Hôm nay,  

Nhật Ký Bầu Cử 2012

08/11/201200:00:00(Xem: 10172)
Tối trước ngày bầu cử tôi mới bắt đầu đánh ô bầu chọn. Từ nhiều năm qua tôi và nhà tôi chọn cách bầu qua bưu điện nên lá phiếu được gửi đến nhà từ vài tuần trước. Nhưng chúng tôi không bầu chọn và gửi phiếu đi ngay vì cần thêm thời gian để tìm hiểu về các ứng viên. Năm nay không chỉ chọn tổng thống mà còn bầu thượng nghị sĩ, dân biểu cùng nhiều dân cử các cấp và chục đề nghị luật cho California và địa phương.

Chúng tôi làm xong nhiệm vụ công dân ngay tại nhà và đã có những chọn lựa khác nhau về một số ứng viên hay dự luật. Ngày mai tôi sẽ đem hai phiếu bầu đến địa điểm bầu cử, bỏ vào thùng phiếu. Như thế không lo bị trễ hay thất lạc.

Cuộc vận động năm nay sôi nổi, không chỉ với bầu chọn lãnh đạo nước Mỹ mà còn nhiều vấn đề liên quan đến địa phương.

Hồi chiều vẫn còn có người gõ cửa kêu gọi bầu YES cho dự luật 30 của California đề nghị tăng thuế người có thu nhập trên 250 nghì đô-la một năm trong bảy năm và tạm tăng thuế tiêu dùng 0.25% trong bốn năm để có thêm ngân sách giáo dục.
buivanphu_20121107_nhatkybaucu_h01
Cử tri California đi bầu ngày 6/11. (ảnh Bùi Văn Phú)
Chín giờ tối xem ti-vi. CNN tường thuật sinh hoạt vận động sau cùng với diễn văn của Barack Obama từ Iowa và Mitt Romney từ New Hampshire. Giọng nói của hai ứng viên nghe ra đã thấm mệt sau nhiều tháng vận động. Sinh mệnh chính trị của họ giờ nằm trong tay cử tri.

Hơn chín giờ. Vừa quá nửa đêm ở miền đông. Bang New Hampshire đã có người đi bầu khi đồng hồ điểm qua ngày 6/11. Đó là thị trấn Dixville Notch với dân số chỉ 10 người và tất cả đã làm xong bổn phận công dân. Thị trấn này nổi tiếng là nơi công bố kết quả bầu cử tổng thống sớm nhất trong nhiều năm qua. Vài phút quá nửa đêm ở đó, kết quả được công bố với Obama 5 phiếu, Romney 5 phiếu. Cũng ngang ngửa như thăm dò toàn quốc mới nhất.

Sáu giờ sáng ngày bầu cử. Đưa con đến địa điểm phòng phiếu. Cháu đang học lớp về tổ chức công quyền nên tham gia làm việc trong ngày bầu cử để quan sát và thực hành những gì đã học trong lớp.

Cơ quan bầu cử cho biết có khoảng 100 nghìn nhân viên lo việc bầu cử ở các phòng phiếu khắp tiểu bang. Ước tính sẽ có hơn 12 triệu cử tri California đã đăng ký sẽ tham gia bầu cử, tức 70%. Khoảng một nửa chọn cách bầu qua thư.

Sáng nay, qua mạng liên lạc nhóm bạn cựu sinh viên Đại học Berkeley nhiều người lên tiếng ủng hộ Obama hay Romney và kêu gọi mọi người tham gia bầu cử.
buivanphu_20121107_nhatkybaucu_h02
California có nhiều tài liệu bầu cử bằng các thứ tiếng như Mễ, Việt, Hoa, Hàn để giúp cử tri bầu chọn. (ảnh Bùi Văn Phú)
Cùng lúc mấy anh em thân bày trò cá cược như nhiều lần trước. Mỗi người bỏ vào 20 đô. Ai đoán ứng viên đắc cử tổng thống với số phiếu cử tri đoàn gần nhất sẽ thắng. Sáu anh em, sáu con số cá độ như sau: Obama 280, Obama 301, Obama 285; Romney 293, Romney 291, Romney 280.

Chín giờ sáng đưa mẹ vợ và mẹ đẻ đến phòng phiếu tại hai địa điểm khác nhau. Mẹ vợ bỏ phiếu trước. Sau đó đến mẹ đẻ.

Tại nơi mẹ tôi bỏ phiếu thấy nhiều người quen cũng đi bầu ở đây. Có linh mục chánh xứ, mấy người thường sinh hoạt trong nhà thờ, làm việc ở siêu thị cũng đang xếp hàng để bỏ phiếu.


Khi mẹ tôi bầu chọn xong, ra ngoài gặp một anh người Việt hỏi tôi làm sao biết chỗ nào để đi bầu. Anh chị nói có đăng ký rồi nhưng không rõ thủ tục. Tôi hướng dẫn anh chị vào phòng phiếu, dò tên không thấy có. Theo tấm giấy của văn phòng quận hạt gửi về mà anh chị đưa cho xem thì họ mới đăng ký đi bầu hai tuần trước nên không có tên trong danh sách niêm yết tại địa điểm này.

Một nhân viên bầu cử nói anh chị có thể bầu phiếu tạm. Họ đưa tờ đơn để khai tên, điạ chỉ, ngày tháng năm sinh, số căn cước, cùng trả lời hai câu hỏi là có phải công dân Mỹ và đã đủ 18 tuổi chưa. Sau đó ký tên.

Nhân viên phòng phiếu không hỏi giấy tờ gì ngoài căn cước có hình. Tôi thấy vài người gốc Mễ cũng phải qua thủ tục như anh chị.

Chị hỏi bầu “Ông Trắng” hay “Ông Đen”, tôi trả lời đó là tùy chị lựa chọn. Anh chị đến Mỹ định cư từ năm 1996, nay mới đi bầu lần đầu tiên nên còn bỡ ngỡ.

Qua sự kiện này mới thấy quyền bầu cử của công dân được tôn trọng, dù người đó không có đầy đủ giấy tờ, không có tên trong danh sách cử tri, nhưng nếu có ý định tham gia bầu cử thì lời yêu cầu được đáp ứng ngay. Chuyện xét lại hồ sơ lý lịch để xem có phải là cử tri hợp pháp hay không sẽ được giới chức thẩm quyền kiểm chứng sau.

Chiều đi dạy. Vào lớp sinh viên hỏi tôi có cho về sớm để đi bầu. Tôi trả lời nội quy nhà trường không đề cập đến sinh viên, nhưng có cho nhân viên nghỉ hai giờ để tham gia bầu cử nếu muốn. Vì tôi đã bỏ phiếu rồi nên không cho tan lớp sớm.

Trong những năm qua đã có đề nghị chuyển ngày bầu cử qua Chủ Nhật hay công bố ngày bầu cử là ngày lễ nghỉ trên toàn quốc để người dân dễ dàng có cơ hội làm bổn phận công dân.

Bốn giờ chiều. Tại một số tiểu bang miền đông phòng phiếu đóng cửa và cuộc kiểm phiếu bắt đầu.

Trên đường lái xe về nhà, nghe đài ABC công bố một số thăm dò cử tri đã đi bỏ phiếu. Hai câu hỏi đáng chú ý là: Ai sẽ có khả năng làm cho kinh tế tốt hơn: 75% chọn Romney. Nền kinh tế Hoa Kỳ đang đi sai hướng: 51% đồng ý, so với ba tháng trước con số này là hơn 60%.

ABC đưa tin kết quả đầu tiên với Obama thắng ở Vermont. Romney thắng ở Indianna và Kentucky.

6 giờ 30 chiều. Kết quả ở bang Florida quá khít khao. Với 7 triệu phiếu bầu đã đếm Romney chỉ hơn chừng 600 phiếu. Sau đó vài phút với 81% phiếu đã đếm Obama hơn chừng 1000 phiếu. Liệu có như kết quả năm 2000 nữa không?

8 giờ. Phòng phiếu ở các tiểu bang miền tây trong đó có California đóng cửa. Nhiều tiểu bang đã có kết quả dự báo do các kênh truyền hình công bố. Một số bang ngang ngửa trước ngày bầu cử đã ngả về Obama. Mitt Romney được 203, Barack Obama 257. Con số 270 đối với Romney càng lúc càng xa vời.

8 giờ 15 tối. Kênh truyền hình CBS tiên đoán Obama sẽ thắng ở Ohio đưa số phiếu cử tri đoàn cho Obama lên 274, Romney 203. Đài này loan báo Tổng thống Obama tái đắc cử.

Bầu cử tổng thống Mỹ 2012 là một cuộc tranh cử sôi nổi, hào hứng và rất gay cấn cho đến những giờ phút chót mà tôi đã quan sát thấy.

© 2012 Buivanphu.wordpress.com

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.