Hôm nay,  

Lê Thiệp, Người To Tiếng Nhất

10/07/201300:00:00(Xem: 6614)
Tôi nhận được tin Lê Thiệp ung thư giai đoạn cuối, cùng một lúc với tin loan báo lễ hoả thiêu một người bạn khác ở Père Lachaise. Père Lachaise là nghiã địa nổi tiếng nhất ở Paris.

Những năm sau này, tôi lai vãng Père Lachaise rất thường. Không phải để thăm viếng những ngôi mộ của những nhân vật danh tiếng, mà chỉ vì bạn bè cứ tấp nập rủ nhau ra đi. Rụng dần, rụng dần, như những chiếc lá vàng mùa thu. Hồi xưa, thỉnh thoảng mở báo coi tin vui , ai thành hôn với ai, hay tin buồn, ai bị ai nhốt vào tròng . Ngày nay, chỉ còn tin buồn. Chuyện đầu tiên khi cầm tờ báo là coi trang cáo phó.

Cuộc đời như gió qua. Bây giờ thấm thía câu đó trong một bài hát của Trịnh Công Sơn. Cũng như thấm thía cái thuyết vô thường của nhà Phật. Không có gì vĩnh cửu. Đời chỉ là cõi tạm, một trạm dừng chân, như một trạm xe bus. Rồi cũng qua đi, bóng mây qua cửa sổ.

Biết vậy, thấm thía, nhưng vẫn sửng sốt khi thấy một người bạn ra đi. Bởi vì, trong thâm tâm, vẫn nghĩ, vẫn mong cái luật vô thường chỉ áp dụng cho…người khác, không cho mình hay những nhười thân.

Làm sao tưởng tượng tiếng cười ngạo nghễ của Thiệp tự nhiên tắt đi, như một ngọn nến trươc gió ? Mới hôm qua, những buổi cãi nhau như mổ bò, trong đó ông Thiệp là người to tiếng nhất, ở quán bà Tý, Việt Tấn Xã, nơi gặp gỡ của những người làm báo trước 75. Mới hôm qua, khi ghé D.C, ông Thiệp phán: Chuyện đầu tiên là tao đưa mày đi thăm thằng Toại; không biết nó ra đi lúc nào.

(Ngô Vương Tọai là người nổi tiếng sau vụ bị đặc cộng Cộng sản ám sát hụt ở Đại học Văn Khoa trước 1970. Tọai cũng là một trong số bạn thân của Lê Thiệp, bị hư thận, phải lọc máu để sống qua ngày.)

Cũng mới hôm qua đây thôi, những buổi tranh luận om xòm về việc ra báo, trong lúc Sàigòn nhốn nháo. Và khi Thiệp bắt tay vào việc gì, phải làm cho được.

Mới hôm qua, còn vô số kỷ niệm với Thiệp đang đổ về…

Nhắc tới Père Lachaise, nghĩ đên một ông bạn khác. Nguyễn Trọng Cảnh , cũng quen Lê Thiệp. Một hôm tôi nghe điện thoại, Cảnh cho hay mới đến Paris và đang thăm viếng Père Lachaise. Mỗi ngày có hàng trăm du khách đến Père Lachaise, trẻ viếng mộ ca sĩ Jim Morisson, già thăm nơi an nghỉ của Ronsard, Molière, Balzac, Eluard, Appollinaire …

Tôi chạy đến, đưa Cảnh đi chơi nơi khác, vui hơn. Ở đây âm khí nặng nề. Nếu ông muốn coi nghiã điạ, cứ thư thả, sẽ có dịp, không đi đâu mà vội.

Một hôm tôi đang đội nắng hè bể gáo ở Houston, trong một cuộc gặp gỡ bạn bè ngày xưa do Lê Thiệp và Lê Phú Nhuận tổ chức ( LPN là người đã mua đất của người da đỏ và lập ra một tiểu bang ngày nay gọi là Houston ), lại nhận được điện thoại cuả Cảnh. Cảnh nói các ông họp nhau vui quá mà không cho tôi hay. Cảnh dụ hay là tôi gởi vé, cậu bay qua bên Minnesota chơi một chuyến. Tôi không đi được, hưá sẽ tổ chức một cuộc du hý . Sau đó, qua điện thoại, chúng tôi đồng ý tháng Tám năm sau, Cảnh bay qua Pais; tôi sẽ đưa đi mấy nơi đáng đồng tiền bát gạo ở Âu Châu.

Vài tháng sau, không hẹn, Cảnh bỏ cuộc chơi, ra đi vĩnh viễn. Cảnh là người đứng đắn, nói gì với ai không sai lời. Đó là lần đầu Cảnh sai hưá vơi bạn.

Nụ cười hiền hậu, bao dung của Cảnh cứ lởn vởn mãi trong đầu. Bây giờ đến tiếng cười ngạo nghễ của Thiệp. Mới hôm qua, giữa trưa nắng Sài gòn, chúng tôi hai mươi tuổi, còn hung hăng bàn cãi, phải làm tờ báo như thế này, thế nọ. Hai mươi, đời trong tầm tay với. Đời người như gió thoáng qua !

Thiệp lững thững vào đời, lững thững đi ra, coi đời như một hơi rượu cay. Cái bình thản của Thiệp trươc ngày ra đi : gọi điện thoại hỏi thăm, Thiệp nói mày nên gọi hỏi thăm Diễm, nó đau nặng, coi bộ rắc rối. Khiến nghĩ đến cái bình thản cực kỳ zen của Lê Đình Điểu. Trươc khi ra đi, anh gởi bạn bè một lá thư từ biệt, và nói về mình : thôi, sống tới 60 là thọ rồi, từ sau 60, mỗi ngày là một bonus.

Tôi nghĩ Thiệp không muốn bạn bè khóc lóc.Thôi thì không viết ai điếu. Thôi, chào bạn. Hãy ra đi thảnh thơi. Hãy an vui dọn về nhà mới. Gặp lại bạn bè đã vội vã ra đi hôm trước, những Nguyễn Đức Quang, những Lê Đình Điểu, Đỗ ngọc Yến, những Nguyễn thượng Hiệp, Trần Đại Lộc, ... Hãy giữ cho tôi một chỗ, quay đi quay lại cũng không lâu la gì. Cuộc đời như gió qua thôi.

Chắc giờ này các ông đã tụ tập, nhậu nhẹt đình đám , du ca, hội thảo, la lối om xòm, ông Lê Thiệp vẫn là người to tiếng nhất. Cả vú lấp miệng em. Đó là một cách ví von, vì ngoài đời, Lê Thiệp là người chí tình với bè bạn, với anh em. Cher ami, adieu.

Từ Thức (TCS)
(Paris)

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.