Hôm nay,  

Đồ Độc Hại Của Tàu Cộng

31/01/201300:00:00(Xem: 7539)
(Lời tâm tình: Nay sắp đến Tết Nguyên Đán và tháng Giêng là tháng tết, nên “Trang Đất Việt” tạm ngưng các tỉnh thành VN, để đăng: Đồ ăn uống, Tết ta, Văn thơ hoặc Tử vi... Nay gần đến Tết, có lẽ đồ ăn sẽ cần mua nhiều, nên mời xem “Đồ Độc Hại Của Tàu Cộng”.)

“Đồ ăn thức uống” của người Việt thường lấy từ thiên nhiên, không dùng nhiều thực phẩm do các hãng xưởng chế biến, nên bảo vệ sức khoẻ rất tốt. Đồ ăn người Việt, ngoài nước mắm, còn các thứ rau quả, cá, thường ở trạng thái tươi sống. Cách nấu nướng thường là luộc, hấp nên giữ được hương vị nguyên vật liệu, như: cá hấp, gà luộc. Người Việt ít chiên xào, và nếu có cũng không cho nhiều dầu mỡ như người Tàu, vì ăn dầu mỡ nhiều sẽ có hại sức khoẻ. Người Việt, thường dùng thực phẩn từ thiên nhiên làm gốc, nên ít mỡ, ít thịt, nhiều rau, rất lợi cho sức khỏe, tránh được những bệnh thời đại do ẩm thực như: béo phì, tim mạch, tiểu đường, ung thư...

Thức uống Việt Nam, thường dùng các loại trà Việt: trà tươi, trà vối, trà mạn, đặc biệt trà cúc, trà sen... uống vừa thơm tho vừa tốt cho sức khoẻ. Việt Nam còn có những loại nước uống trái cây, như: Nước dừa, nước mía, nước chanh, cam, rau má, đu đủ, cà chua, mãng cầu... Thức uống từ loại đậu: đậu nành, đậu xanh, đỏ, đen... Cà phê ở VN được lợi thế là sản xuất từ vùng cao nguyên VN, nếu hột cà phê đem rang rồi nghiền đúng cách, thì rất tốt. Rượu Việt Nam có nhiều loại bổ dưỡng: Rượu nếp than, rượu thuốc, rượu từ trái cây, như rượu mơ... uống rất tốt cho sức khỏe. Tuy vậy cần phải để ý quy trình lên men và cất rượu, gạn lọc kỹ các tạp chất độc hại.

Còn hàng hoá của Tàu cộng là nước láng giềng VN thì sao?! Tác phẩm “Death by China” (Chết bởi Trung Quốc) của hai tác giả danh tiếng: Tiến sĩ Kinh tế Peter W. Navarro tốt nghiệp đại học Harvard, hiện đang giảng dạy tại UC Irvine, và Giáo sư Greg Autry của Trường Quản Trị Merage, sách ra mắt tại Hoa Kỳ ngày 11-5-2011. Sách này, là một trong những sách bán chạy nhất (best seller). Tiến sĩ Trần Diệu Chân đã biên dịch ra Việt Ngữ: “Chết bởi Trung Quốc”, ra mắt ngày 11 -11-2012, tại Little Saigon, thuộc Tiểu bang California.

Từ trong sách “Death by China” và nhiều tài liệu xác thực khác; người Tàu đã đầu độc người tiêu dùng quá dã man!

A- Một số thực phẩm tiêu biểu của Tàu độc hại: Hằng năm, Hoà Kỳ nhập cảng từ Trung Quốc với số lượng rất lớn về Thủy sản. Và hôn 60% nước táo, 50% tỏi, ớt bột và nhiều thực phẩm khác, như: Lê đóng hộp, nấm đóng hộp, mật ong... Tàu cộng cung cấp 2/3 lượng trà cho cả thế giới đang dùng.

- Trung Quốc là xứ bị ô nhiễm trầm trọng. Nên thức ăn đồ uống sản xuất từ xứ này, đã bị ô nhiễm môi trường với các chất thải độc địa ngấm vào đất, vào nước và không khí. Mời xem, Báo Cali Today News, ngày 29 January 2013 (Tuesday), đã ghi: “Báo chí quốc tế và ngay cả báo chí Bắc Kinh đưa tin là Bắc Kinh hiện bị ô nhiễm trầm trọng, trầm trọng tới mức bầu trời trên thành phố này trở thành bầu trời đen, người dân bị chính phủ ra lệnh “ở trong nhà”, không nên ra đường, và thậm chí không nên đi làm...” (hết trích)

- Người Tàu trộn chất hóa học vào loại trà Tàu rẻ tiền, biến trà rẻ tiền, trở thành trà hảo hạng, để bán được giá cao.

- Người Tàu đã dùng kem thoa ngực của phụ nữ để rán gà, thịt gà sẽ nở to, khi ăn vừa bùi lại vừa dai như thịt gà đi bộ ngoài vườn, nhờ vậy họ bán được giá cao.

- Dầu trôi đọng nơi cống rãnh nước thải, từ nhà thương, xí nghiệp, người Tàu múc đem về lọc và chế biến lại, rồi đem bán, họ không ngại sức khoẻ của người tiêu dùng?!.

- Loại gạo mốc rẻ tiền, người Tàu đem xay thành bột, trộn thêm Sodium-Formaldehyd-Sulfoxylat để trở thành bột gạo trắng, rồi dán nhãn loại bột thượng hạng, để bán giá cao...

- Tháng 8-2010, Nhật báo Thượng Hải đưa tin, một Viên chức của toà Đại sứ Thái Lan, tuyên bố điều tra gạo thơm Thái Lan, đã bị Trung cộng nhái theo làm gạo giả, sản xuất ở tỉnh Giang Tây. Còn cảnh báo, nếu ai ăn phải lượng “gạo giả” ba chén cơm, là họ đã nuốt vào bụng tương đương một túi nylon.


B- Một số dược phẩm tiêu biểu của Tàu độc hại: Trung Quốc là nước sản xuất 70% pennicillin, 50% aspirin và 33% Tylenol trên thế giới. Trung Quốc chế biến và xuất cản tràn ngập: Enzyme, acid amino, thuốc bổ, chiếm lĩnh đến 90% thị trường thế giới về Vitamin C, Vitamin A, Vitamin B12 và Vitamin E.

- Người Tàu đã bỏ chất Melanine vào sữa; chất melanine sẽ phá hủy hai trái thận của trẻ em rất nhanh. Người Tàu đã cho chất melanine vào sữa hay thực phẩm, số lượng nitrogen cao trong melanine sẽ làm tăng chỉ số chất đạm (protein). “Mục đích giả mạo protein”, nhằm đánh lừa những nhân viên kiểm tra thực phẩm về độ protein trong các thực phẩm. Vì giá của melanine rẻ hơn protein nhiều lần. Vào năm 2008, có khoảng 300.000 trẻ em nước Tàu bị bệnh và 6 trẻ em tử vong, vì chất melanine đã trộn vào sữa nước và sữa bột trẻ em.

- Chất Heparin dùng để chống đông máu trong việc giải phẫu, chuyền máu và lọc thận. Người Tàu muốn có nhiều lời, đã trộn chất chondroitin sulfate vào chất heparin, hay thay thế chất heparin; đã gây chết nhiều người. Chất chondroitin sulfate giết người, vì gây ra: hạ áp huyết, thở gấp, ói mửa và tiêu chảy. Chất chondroitin sulfate nồng độ tương tự chất heparin, nên việc kiểm tra rất khó phân biệt; giá cả chất chondroitin sulfate chỉ bằng 1/100 chất heparin. Nên người Tàu dùng chất chondroitin sulfate thì thu lợi gấp trăm lần.

C- Một số đồ dùng và đồ chơi của Tàu độc hại: Người Tàu đã dùng chì trong việc sản xuất đồ dùng người lớn và đồ chơi trẻ em, vì giá cả của chì rất rẻ, chì lại mềm nên dễ dàng trong việc chế tạo. Chất chì đối với người lớn đã nguy hiểm, đối với trẻ em còn nguy hiểm hơn. Trẻ em rất dễ bị thương tổn đến não bộ, vì cơ thể non nớt trẻ em đang phát triển. Song song với chất độc của chì, người Tàu còn đem chất Cadmium sơn các đồ dùng và đồ chơi trẻ em, chất Cadmium độc gấp trăm lần chì. Chất Cadmium có thể gây ra ung thư hay viêm phổi. Chúng lại đem bán những đồ độc hại này ra khắp thế giới.

Do đó, những thực phẩm, dược phẩm và đồ dùng, đồ chơi độc hại của Trung Quốc, thường bị các Cơ quan kiểm soát hàng xuất nhập cảng của Hoa Kỳ và Cơ quan an toàn Thực phẩm Âu Châu, chận lại ở các cửa khẩu và thu hồi.

Ngày nay, đến các cửa hàng: Walmart, Costco, Target, Walgreen, CVS..., hầu hết các sản phẩm sản xuất từ Tàu (made in china) tràn ngập nơi các cửa hàng. Người mua hàng, nên tìm hàng hoá sản xuất từ nước khác. Ngày nay, người Tàu biết nhân dân thế giới, đã quá ngán ngẩm lòng dạ độc địa của chúng. Thay vì ghi rõ xuất xứ “Made in China” (làm tại Tàu), họ lại dùng nhãn hiệu khác “Made in P.R.C” (People Republic of China: Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc). Nếu cửa hàng Wal-Mart tại Mỹ đặt mua hàng của Tàu, thì Tàu sẽ đánh lừa bằng nhãn hiệu: “Made For Wal-Mart USA” (Sản phẩm cho Wal-Mart tại Mỹ” hoặc “Packaged in USA” (đóng kiện ở Mỹ); để lừa những người không xem kỹ. Nhưng, chúng ta vẫn có thể biết hàng độc hại đã sản xuất từ nước Tàu, với các mặt hàng có mã số: “690, 691, 692, 693, 694, và 695”, xin lưu ý. Ngoài ra, người tiêu dùng gặp trở ngại về hàng độc hại, có thể liên hệ với FDA qua chương trình Medwatch 800- FDA-1088 hay trên mạng lưới www.fda.gov/medwatch/report.htm.

Nhưng, trớ trêu thay! Tại Việt Nam, thì hàng của Tàu tràn ngập thị trường. Nguyên nhân do ai?. Do các cơ quan quản lý Nhà nước thiếu trách nhiệm. Hàng Trung Quốc giá rẻ, mẫu mã đẹp, do đánh cắp kiểu cách từ Âu châu, Mỹ. Nên dễ dàng đánh lừa những người Việt nghèo nàn và chơn chất!.

Đừng mua hàng rẻ sản xuất ở Tàu “made in China”, người dùng chỉ ham giá rẻ mà quên suy tính, sẽ phải trả giá rất đắt sau đấy. Khi bị nhiễm độc, bị bệnh tật bởi hàng độc của Tàu cộng, thì tiền bệnh viện, tiền thuốc men gấp trăm nghìn lần. Chúng ta phải đấu tranh, để sửa đổi luật giao thương, trừ những gian thương nguy hiểm Trung cộng. Mong mỏi thay!

Nguyễn Lộc Yên

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.