Hôm nay,  

Lê Thiệp, Người To Tiếng Nhất

10/07/201300:00:00(Xem: 6616)
Tôi nhận được tin Lê Thiệp ung thư giai đoạn cuối, cùng một lúc với tin loan báo lễ hoả thiêu một người bạn khác ở Père Lachaise. Père Lachaise là nghiã địa nổi tiếng nhất ở Paris.

Những năm sau này, tôi lai vãng Père Lachaise rất thường. Không phải để thăm viếng những ngôi mộ của những nhân vật danh tiếng, mà chỉ vì bạn bè cứ tấp nập rủ nhau ra đi. Rụng dần, rụng dần, như những chiếc lá vàng mùa thu. Hồi xưa, thỉnh thoảng mở báo coi tin vui , ai thành hôn với ai, hay tin buồn, ai bị ai nhốt vào tròng . Ngày nay, chỉ còn tin buồn. Chuyện đầu tiên khi cầm tờ báo là coi trang cáo phó.

Cuộc đời như gió qua. Bây giờ thấm thía câu đó trong một bài hát của Trịnh Công Sơn. Cũng như thấm thía cái thuyết vô thường của nhà Phật. Không có gì vĩnh cửu. Đời chỉ là cõi tạm, một trạm dừng chân, như một trạm xe bus. Rồi cũng qua đi, bóng mây qua cửa sổ.

Biết vậy, thấm thía, nhưng vẫn sửng sốt khi thấy một người bạn ra đi. Bởi vì, trong thâm tâm, vẫn nghĩ, vẫn mong cái luật vô thường chỉ áp dụng cho…người khác, không cho mình hay những nhười thân.

Làm sao tưởng tượng tiếng cười ngạo nghễ của Thiệp tự nhiên tắt đi, như một ngọn nến trươc gió ? Mới hôm qua, những buổi cãi nhau như mổ bò, trong đó ông Thiệp là người to tiếng nhất, ở quán bà Tý, Việt Tấn Xã, nơi gặp gỡ của những người làm báo trước 75. Mới hôm qua, khi ghé D.C, ông Thiệp phán: Chuyện đầu tiên là tao đưa mày đi thăm thằng Toại; không biết nó ra đi lúc nào.

(Ngô Vương Tọai là người nổi tiếng sau vụ bị đặc cộng Cộng sản ám sát hụt ở Đại học Văn Khoa trước 1970. Tọai cũng là một trong số bạn thân của Lê Thiệp, bị hư thận, phải lọc máu để sống qua ngày.)

Cũng mới hôm qua đây thôi, những buổi tranh luận om xòm về việc ra báo, trong lúc Sàigòn nhốn nháo. Và khi Thiệp bắt tay vào việc gì, phải làm cho được.

Mới hôm qua, còn vô số kỷ niệm với Thiệp đang đổ về…

Nhắc tới Père Lachaise, nghĩ đên một ông bạn khác. Nguyễn Trọng Cảnh , cũng quen Lê Thiệp. Một hôm tôi nghe điện thoại, Cảnh cho hay mới đến Paris và đang thăm viếng Père Lachaise. Mỗi ngày có hàng trăm du khách đến Père Lachaise, trẻ viếng mộ ca sĩ Jim Morisson, già thăm nơi an nghỉ của Ronsard, Molière, Balzac, Eluard, Appollinaire …

Tôi chạy đến, đưa Cảnh đi chơi nơi khác, vui hơn. Ở đây âm khí nặng nề. Nếu ông muốn coi nghiã điạ, cứ thư thả, sẽ có dịp, không đi đâu mà vội.

Một hôm tôi đang đội nắng hè bể gáo ở Houston, trong một cuộc gặp gỡ bạn bè ngày xưa do Lê Thiệp và Lê Phú Nhuận tổ chức ( LPN là người đã mua đất của người da đỏ và lập ra một tiểu bang ngày nay gọi là Houston ), lại nhận được điện thoại cuả Cảnh. Cảnh nói các ông họp nhau vui quá mà không cho tôi hay. Cảnh dụ hay là tôi gởi vé, cậu bay qua bên Minnesota chơi một chuyến. Tôi không đi được, hưá sẽ tổ chức một cuộc du hý . Sau đó, qua điện thoại, chúng tôi đồng ý tháng Tám năm sau, Cảnh bay qua Pais; tôi sẽ đưa đi mấy nơi đáng đồng tiền bát gạo ở Âu Châu.

Vài tháng sau, không hẹn, Cảnh bỏ cuộc chơi, ra đi vĩnh viễn. Cảnh là người đứng đắn, nói gì với ai không sai lời. Đó là lần đầu Cảnh sai hưá vơi bạn.

Nụ cười hiền hậu, bao dung của Cảnh cứ lởn vởn mãi trong đầu. Bây giờ đến tiếng cười ngạo nghễ của Thiệp. Mới hôm qua, giữa trưa nắng Sài gòn, chúng tôi hai mươi tuổi, còn hung hăng bàn cãi, phải làm tờ báo như thế này, thế nọ. Hai mươi, đời trong tầm tay với. Đời người như gió thoáng qua !

Thiệp lững thững vào đời, lững thững đi ra, coi đời như một hơi rượu cay. Cái bình thản của Thiệp trươc ngày ra đi : gọi điện thoại hỏi thăm, Thiệp nói mày nên gọi hỏi thăm Diễm, nó đau nặng, coi bộ rắc rối. Khiến nghĩ đến cái bình thản cực kỳ zen của Lê Đình Điểu. Trươc khi ra đi, anh gởi bạn bè một lá thư từ biệt, và nói về mình : thôi, sống tới 60 là thọ rồi, từ sau 60, mỗi ngày là một bonus.

Tôi nghĩ Thiệp không muốn bạn bè khóc lóc.Thôi thì không viết ai điếu. Thôi, chào bạn. Hãy ra đi thảnh thơi. Hãy an vui dọn về nhà mới. Gặp lại bạn bè đã vội vã ra đi hôm trước, những Nguyễn Đức Quang, những Lê Đình Điểu, Đỗ ngọc Yến, những Nguyễn thượng Hiệp, Trần Đại Lộc, ... Hãy giữ cho tôi một chỗ, quay đi quay lại cũng không lâu la gì. Cuộc đời như gió qua thôi.

Chắc giờ này các ông đã tụ tập, nhậu nhẹt đình đám , du ca, hội thảo, la lối om xòm, ông Lê Thiệp vẫn là người to tiếng nhất. Cả vú lấp miệng em. Đó là một cách ví von, vì ngoài đời, Lê Thiệp là người chí tình với bè bạn, với anh em. Cher ami, adieu.

Từ Thức (TCS)
(Paris)

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.