande đắc cử.

Trước bầu cử Quốc hội vòng 2 năm 2007, bà công khai quyết định chia tay với Ông Hollande. Bà không kết hôn và cũng không làm thỏa ước xã hội (Pacs) mà chỉ chọn sống chung tự do như vậy, tuy có 4 mặt con. Phải chăng bà bị mang nặng nổi ám ảnh hoàn cảnh cha mẹ của bà?

Đặc điểm nổi bật ở con người của Ségolène Royal là thực hiện cho bằng được tham vọng chánh trị như làm Tổng thống, Thủ tướng hay Chủ tịch Quốc hội và thương con, chăm sóc con cái. Tình ái đối với bà, có lẻ, bị xếp vào hàng thứ yếu.

Bàn giao giữa 2 Đệ nhứt Phu nhơn

Trong lúc Tổng thống mãn nhiệm Sarkozy tiếp Tân Tổng thống đắc cử Hollande để trao lại những hồ sơ chưa giải quyết và chìa khóa vũ khí hạt nhân, Bà Carla Bruni Sarkozy cũng tiếp bà bồ của Ông Hollande tại tiền đình Điện Elysée để làm một cuộc bàn giao khác, đặc biệt hơn. Hai bà bắt tay nhau, tuơi cười, chụp hình chung. Đây là một hình thức bàn giao mới chưa từng xảy ra ở Elysée.

Bà Sarkozy hướng dẫn Bà Valérie Trierweiler viếng qua Điện Elysée một vòng ngắn, phòng khách, nhà bếp… Bà Sarkozy ân cần giới thiệu nhà bếp với bà chủ mới. Bà Valérie Trierweiler có vẻ đặc biệt quan tâm tới nhà bếp hơn. Bà Sarkozy cũng trao cho Bà Valérie Trierweiler chìa khóa, không phải chìa khóa vũ khí hạt nhân, mà chìa khóa phòng ốc của Điện Elysée. Sau cùng Bà Sarkozy giới thiệu 900 nhơn viên làm việc cho Tổng thống phủ và đặc biệt những nhơn viên quan trọng vì chính họ làm cho đời sống của Elysée chạy đều.

Sau cuộc đàm thoại khá dài, hai bà trở ra trước Elysée, bên cạnh chồng và bồ. Hai bà từ giã bằng cái ôm nhau thân mật. Bà Sarkozy bắt tay Ông Hollande. Ông Sarkozy tỏ ra lịch sự hơn, ôm hun Bà Valérie Trierweiler để từ giã.

Ngày đầu tiên bước chân tới Elysée trong lễ nhậm chức của Ông Hollande, Bà Valérie Trierweiler chọn cách ăn mặc đơn giản: áo bằng crêpe đen, giày cao gót và khoác thêm chiếc “vết” dài màu trắng.

Vào Điện Elysée, Bà Valérie Trierweiler tự nhủ sẽ từ từ tìm cho bà những nhản hiệu thích hợp hơn, tức muốn nói từ ngữ mới để chỉ vai trò của bà ở Điện Elysée vì “Đệ nhứt Phu nhơn” chẳng những đã xưa quá, mà còn có nghĩa đó là vai trò thứ nhì. Bà không muốn đóng vai trò làm kiểng. Nhưng tạm thời hãy bằng lòng với danh xưng đã có sẳn.

Mối quan hệ phức tạp giữa tay ba Hollande, Ségolène Royal và Valérie Trierweiler không tránh khỏi làm đề tài bàn luận, châm biếm cho báo chí Anh-Mỹ từ lúc Ông Hollande đắc cử Tổng thống Pháp, với kết luận gần như chung của báo giới “Chỉ có ở xứ Pháp mà thôi”.

Tờ Daily Mail viết khi đề cặp tới Ông Hollande “Ông ấy đã đổi Bà Ségolène lấy một bà trẻ hơn 11 tuổi. Bà Ségolène Royal đã ngăn cản ông Hollande trở thành Tổng thống nước Pháp. Nhưng ông phải làm cho bà ấy trở thành một nhà chánh trị mạnh nhứt của Pháp, mặc dầu hai người đã chia tay nhau sau 30 năm sống chung, có chung với nhau 4 người con.”

TV bảo thủ Fox News chấm biếm Bà Valérie Trierweiler “Người phụ nữ đã ly dị, nay sống chung không kết hôn, bước vào Điện Elysée của Pháp. Cho tới năm 2010, việc sống chung vẫn chưa được công khai hóa”.

Đài phát thanh Mỹ NPR kết luận “Ai cần phải kết hôn? Chắc không phải TT Hollande vừa đắc cử. Dân Pháp dễ dãi hơn dân Mỹ đối với đời tư của những người cai trị họ. Nhưng tất cả các Tổng thống của họ cho tới nay đều sống với người vợ chánh thức có kết hôn”.

Nguyễn thị Cỏ May

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.