Hôm nay,  

Xem Xét Chế Độ, Hết Chỗ Sinh Tồn

26/02/201400:00:00(Xem: 7684)
Xem xét chế độ độc đảng Việt Nam thật kỹ sẽ thấy hết chỗ sinh tồn, là do đâu? Và đất nước VN có thoát được sự xâm lăng và đồng hóa bởi phương Bắc như Tàu cộng đã/đang xâm chiếm Tây Tạng hay không?!. Tôi xin nêu một vài dẫn chứng mà Cộng Sản Việt Nam (CSVN) tự diễn biến sụp đổ, tự họ trói họ hết cách vẫy vùng:

I- Chế độ Việt cộng đã lộ rõ bản chất vô nhân bất nghĩa: Tàu cộng đang rập rình thôn tính đất nước Việt Nam, vì chính quyền hiện hữu quá nhu nhược; đã hiện rõ nét là ban lễ tân bộ ngoại giao Cộng Sản Việt Nam “giả mù pha mưa” đã dùng lá cờ từ năm sao (ngũ tinh hồng kỳ) của Tàu cộng, tự nâng lên thành 6 sao, mà sao nhỏ thứ 6 là biểu tượng của VN nhập Tàu?!. Ngày 21-12-2011, CSVN đã cho các em nhỏ cầm cờ 6 sao, đón Phó Chủ tịch nước Tàu cộng là Tập Cận Bình ở phủ Chủ tịch nước tại Hà Nội, vì nghĩ rằng họ Tập sẽ làm Chủ tịch nước Tàu nay mai, cũng là chủ nhân tương lai của chế độ CSVN?!. Điều đáng lưu ý, đây không phải là lần đầu được Hà Nội cho sử dụng lá cờ 6 sao của Tàu cộng; mà trước đấy, khi đưa tin Tổng Trọng sang Bắc Kinh ngày 11-10-2011, đài truyền hình VTV1 cho đọc bản tin trên, đã có xuất hiện lá cờ Tàu cộng 6 sao rồi?!.

- Hiện nay, tại vùng đất Tây Nguyên nơi khai thác bauxite và nơi các phố Tàu như phố Tàu ở huyện Kỳ Anh (Hà Tỉnh), người Tàu coi như đã làm chủ những vùng đất này của VN, họ đã ngang ngược xem dân mình rẻ rúng, khinh thường cả công an địa phương, có lẽ CSVN đang cho làm thí điểm để sau này Tàu cộng đồng hóa cả nước Việt được dễ dàng chăng?!.

- Gần đây, trong dịp tưởng niệm 35 năm cuộc chiến chống quân Tàu xâm lược 6 Tỉnh biên giới phía Bắc ngày 17-02-1979, những người Việt Nam nhớ ơn các Liệt sĩ đã hy sinh vì bảo vệ Tổ quốc, tìm đặt vòng hoa tưởng niệm các Liệt sĩ và đồng bào đã hy sinh. Thế mà chính quyền thái thú lại sai những kẻ vô liêm sỉ, trong số này có cả các người già và thanh niên nhảy múa trước tượng đài Lý Thái Tổ ở thủ đô Hà Nội. Hành động thiếu văn hóa này, đối với tiền nhân (Lý Thái Tổ) là bất kính, đối với các Liệt sĩ và Đồng bào đã hy sinh là vô nhân bất nghĩa?!

Tôi ngẫm nghĩ vì sao VN lại có một chính quyền qụy lụy Tàu quá đáng như vậy? Vì sao có cả các người già và thanh niên nhảy múa, phải chăng đây là những kẻ mà cha mẹ của họ không biết dạy dỗ con cái và họ chưa từng được đi học để biết ít nhiều về sử Việt hay sao?! Được biết: “Trong bài Đức Vua Trầm Tưởng, Gs. Nguyễn Huệ Chi viết: “Phỏng dịch lời trong một điệu vũ nhạc cổ Trung Quốc ‘Trung Quốc cáp cáp’, được lệnh cấp trên cho phổ biến để các dư luận viên múa nhảy xập xình trong buổi sáng ngày 16-2-2014 trên quảng trường Lý Thái Tổ ở vườn hoa Chí Linh, nhằm ngăn chặn dân chúng mít tinh kỷ niệm ngày mấy chục vạn giặc Tàu do Đặng Tiểu Bình xua xuống đánh chiếm biên giới Việt Nam 35 năm trước”(Dân Làm Báo). Cũng trong Dân Làm Báo: “Riêng bài ‘Con Bướm Xuân’ của Hồ Quang Hiếu, theo Nhà báo tự do Thùy Trang đã sao chép sang tiếng Việt từ bài hát nguyên thủy ‘Trung Quốc Chính Nghĩa’ của Trung Cộng ra đời cách nay 30 năm, đã từng được Ca sỹ nổi tiếng Kim Khánh của Trung Hoa trình bày”. Đây rõ ràng là CSVN đã cố tình đem nhạc Tàu biến thành nhạc Việt để người Việt quen dần, để sau này Tàu đồng hóa người Việt được dễ dàng?!!! Hỡi ôi! Các Chiến sĩ đã hy sinh cho Tổ quốc lại bị bọn Việt gian vô ơn bạc nghĩa, thương tiếc ngậm ngùi làm sao:

Nhìn thăm thẳm lên không lồng lộng!
Thấp thoáng xa những bóng anh linh!
Nhớ ra người đã hy sinh
Sao còn lẫm liệt, rập rình tiếng quân?!!!
Ngày nào mất, mộ phần không biết?!
Ngưỡng mộ người, thương tiếc, tiếc thương!
Nguyện cầu Tử sĩ muôn phương
Thảnh thơi cực lạc, thiên đường an vui!


- Tôi đồng quan điểm với tác giả Vũ Đông Hà (Danlambao): “Cái chết của Phạm Quý Ngọ không nằm trong phạm vi của một cá nhân bình thường. Đó là cái chết của một ủy viên Trung ương đảng - thành viên của bộ phận đang nắm giữ quyền lãnh đạo đất nước; của một Thứ trưởng Bộ Công An - bộ phận nắm giữ quyền thi hành pháp luật; của một mắc xích quan trọng trong một vụ án lớn có ảnh hưởng sâu rộng đến bộ máy cầm quyền. Do đó, chết không thể... hết. Hết là điều mà những thế lực cai trị đen tối mong muốn như kết quả mà họ sẽ đạt được: Đình chỉ vụ án "Làm lộ bí mật Nhà nước" (Hết trích). Theo đài BBC ngày 23-2-2014: Báo Công an Nhân dân hôm 22/2 đăng bài ca ngợi ông Ngọ là "Người chỉ huy nhiều trận đánh lớn của lực lượng Cảnh sát" và rằng ông "rất tận tâm, quyết liệt, sát sao trong việc chỉ đạo chuyên án, dám làm, dám chịu trách nhiệm". Nói ông Ngọ: "Người chỉ huy nhiều trận đánh lớn”, đánh ai? Đánh nhân dân! Rõ ràng nghịch lý trắng trợn, “những Chiến sĩ đã hy sinh vì đánh đuổi quân Tàu xâm lược để cứu nước” thì lại vô ơn bạc nghĩa, nhưng “ông Ngọ là kẻ đánh đập đồng bào, sâu dân mọt nước” lại được Đảng và Chính quyền thái thú cho truy điệu trọng thể, là do ai, vì sao?!

- Gõ bàn phiếm (keyboard) đến đây, thì tôi lại nhớ đến hai chuyện thật mà tôi đã nghe đồng bào VN than thở não nùng, mặc dù tôi nghe đã trên một năm, mà sao cứ ray rứt trong đầu: Một người bạn của tôi kể lại, năm rồi về thăm Việt Nam, đến thăm bạn bè thân thiết, người bạn ở VN thổ lộ chân tình lẫn xót xa: “Tao đang nghĩ nên cho con của tao học thứ ngoại ngữ nào có thực dụng ở tương lai, học Anh văn có thể kiếm tiền liền, nhưng về lâu về dài thì học tiếng Tàu có lợi hơn, vì trước sau gì người Tàu cũng cai trị VN!”. Một chuyện khác, khi tôi đến viếng thăm gia đình một người rất thân, sau khi hỏi han công việc làm ăn, thì hai vợ chồng gia đình này (họ ít tuổi hơn tôi) than thở chua chát: “Tụi em ở tiểu bang phía bắc của nước Mỹ, nghĩ khi về già thì ngại tuyết ngập lạnh lẽo, nên vào năm 2005, lấy hết số tiền dành dụm bấy lâu đem về VN mua đất cất nhà, phí tổn lên đến khoảng 120 ngàn đô, nên phải đem cái nhà đang ở thế chấp để vay thêm 50 ngàn đô nữa mới đủ 120 ngàn đô, việc xây cất đã hoàn tất, nhưng chưa ở vì chưa về hưu, thế mà ngày nay nghe Tàu khai thác bô xít ở Tây Nguyên hình như đã làm chủ vùng đất này, hôm qua còn nghe chính phủ VN cho người Tàu thành lập phố Tàu nhiều nơi trên đất nước mình... không biết ngày mai đất nước mình có bị Tàu đô hộ nữa không?! Nếu nước mình bị Tàu đô hộ, thì lũ em cũng đành bỏ của chạy lấy người, dù phải sống ở xứ lạnh lẽo này còn hơn là làm dân nô lệ!”. Đau đớn thay! Dân chúng trong và ngoài nước đã than thở và hoang mang về hiện tình nước VN!

Chính những điều oái oăm đã nêu trên, khiến cho dân chúng xa rời độc đảng và chính quyền hèn hạ, mà đưa đến sự sụp đổ chế độ “hèn với giặc ác với dân” vì ý dân là ý trời.

II- Những hành động CSVN cố tình phỉ báng Tiền nhân, toàn dân không thể tha thứ: Những tội ác của các nhân vật đầu não của CSVN nếu kể ra hết, tôi ngại sẽ làm bẩn mắt độc giả, nên tôi chỉ xin nêu 2 nhân vật tiêu biểu mà thôi:

- Hồ Chí Minh (HCM): Hồ Chí Minh đã đề bài thơ “Viếng Đền kiếp Bạc” tại đền của Đức Trần Hưng Đạo, chẳng những lời lẽ vô lễ, mà hắn còn mê muội chế độ Cộng sản vô tưởng:

Bác tôi, tôi bác vẫn anh hùng
Tôi bác, cùng theo nghiệp kiếm cung
Bác đuổi quân Nguyên thanh kiếm bạc
Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng
Bác đưa một nước qua nô lệ
Tôi dẫn năm châu đến đại đồng
Bác có khôn thiêng cười một tiếng
Mừng tôi cách mạng đã thành công


HCM, quả là kẻ xấc láo, chỉ cần nêu lên hai câu luận cũng thấy được tâm ý của kẻ buôn dân bán nước, lại hám danh dùng Hưng Đạo Vương để so sánh, và muốn nổi danh tiếng hơn cả Hưng Đạo Vương, HCM viết: “Bác đưa một nước qua nô lệ” Ý của HCM muốn nói công trạng của Hưng Đạo Vương chỉ trong phạm vi của một nước, còn HCM thì “Tôi dẫn năm châu đến đại đồng”, HCM kể công trạng của mình đến cả năm châu?!!! Cũng câu: “Tôi dẫn năm châu đến đại đồng”, tiến đến đại đồng là không còn biên giới quốc gia dân tộc, nước Việt chỉ bằng khoảng một phần hai mươi nước Tàu về dân số và diện tích, mà tiến tới đại đồng tức là HCM tạo điều kiện cho người Tàu đồng hóa người VN dễ dàng!. Người viết nương vận bài thơ của HCM, làm một bài thơ khác đúng theo bản chất của HCM để may ra đồng bào VN tha thứ cho HCM phần nào chăng?!:

Cúi đầu, kính cẩn bậc anh hùng!
Tôi cũng đua đòi việc kiếm cung
Ngài giết quân Nguyên tuôn máu đỏ
Tôi đem dân Việt nướng than hồng
Ngài trừ Mông Cổ, trông bờ cõi
Tôi giết đồng bào, ngập núi đồng
Ngài có linh thiêng, đừng trách mắng
Tôi mong xin tội, chẳng xin công?!


Thế mà CSVN còn đem di ảnh của HCM vào chùa hay nhà thờ, để thờ như Đức Phật, Đức Chuá. Nghiệp chướng, quả là nghiệp chướng! Tôi xin lưu ý các người CSVN đừng có lầm lẫn để di ảnh của HCM trước mặt (hay ngang hàng) với Đức Phật hay Đức Chúa, như vậy là hại HCM đấy, dù biết rằng Đức Phật từ bi, Đức Chúa bác ái, nhưng linh thần ở nơi đấy cũng khó tha thứ những kẻ đứng ngồi xấc xược, nhất là kẻ tội đồ dân tộc! Ngược lại, nếu tấm di ảnh HCM được để phía sau (hay dưới chân) bàn thờ Phật hay bàn thờ Chúa, thì đây là điều tốt, vì biết đâu linh hồn HCM nghe kinh kệ lâu ngày sẽ ăn năn hối cải, mà từ đấy tội lỗi được tiêu trừ dần và hy vọng HCM sẽ được đi đầu thai kiếp khác?! Độc giả muốn tìm hiểu về cuộc đời và phong cách của HCM, mời xem: “Bác Hồ ám ảnh” (copy hàng chữ này rồi click vào Google để xem).


- Võ Nguyên Giáp: Hào quang của tướng Giáp được CSVN ca tụng là thắng trận Điện Biên Phủ, nhưng trận này được sự giúp đỡ của Tàu cộng, trận Điện Biên Phủ khai chiến từ ngày 13-3-1954 và kết thúc ngày 7-5-1954. Quân Pháp gồm có: 16 tiểu đoàn bộ binh, 7 đại đội bộ binh cùng pháo binh, 1 đại đội xe tăng, 1 phi đội máy bay; tổng quân số là 15.105 người. Quân đội Việt Minh gồm có: 10 trung đoàn bộ binh, 1 đại đoàn công binh và pháo binh tổng quân số khoảng 55.000 người, quân Việt Minh đông hơn quân Pháp gấp ba lần. Sau 55 ngày ác chiến, đại tá Christian de Castries của Pháp đầu hàng, thì quân Pháp: 2,293 người chết, 5,195 bị thương, 11,721 người bị cầm tù. Quân của tướng Giáp bị tử trận khoảng 24,000 người, bị thương khoảng 15,000 người, quân của tướng Giáp bị chết gấp mười (10) lần nhiều hơn so với quân Pháp, vì tướng Giáp dùng chiến thuật biển người trong trận Điện Biên Phủ, chưa tính đồng bào bị chết vì làm lao công tải súng đạn.

Thế nhưng trớ trêu thay! CSVN lại đúc tượng tướng Giáp đem đặt ngang hàng với các vị tiền nhân lẫy lừng của VN: Việt quốc công Lý Thường Kiệt; Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn; Hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ; tượng đã đặt tại Bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam. Trong khi ấy, các vị anh hùng: Lý Thường Kiệt vào năm 1075, ông đem mười vạn quân Bắc phạt đánh Tống tan tành, năm 1076, đánh bại quân Tống tại sông Như Nguyệt giữ vẹn toàn cương thổ và ông đã khẳng định: “Nam quốc san hà Nam Đế cư...”. Hưng Đạo Vương vào năm 1285, đem 10 vạn quân đánh tan tác 50 vạn quân Nguyên xâm lược, Vương đã ba lần đánh đuổi tan tác quân Nguyên là quân hung hãn nhất lúc bấy giờ, lời hào hùng của Vương vang dội muôn đời: “Nếu bệ hạ muốn hàng, xin chém đầu thần trước đã”. Nguyễn Huệ vào Xuân Kỷ dậu (1789), chỉ huy 10 vạn quân đánh tan 20 vạn quân Thanh (Tàu), thây giặc chết nằm ngổn ngang, tài của ông đã tiên liệu thắng thua trước khi lâm trận “Chúng nó sang phen này là mua lấy cái chết đấy thôi...”. Các vị Tiền nhân một lòng sắt son vì quốc gia dân tộc, khi dụng binh thì lấy ít đánh nhiều (1 đánh 2) giữ yên cương thổ. Còn Võ Nguyên Giáp là nhân vật chỉ biết thí quân mình chết như rạ, tội ác này chưa hỏi tội, còn đối với quân ngoại xâm Tàu thì hồ hỡi phục tùng. Trong “Tổng Tập Hồi Ký” trang 701, của tướng Giáp đã viết: “Tôi trao đổi với đồng chí Vi Quốc Thanh về những thuận lợi và khó khăn khi bộ đội trở về tác chiến ở trung du và đồng bằng. Bạn giới thiệu với chúng ta về chiến thuật ‘bôn tập’ của Giải phóng quân Trung Quốc. Bộ đội sẽ đóng quân cách địch khoảng 15 kilômét, ngoài tầm pháo của chúng, bất thần tiếp cận địch ban đêm, tiêu diệt quân địch và giải quyết chiến trường trong vài giờ, quay trở về căn cứ xuất phát trước khi trời sáng”. Nực cười thay! Chỉ có ‘chiến thuật đánh đồn’ mà tướng Giáp cũng phải hỏi han học hỏi đồng chí Vi Quốc Thanh người Tàu?!. Còn trong sách “Hoa Xuyên Tuyết”, tại chương V chương Nhìn nhận, trang 137, ông Bùi Tín là cựu đại tá Bắc Việt đã viết: Tôi đã dự nhiều cuộc nói chuyện của ông Lê Duẫn sau năm 1975. Rõ rệt nhất là ở Tòa soạn báo Nhân Dân tháng 3-1983, nói chuyện với cán bộ từ hàng vụ trưởng trở lên, ông ngang nhiên nói: “Hồi đó (hồi đánh Mỹ), Bộ trưởng quốc phòng nhát như thỏ đế vừa đánh Mỹ mà vừa run như vầy này (ông co người lại run rẩy). Do đó chúng tôi không để cho chỉ huy, chúng tôi phải trực tiếp nắm tình hình và chỉ đạo chiến tranh, và trên thực tế đã thay người khác trong nhiệm vụ Bộ trưởng Quốc phòng... ”. Tài của tướng Giáp là thế đấy, mà CSVN lại mưu mô léo lắt, chứ lấy gì để so sánh với các vị Tiền nhân lỗi lạc VN, mà ngày nay CSVN lại cho đúc tượng Giáp ngang hàng với Tiền nhân một cách ngược ngạo vô liêm sỉ như vậy?!!!.

Chính những sự phỉ báng Tiền nhân trắng trợn, từ: Hồ, Giáp... sẽ thêm vào tình trạng đồng bào ngán ngẩm chế độ vô ơn bất nghĩa, sẽ gây cho chế độ này phải sụp đổ nay mai.

III- Nghiền ngẫm Tây Tạng, ngẫm nghĩ Việt Nam: Sau khi quân Tàu xâm chiếm Tây Tạng, quân Tàu cai trị chính sách hà khắc khốc hại; những sư sãi, những người dân hiền lành Tây Tạng vì quê hương bị mất, bị ngoại xâm bóc lột dã man, đã cực lực phản đối quân xâm lược, họ đã/đang liên tục tự thiêu, đến nay đã trên trăm người tự thiêu. Vậy tưởng cũng nên tìm hiểu qua đất nước Tây Tạng: Khu tự trị Tây Tạng có độ cao trung bình trên 4000 mét (cao nhất thế giới) so với mặt nước biển, là một trong các khu tự trị của Trung cộng, nơi đây dân tộc Tạng là chính. Tây Tạng ở về phía tây nam của nước Tàu. Phía nam và phía tây của Tây Tạng giáp giới các nước: Ấn Độ, Nepal, Myanmar (Mi-an-ma), Bhutan (Bu-tan), Sikkim (Xích-kim), với đường biên giới dài khoảng 4000 km. Toàn khu tự trị rộng trên 1.22 triệu km vuông, chiếm khoảng 12.8 tổng diện tích cả nước Tàu. Tổng dân số của khu tự trị Tây Tạng khoảng 2.6 triệu người, trong đó có 2.5 triệu người là người Tạng, chiếm 96 phần trăm tổng dân số, ngày nay Tây Tạng là một khu tự trị như cấp tỉnh của nước Tàu, mật độ dân số thưa thớt, bình quân 2 người/km vuông.

Sau khi triều Thanh sụp đổ vào năm 1912, Tây Tạng tuyên bố độc lập vào năm 1913. Tây Tạng duy trì tình trạng tự quản cho đến năm 1951, sau khi quân Tàu cộng xâm chiếm Tây Tạng, tất cả cơ sở sản xuất và thương mại kể cả nhà hàng (tiệm ăn) hầu hết do người Tàu làm chủ (giống như người Tàu ở huyện Kỳ Anh VN ngày nay). Cuộc nổi dậy của nhân dân Tây Tạng vào năm 1959 bị thất bại, chính phủ Tây Tạng bị bãi bỏ, chính phủ Trung cộng lập ra Khu tự trị Tây Tạng ở tây bộ và trung bộ của Tây Tạng, còn các khu vực phía đông hầu hết thuộc về các tỉnh Tứ Xuyên và Thanh Hải của Tàu. Năm 1959, hàng chục ngàn người Tây Tạng đi theo nhà lãnh đạo tinh thần Đức Đạt Lai Lạt Ma (Dalai Lama) thứ 14, xuyên qua biên giới Himalaya miền bắc Ấn Độ để tránh sự sát hại của quân xâm lược Tàu. Sau đấy, Đức Đạt Lai Lạt Ma và dân Tây Tạng ở đất Ấn Độ lập một chính phủ lưu vong Tây Tạng. Ngoài nhiệm vụ chính trị, chính quyền lưu vong này còn quản lý một số trường học và một số hoạt động văn hóa cho người Tạng ở Ấn Độ. Ngày 1-2-1991, chính quyền lưu vong này đã trở thành thành viên sáng lập của Tổ chức của các dân tộc và quốc gia không đại diện (Unrepresented Nations and Peoples Organization: UNPO) trong lễ tổ chức ở Cung điện Hòa bình ở Den Haag, Hà Lan. Đến năm 2011, Dalai Lama lại công bố quyết định từ chức Thủ tướng Chính phủ để tập trung vào các hoạt động của một nhà lãnh đạo tâm linh. Do đấy, vào ngày 8-8-2011, bầu ông Lobsang Sangay là một học giả làm Thủ tướng lưu vong Tây Tạng, với mục tiêu "đưa người tị nạn Tây Tạng về quê và phục hồi tự do và hạnh phúc ở Tây Tạng". Đức Lạt Lai Lạt Ma được dân Tây Tạng tôn kính và là biểu tượng về tinh thần Phật giáo, được phương Tây ngưỡng mộ, cả thế giới xem Ngài như là biểu tượng của cuộc đấu tranh giành độc lập cho Tây Tạng. Tuy vậy, đến nay đã có trên trăm người có cả sư sãi và dân lành can trường tự thiêu vì nghĩa nước, nhưng đất nước Tây Tạng thì cuồng phong vẫn mờ mịt lẫn với quân thù (quân Tàu) gầm thét man rợ?!!! Vậy thử hỏi sau khi nước nhà bị giặc xâm lược rồi, tự thiêu có cứu được nước nhà không?! Mời độc giả xem: “Lửa trong Vùng đất của Tuyết: Các vụ tự thiêu ở Tây Tạng” (copy hàng chữ này rồi click vào Google để nghe) do đài VOA phổ biến. Mong mỏi đồng bào VN hãy “Nghiền ngẫm Tây Tạng để ngẫm nghĩ về Việt Nam”, phải làm gì cho Tổ quốc chúng ta thoát khỏi hiểm nguy?!.

Các dân tộc yêu nước, yêu tự do trên thế giới đã/đang lật đổ các chế độ độc tài liên tục từ Tunisia, Ai Cập... hiện nay là Ukraine. Báo Calitoday ngày 24-2-2014, loan tin: “Trong thông báo về trát bắt giữ ông Yanukovich (Tổng thống Ukraine là Viktor Yanukovich), Bộ Trưởng Nội Vụ lâm thời Arsen Avakov cắt nghĩa là “một cuộc điều tra hình sự đã được mở ra đối với ông Yanukovich và nhiều viên chức Ukraine khác vì đã tàn sát hàng loạt các công dân Ukraine”. Khi nào thì nhân dân Việt Nam sẽ đảm đương sứ mạng thiên liêng ấy?!

Với các dẫn chứng ở trên của người viết, thiết tưởng cũng đủ để cô bác nghiền ngẫm về hiện tình đất nước VN, để chúng ta sẽ nghĩ gì và nên làm gì cho quê hương. Ngoài ra, người viết còn thiết tha mong mỏi bà con xem bài: “Tướng VC Tiết Lộ Âm Mưu BN Cho TC Internet 2014/02/11” (copy hàng chữ này rồi click vào Google để xem) sẽ hiểu rõ ràng hơn về độc đảng (đảng độc) và chính quyền CSVN buôn dân bán nước như thế nào?!.

Mong thay!

Ngày 25 tháng 2 năm 2014

Nguyễn Lộc Yên

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.