Hôm nay,  

Đồ Độc Hại Của Tàu Cộng

31/01/201300:00:00(Xem: 7535)
(Lời tâm tình: Nay sắp đến Tết Nguyên Đán và tháng Giêng là tháng tết, nên “Trang Đất Việt” tạm ngưng các tỉnh thành VN, để đăng: Đồ ăn uống, Tết ta, Văn thơ hoặc Tử vi... Nay gần đến Tết, có lẽ đồ ăn sẽ cần mua nhiều, nên mời xem “Đồ Độc Hại Của Tàu Cộng”.)

“Đồ ăn thức uống” của người Việt thường lấy từ thiên nhiên, không dùng nhiều thực phẩm do các hãng xưởng chế biến, nên bảo vệ sức khoẻ rất tốt. Đồ ăn người Việt, ngoài nước mắm, còn các thứ rau quả, cá, thường ở trạng thái tươi sống. Cách nấu nướng thường là luộc, hấp nên giữ được hương vị nguyên vật liệu, như: cá hấp, gà luộc. Người Việt ít chiên xào, và nếu có cũng không cho nhiều dầu mỡ như người Tàu, vì ăn dầu mỡ nhiều sẽ có hại sức khoẻ. Người Việt, thường dùng thực phẩn từ thiên nhiên làm gốc, nên ít mỡ, ít thịt, nhiều rau, rất lợi cho sức khỏe, tránh được những bệnh thời đại do ẩm thực như: béo phì, tim mạch, tiểu đường, ung thư...

Thức uống Việt Nam, thường dùng các loại trà Việt: trà tươi, trà vối, trà mạn, đặc biệt trà cúc, trà sen... uống vừa thơm tho vừa tốt cho sức khoẻ. Việt Nam còn có những loại nước uống trái cây, như: Nước dừa, nước mía, nước chanh, cam, rau má, đu đủ, cà chua, mãng cầu... Thức uống từ loại đậu: đậu nành, đậu xanh, đỏ, đen... Cà phê ở VN được lợi thế là sản xuất từ vùng cao nguyên VN, nếu hột cà phê đem rang rồi nghiền đúng cách, thì rất tốt. Rượu Việt Nam có nhiều loại bổ dưỡng: Rượu nếp than, rượu thuốc, rượu từ trái cây, như rượu mơ... uống rất tốt cho sức khỏe. Tuy vậy cần phải để ý quy trình lên men và cất rượu, gạn lọc kỹ các tạp chất độc hại.

Còn hàng hoá của Tàu cộng là nước láng giềng VN thì sao?! Tác phẩm “Death by China” (Chết bởi Trung Quốc) của hai tác giả danh tiếng: Tiến sĩ Kinh tế Peter W. Navarro tốt nghiệp đại học Harvard, hiện đang giảng dạy tại UC Irvine, và Giáo sư Greg Autry của Trường Quản Trị Merage, sách ra mắt tại Hoa Kỳ ngày 11-5-2011. Sách này, là một trong những sách bán chạy nhất (best seller). Tiến sĩ Trần Diệu Chân đã biên dịch ra Việt Ngữ: “Chết bởi Trung Quốc”, ra mắt ngày 11 -11-2012, tại Little Saigon, thuộc Tiểu bang California.

Từ trong sách “Death by China” và nhiều tài liệu xác thực khác; người Tàu đã đầu độc người tiêu dùng quá dã man!

A- Một số thực phẩm tiêu biểu của Tàu độc hại: Hằng năm, Hoà Kỳ nhập cảng từ Trung Quốc với số lượng rất lớn về Thủy sản. Và hôn 60% nước táo, 50% tỏi, ớt bột và nhiều thực phẩm khác, như: Lê đóng hộp, nấm đóng hộp, mật ong... Tàu cộng cung cấp 2/3 lượng trà cho cả thế giới đang dùng.

- Trung Quốc là xứ bị ô nhiễm trầm trọng. Nên thức ăn đồ uống sản xuất từ xứ này, đã bị ô nhiễm môi trường với các chất thải độc địa ngấm vào đất, vào nước và không khí. Mời xem, Báo Cali Today News, ngày 29 January 2013 (Tuesday), đã ghi: “Báo chí quốc tế và ngay cả báo chí Bắc Kinh đưa tin là Bắc Kinh hiện bị ô nhiễm trầm trọng, trầm trọng tới mức bầu trời trên thành phố này trở thành bầu trời đen, người dân bị chính phủ ra lệnh “ở trong nhà”, không nên ra đường, và thậm chí không nên đi làm...” (hết trích)

- Người Tàu trộn chất hóa học vào loại trà Tàu rẻ tiền, biến trà rẻ tiền, trở thành trà hảo hạng, để bán được giá cao.

- Người Tàu đã dùng kem thoa ngực của phụ nữ để rán gà, thịt gà sẽ nở to, khi ăn vừa bùi lại vừa dai như thịt gà đi bộ ngoài vườn, nhờ vậy họ bán được giá cao.

- Dầu trôi đọng nơi cống rãnh nước thải, từ nhà thương, xí nghiệp, người Tàu múc đem về lọc và chế biến lại, rồi đem bán, họ không ngại sức khoẻ của người tiêu dùng?!.

- Loại gạo mốc rẻ tiền, người Tàu đem xay thành bột, trộn thêm Sodium-Formaldehyd-Sulfoxylat để trở thành bột gạo trắng, rồi dán nhãn loại bột thượng hạng, để bán giá cao...

- Tháng 8-2010, Nhật báo Thượng Hải đưa tin, một Viên chức của toà Đại sứ Thái Lan, tuyên bố điều tra gạo thơm Thái Lan, đã bị Trung cộng nhái theo làm gạo giả, sản xuất ở tỉnh Giang Tây. Còn cảnh báo, nếu ai ăn phải lượng “gạo giả” ba chén cơm, là họ đã nuốt vào bụng tương đương một túi nylon.


B- Một số dược phẩm tiêu biểu của Tàu độc hại: Trung Quốc là nước sản xuất 70% pennicillin, 50% aspirin và 33% Tylenol trên thế giới. Trung Quốc chế biến và xuất cản tràn ngập: Enzyme, acid amino, thuốc bổ, chiếm lĩnh đến 90% thị trường thế giới về Vitamin C, Vitamin A, Vitamin B12 và Vitamin E.

- Người Tàu đã bỏ chất Melanine vào sữa; chất melanine sẽ phá hủy hai trái thận của trẻ em rất nhanh. Người Tàu đã cho chất melanine vào sữa hay thực phẩm, số lượng nitrogen cao trong melanine sẽ làm tăng chỉ số chất đạm (protein). “Mục đích giả mạo protein”, nhằm đánh lừa những nhân viên kiểm tra thực phẩm về độ protein trong các thực phẩm. Vì giá của melanine rẻ hơn protein nhiều lần. Vào năm 2008, có khoảng 300.000 trẻ em nước Tàu bị bệnh và 6 trẻ em tử vong, vì chất melanine đã trộn vào sữa nước và sữa bột trẻ em.

- Chất Heparin dùng để chống đông máu trong việc giải phẫu, chuyền máu và lọc thận. Người Tàu muốn có nhiều lời, đã trộn chất chondroitin sulfate vào chất heparin, hay thay thế chất heparin; đã gây chết nhiều người. Chất chondroitin sulfate giết người, vì gây ra: hạ áp huyết, thở gấp, ói mửa và tiêu chảy. Chất chondroitin sulfate nồng độ tương tự chất heparin, nên việc kiểm tra rất khó phân biệt; giá cả chất chondroitin sulfate chỉ bằng 1/100 chất heparin. Nên người Tàu dùng chất chondroitin sulfate thì thu lợi gấp trăm lần.

C- Một số đồ dùng và đồ chơi của Tàu độc hại: Người Tàu đã dùng chì trong việc sản xuất đồ dùng người lớn và đồ chơi trẻ em, vì giá cả của chì rất rẻ, chì lại mềm nên dễ dàng trong việc chế tạo. Chất chì đối với người lớn đã nguy hiểm, đối với trẻ em còn nguy hiểm hơn. Trẻ em rất dễ bị thương tổn đến não bộ, vì cơ thể non nớt trẻ em đang phát triển. Song song với chất độc của chì, người Tàu còn đem chất Cadmium sơn các đồ dùng và đồ chơi trẻ em, chất Cadmium độc gấp trăm lần chì. Chất Cadmium có thể gây ra ung thư hay viêm phổi. Chúng lại đem bán những đồ độc hại này ra khắp thế giới.

Do đó, những thực phẩm, dược phẩm và đồ dùng, đồ chơi độc hại của Trung Quốc, thường bị các Cơ quan kiểm soát hàng xuất nhập cảng của Hoa Kỳ và Cơ quan an toàn Thực phẩm Âu Châu, chận lại ở các cửa khẩu và thu hồi.

Ngày nay, đến các cửa hàng: Walmart, Costco, Target, Walgreen, CVS..., hầu hết các sản phẩm sản xuất từ Tàu (made in china) tràn ngập nơi các cửa hàng. Người mua hàng, nên tìm hàng hoá sản xuất từ nước khác. Ngày nay, người Tàu biết nhân dân thế giới, đã quá ngán ngẩm lòng dạ độc địa của chúng. Thay vì ghi rõ xuất xứ “Made in China” (làm tại Tàu), họ lại dùng nhãn hiệu khác “Made in P.R.C” (People Republic of China: Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc). Nếu cửa hàng Wal-Mart tại Mỹ đặt mua hàng của Tàu, thì Tàu sẽ đánh lừa bằng nhãn hiệu: “Made For Wal-Mart USA” (Sản phẩm cho Wal-Mart tại Mỹ” hoặc “Packaged in USA” (đóng kiện ở Mỹ); để lừa những người không xem kỹ. Nhưng, chúng ta vẫn có thể biết hàng độc hại đã sản xuất từ nước Tàu, với các mặt hàng có mã số: “690, 691, 692, 693, 694, và 695”, xin lưu ý. Ngoài ra, người tiêu dùng gặp trở ngại về hàng độc hại, có thể liên hệ với FDA qua chương trình Medwatch 800- FDA-1088 hay trên mạng lưới www.fda.gov/medwatch/report.htm.

Nhưng, trớ trêu thay! Tại Việt Nam, thì hàng của Tàu tràn ngập thị trường. Nguyên nhân do ai?. Do các cơ quan quản lý Nhà nước thiếu trách nhiệm. Hàng Trung Quốc giá rẻ, mẫu mã đẹp, do đánh cắp kiểu cách từ Âu châu, Mỹ. Nên dễ dàng đánh lừa những người Việt nghèo nàn và chơn chất!.

Đừng mua hàng rẻ sản xuất ở Tàu “made in China”, người dùng chỉ ham giá rẻ mà quên suy tính, sẽ phải trả giá rất đắt sau đấy. Khi bị nhiễm độc, bị bệnh tật bởi hàng độc của Tàu cộng, thì tiền bệnh viện, tiền thuốc men gấp trăm nghìn lần. Chúng ta phải đấu tranh, để sửa đổi luật giao thương, trừ những gian thương nguy hiểm Trung cộng. Mong mỏi thay!

Nguyễn Lộc Yên

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.