Hôm nay,  

Nam Hàn Được Mùa

01/02/201300:00:00(Xem: 7423)
...vị nữ lưu Phác Cận Huệ, pháp danh Thiện Đức Hoa, tuổi Nhâm Thìn, đắc cử Tổng thống cũng năm Nhâm Thìn.

Nữ Tổng Thống Phác Cận Huệ

Trên bán đảo Triều Tiên, người ta có miền Nam là nơi thịnh vượng và dân chủ và miền Bắc lầm than và gây bất ổn cho toàn khu vực Đông Bắc Á. Đó là Nam Hàn, hay Đại Hàn Dân Quốc ở miền Nam và Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên, tức là Bắc Hàn Cộng Sản tại miền Bắc. Ngay sau Tết, Nam Hàn sẽ có Tổng thống thứ 11, một nữ Tổng thống đầu tiên của họ. Chúng ta nên tìm hiểu về Park Geun-Hye, một nhân vật đặc biệt đang mơ ước thống nhất được hai miền Nam Bắc cho sự thịnh vượng chung.

Bán đảo Triều Tiên rất xứng đáng với nhiều cái nhất.

Miền Bắc Cộng sản có một lãnh tụ trẻ nhất, lên làm Đại tướng ở tuổi 27 khi chỉ biết xài khẩu súng nước vì chưa từng ở trong quân đội. Sau đó thì cậu bé Kim Jong Un, hay Kim Chính Ân, lên lãnh đạo đảng, quân đội và cả nước trong một hài kịch đen và còn dọa bắn hỏa tiễn vào nước Mỹ.

Nhưng bán đảo Triều Tiên còn có miền Nam, và từ mấy năm qua, đất này có vẻ được mùa.

Xin hãy tạm quên tổ hợp Samsung của Nam Hàn đã "chôn cất" tập đoàn Sony của Nhật và đang làm hãng Apple của Mỹ bị liểng xiểng mà nhìn vào con người, nhân vật. Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc hiện nay là một nhà ngoại giao Nam Hàn.

Là cựu Ngoại trưởng Nam Hàn dưới thời Tổng thống Roh Moo-Hyun (Lỗ Vũ Huyễn) thuộc cánh tả, ông Ban Ki-Moon (Phan Cơ Văn) đã hai lần đắc cử làm Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc kể từ đầu năm 2007. Ngoài tài năng của ông, đây cũng là một vinh dự cho dân tộc Đại Hàn.

Chủ tịch Ngân Hàng Thế Giới hiện nay cũng sinh tại Nam Hàn năm 1959. Lên năm tuổi thì ông ta cùng gia đình di cư qua Mỹ, trở thành bác sĩ, nhà nhân chủng học và Viện trưởng gốc Á đầu tiên của một Đại học uy tín và cổ kính của Hoa Kỳ. Đó là Jim Yong Kim (Kim Dong), người được đề cử làm chủ tịch định chế phát triển các nước nghèo kể từ Tháng Bảy 2012.

Cái nhất của Nam Hàn là cùng lúc có người lãnh đạo hai tổ chức ngoại giao và tài chính quan trọng nhất của quốc tế.

Người thứ ba vừa chiếm một cái nhất khác là nữ Tổng thống đầu tiên của Đại Hàn Dân Quốc. Đó là Park Geun-Hye, vị nữ lưu có tên khả ái là Phác Cận Huệ, pháp danh Thiện Đức Hoa, tuổi Nhâm Thìn và đắc cử Tổng thống cũng vào năm Nhâm Thìn.

Sinh năm 1952, Park Geun-Hye là trưởng nữ của nhà độc tài mà cũng là công trình sư của sự quật khởi và phép lạ kinh tế Nam Hàn là Tổng thống Park Chung-Hee (Phác Chính Hy), người sáng lập nền Đệ tam Cộng hoà của Đại Hàn Dân Quốc. Tốt nghiệp kỹ sư ở trong nước, Cận Huệ đang du học tại Pháp thì phải trở về. Ở nhà, ngay trong lễ độc lập vào năm 1974 thì bà mẹ bị điệp viên Bắc Hàn ám sát khi đứng bên Tổng thống. Cô sinh viên bỏ học trở về để xuất hiện bên thân phụ như Đệ nhất Phu nhân trong mọi nghi lễ, cho tới khi Tổng thống Phác Chính Hy cũng bị hạ sát vào năm 1979....

Từ đó, cuộc đời Phác Cận Huệ đi qua ngả khác.

Không lập gia đình, bà sinh hoạt chính trị trong đảng Quốc Đại theo khuynh hướng bảo thủ của thân phụ và liên tục thắng cử. Khi đảng này mất đa số và phải thoát xác trong 10 năm ở thế đối lập, bà vẫn đắc cử và trở thành chiến lược gia của sự phục hưng. Lên làm Chủ tịch đảng, bà vận động cho ngần ấy cuộc bầu cử để chiếm lại vị trí đa số. Với hỗn danh là "Nữ hoàng Bầu cử" Phác Cận Huệ có công đầu nhờ bản lãnh và sự kiên trì đến lạnh mình.

Tháng Năm năm 2006, trong một cuộc vận động bầu cử, Phác Cận Huệ bị một hung thủ chém dao cạo vào mặt, gây ra vết thương 11 phân, phải mấy giờ giải phẫu và 60 vết khâu. Vừa tỉnh thuốc mê, vị nữ lưu can trường này không hỏi về vết thương hay thủ phạm mà muốn biết ngay kết quả vận động tại thành phố Đại Điền (Daejon), một trung tâm kỹ nghệ và khoa học của Nam Hàn! Giai thoại về sự quả cảm đó của bà khiến ứng cử viên của đảng đang bị thua 20 điểm đã vọt lên và thắng chức thị trưởng Đại Điền.

Dân chúng Đại Hàn thấy bà giống cha như đúc. Năm 1974, khi ông Phác Chính Hy đang đọc diễn văn thì bị mưu sát, nhưng viên đạn đã giết chết bà vợ đứng bên cạnh. Lo xong cho Đệ nhất Phu nhân, ông đứng lại đọc cho hết bài diễn văn chứ không lánh nạn theo lời yêu cầu của cận vệ!

Bà Phác Cận Huệ khi vừa bị chém bằng dao cạo năm 2006

Chính là sự kiên trì và khôn khéo đó của Phác Cận Huệ đã giúp đảng của bà liên tục thắng trong 40 cuộc bầu cử lớn nhỏ.

Nhưng năm 2007, bà thua sát nút một đối thủ trong đảng là Lý Minh Bác (Lee Myung-Bak) để ra tranh cử Tổng thống. Đấy là lần đầu tiên mà đảng bảo thủ chiếm lại chính quyền từ cả chục năm, mà rồi Tổng thống Lý Minh Bác làm uy tín đảng sa sút vì chính quyền bất tài và mang tiếng tham nhũng. Cũng Phác Cận Huệ lại ra tay lần nữa.

Bà cải tổ lại đảng, đổi tên thành Tân Cương Đảng (Saenury-dang) và năm 2012 chiếm lại đa số trong Quốc hội khóa 19 - cho đến 2016. Mùa Thu năm ngoái, bản thân bà lại ra tranh cử Tổng thống và lần này thì thắng lớn, với gần 52% số phiếu, nhờ đà chiến thắng của cuộc bầu cử Quốc hội. Ngày 25 Tháng Hai tới, vào tiết Nguyên Tiêu năm Quý Tỵ, Phác Cận Huệ sẽ làm Tổng thống Đài Hàn Dân Quốc

Là con gái của một lãnh tụ khét tiếng độc tài nhưng đem lại sự cường thịnh cho quốc gia, Phác Cận Huệ thừa hưởng một di sản màu xám. Đó là lòng nể trọng đi cùng sự e ngại.

Về sự nể trọng, bà tiếp tục là một chính trị gia bảo thủ, tin tưởng vào kinh tế tự do nhưng không ưa thỏa hiệp như nhiều chính khách khác. Về sự e ngại của dư luận, nhất là từ đối lập thuộc cánh tả, Phác Cận Huệ có ưu thế là phụ nữ, lại rất quan tâm đến các vấn đề xã hội. Bà cũng xác nhận rằng chế độ độc tài của thân phụ là một điểm đen của lịch sử. Không lập gia đình, bà tuyên bố dân tộc Đại Hàn là gia đình của mình và chẳng mơ ước gì hơn là được phục vụ người dân....

Nhưng vấn đề đáng chú ý nhất cho Đại Hàn và thế giới chính là lập trường của tân Tổng thống với Bắc Hàn.

Phác Cận Huệ trên bìa báo Time, ấn bản Đại Hàn, số ra cuối năm 2012

Trong một bài tiểu luận đăng trên số Tháng 10-11 của tạp chí Foreign Affairs tại Hoa Kỳ bà trình bày quan điểm của mình và nhấn mạnh đến hai yếu tố tương phản của bán đảo Triều Tiên là sự thịnh vượng của Nam Hàn đi cùng rủi ro an ninh do thái độ của Bắc Hàn.

Vì cả hai chiều hướng hòa giải của phe tả lẫn cứng rắn của cánh hữu đều không đạt kết quả và Bắc Hàn còn trực tiếp gây hấn khi bắn chìm chiến hạm Thiên An và pháo kích vào đảo Diên Bình của Nam Hàn, Tổng thống tân cử của Nam Hàn đề nghị một khảo hướng khác. Đó là vừa cương vừa nhu mà xây dựng lại niềm tin giữa đôi bên, với sự yểm trợ của cộng đồng quốc tế, nhất là Hoa Kỳ và Trung Quốc.

Chiều hướng gọi là "trustpolitik" này có phần cương là phải vận động quốc tế tháo gỡ chương trình võ khí hạt nhân của Bắc Hàn nhưng phần nhu là cũng mở ra cho miền Bắc cộng sản cơ hội mới để phát triển hạ tầng, gia tăng sản xuất và trợ giúp nhân đạo. Mỗi bước hoà dịu của Bắc Hàn sẽ là một bước hợp tác và viện trợ của Nam Hàn, nhưng qua sự kiểm chứng thực tế hơn là những hứa hẹn viển vông.

Chúng ta chưa thể biết được tương lai nhưng từ 60 năm nay, cũng từ một năm Quý Tỵ 1953, Nam Hàn đã nhiều lần làm thế giới kinh ngạc.

Là một xứ nông nghiệp nghèo đói trước miền Bắc có nhiều khoáng sản và cơ sở kỹ nghệ, Nam Hàn đã vươn lên thành cường quốc kinh tế. Từ một chế độ quân phiệt xuất hiện trong thời chiến, Nam Hàn cũng tự thoát xác để trở thành một nước dân chủ tiên tiến. Ngày nay, Tổng thống Phác Cận Huệ muốn cùng thế giới giúp Bắc Hàn tiến theo ngả đường này....

Chúng ta rất nên theo dõi chuyện đó và không quên rằng năm 2002, bà đã qua Bắc Hàn và trực tiếp nói chuyện cả tiếng đồng hồ với Kim Chính Nhật, thân phụ của cậu bé lãnh tụ hiện nay, về việc xây dựng lại niềm tin giữa đôi bên. Và ngày nay, khi Phác Cận Huệ chưa nhậm chức, cậu bé Bắc Hàn đã đòi chơi bạo, để "ăn thua đủ với Hoa Kỳ!"

Hãy xem chuyện "mẹ dạy con", kiểu Đại Hàn, là như thế nào khi Phác Cận Huệ nói chuyện phải quấy với đứa con nuông của một chế độ mưu mô quỷ quái.

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.