Hôm nay,  

Tội Ác Của Xịa

12/30/201400:00:00(View: 7814)

...có 30% dân Mỹ không đồng ý với phương thức của CIA, nhưng 60% chấp nhận...

Sau vài tranh cãi qua loa cho có lệ để lương tâm bớt cắn rứt, cuối cùng thì báo cáo của Thượng Viện về “tội ác” của CIA đã được công bố. Toàn bộ phúc trình dài gần 6.700 trang đã được tóm gọn lại chừng hơn 500 trang và phổ biến rộng rãi. Truyền thông phe ta chạy tít khổng lồ và viết bài dài lê thê. Truyền hình bỏ cả chục tiếng đồng hồ ra tranh cãi. 80% là sỉ vả CIA và Bush. Dĩ nhiên.

Thượng Viện đã bỏ ra 6 năm, từ ngày đảng Dân Chủ chiếm đa số sau cuộc bầu năm 2008 đưa ông Nobel Hòa Bình vào Tòa Bạch Ốc, để điều tra về việc Xịa đối xử tàn nhẫn với tù khủng bố Al Qaeda trong hai năm ngay sau ngày 9/11. Câu chuyện của hơn 10 năm về trước, nhưng được đun xôi lên lại để lái dư luận ra khỏi vài chuyện không vui của phe ta gần đây. Như chuyện đại bại bầu cử. Hay chuyện ông GS Gruber chê cả nước “ngu xuẩn”.

Truyền thông phe ta gọi đó là “Báo Cáo của Thượng Viện”. Đó là mạo nhận vì thật ra chỉ là của khối Dân Chủ trong Thượng Viện. Không có một nghị sĩ Cộng Hoà nào, hay một phụ tá nào của họ, tham gia vào việc điều tra, thảo và ký báo cáo. 100% Dân Chủ.

Được gọi là “báo cáo”. Đó là mạo danh vì thực tế chỉ là “tuyển tập” các trao đổi emails, công văn, phúc trình,... giữa các viên chức trong và ngoài CIA về vụ thẩm tra tù khủng bố Al Qaeda. Tuyển lựa kỹ trong cả triệu trang tài liệu (mất 6 năm!), chỉ những trao đổi có lợi cho phe ta mới được đưa vào báo cáo để buộc tội.

Chưa hết, được coi là một “điều tra” về CIA, nhưng thực tế đã không có bất cứ một nhân viên CIA nào được phỏng vấn, hỏi ý kiến, hay yêu cầu giải thích gì trong suốt tiến trình “điều tra”. Hay bất cứ nhân viên nào của các bộ An Ninh, Quốc Phòng, Ngoại Giao, Tư Pháp.

Theo tiến trình và cách soạn thảo báo cáo, người ta thấy rõ tác giả đã có sẵn kết luận, chỉ là đi tìm dữ kiện để xác nhận tội trạng thôi. Hoàn toàn một chiều không khác gì đơn khởi tố của công tố viên.

Quý độc giả có quyền nhận định tính công bằng vô tư và khả tín của báo cáo.

Câu chuyện GS Gruber nhắc nhở ta không biết khi công bố báo cáo này, họ có coi chúng ta là “ngu xuẩn” hết hay không. Thú thật là sau những bật mí của GS Gruber, kẻ viết này đâm ra hoang mang, chuyện gì cũng sợ bị các nhà thông thái Dân Chủ coi mình là ngu xuẩn hết.

Tác giả chính của báo cáo là bà Thượng Nghị Sĩ Chủ Tịch Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện, Dianne Feinstein của tiểu bang Cali, tiểu bang hãnh diện có ba vị nữ tướng hàng đầu của phong trào cấp tiến là các bà Feinstein, Thượng Nghị Sĩ Barbara Boxer (con gái lấy em của bà Hillary), và Dân Biểu Cựu Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi. Cả ba bà đều là dân San Francisco, thủ đô của khuynh hướng cấp tiến cực đoan nhất Mỹ, dù bà Pelosi sau này dọn về nam Cali.

Báo cáo này là một cáo trạng khủng khiếp, tố cáo CIA đã làm những chuyện tầy trời, bị coi là dã man thô bạo nhất khi tra tấn các tù khủng bố để lấy tin tức. Như trấn nước, xô vào tường, không cho ngủ ăn đầy đủ,...

Nhất là chuyện trấn nước. Báo cáo cũng như truyền thông vẫn làm rùm beng chuyện trấn nước này, cho dù chỉ được áp dụng với đúng 3 tù nhân, và đã bị TT Bush cấm ngay khi ông biết được, từ năm 2003. Tất cả các biện pháp “tra tấn” khác cũng đã bị TT Bush chấm dứt năm 2007. Năm 2009, TT Obama đình đám ký sắc lệnh cấm “tra tấn” chỉ là trò mần tuồng chính trị vớ vẩn, hoàn toàn vô nghiã vì đã hết “tra tấn” từ hai năm trước rồi, nhưng vẫn được truyền thông phe ta tung hô.

Truyền thông cũng làm rùm beng về một hình thức họ gọi là “tra tấn cực kỳ vô nhân đạo” mới được công bố: bơm đồ ăn loãng vô bao tử qua hậu môn (rectal feeding). Cựu GĐ CIA Michael Hayden khi được chất vấn đã trả lời “đây là hình thức cứu mạng người theo phương thức y khoa, chẳng hạn như trong trường hợp tù tuyệt thực không chịu ăn, biện pháp này không bao giờ được áp dụng khi lấy cung, sao lại gọi là tra tấn?”

Trong danh sách các biện pháp “ngược đãi” (ill-treatment) có cả biện pháp kinh hoàng là “cưỡng bức cạo râu” (forced shave) mấy ông Hồi giáo!

Đối với bà Feinstein và giới cấp tiến, đó là những hành động thuộc loại hình phạt dưới từng thứ bẩy của địa ngục. Không xứng đáng với “văn minh” Hiệp Chủng Quốc. Cho dù tù khủng bố vẫn còn được ở phòng lạnh, coi TV, chơi bóng chuyền, đọc kinh 5 lần một ngày, nhưng vẫn không thích hợp với những giá trị nhân bản Mỹ.

Một nhận định nặng mùi vị trịch thượng, luôn tự mãn mình văn minh và nhân bản hơn cả thế giới.

Các cụ ta có câu “phú quý sinh lễ nghiã” không biết áp dụng có đúng chỗ hay không. Chỉ biết những cái lễ nghiã, văn minh, văn hoá, nhân bản, đạo đức này chỉ bây giờ, sau gần 15 năm an toàn, mới trở thành thời thượng. Chứ mấy năm tháng đầu sau vụ 9/11 chẳng mấy ai nhắc.

Khi đó, cả nước run sợ một tấn công thứ hai. Nếu ta đọc báo mấy ngày qua, ta sẽ không thể nhớ khi đó cũng là lúc một loạt thư có chứa chất độc anthrax được gửi đi lung tung, một dấu hiệu có thể khủng bố đang tấn công quy mô. Truyền thông phe ta không muốn nhắc lại chi tiết phiền toái này. Tóm lại, cả nước Mỹ khi đó đang hoảng hốt, nhất quyết bằng mọi cách phải khám phá và ngăn cản một vụ 9/11 mới. CIA chạy đua với Al Qaeda. Xấp xỉ 90% dân ủng hộ TT Bush.

Luật USA Patriot Act chống khủng bố do Thứ Trưởng Tư Pháp gốc “ngụy” Đinh Đồng Phụng Việt thảo ra mau mắn được lưỡng viện thông qua. Lưỡng viện khi đó cũng không chậm trễ biểu quyết cho TT Bush “dùng tất cả mọi phương tiện hợp pháp” để ngăn chặn một 9/11 thứ hai, kể cả mang lính đi đánh Afghanistan. Đến hai năm sau cũng vẫn chưa hết sợ, biểu quyết cho TT Bush đánh Iraq luôn.

Ta nên ghi nhận giới hạn duy nhất là phải “hợp pháp”, không vi phạm luật. Không thấy đả động gì tới chuyện phải hợp với những giá trị Mỹ, văn minh, nhân bản gì cả. Chắc tại nước Mỹ chỉ mới bắt đầu văn minh nhân bản sau khi TT Nobel lên lãnh đạo? Chứ trước đó, chỉ là một thứ mà Mỹ gọi là “cộng hòa chuối chiên” kiểu Nam Mỹ (Banana Republic!).

Ở đây ta cũng lưu ý là dù gì thì các hành động của CIA cũng vẫn còn trong vòng hợp pháp. Ngay khi mới lên nắm quyền, TT Obama đã hung hăng tuyên bố sẽ lôi hết mấy tên Xịa và cố vấn pháp luật của TT Bush ra tòa trừng phạt. Bộ Trưởng Tư Pháp Eric Holder bỏ 2 năm đầu ra truy xét 100 vụ nghiêm trọng nhất –kể cả ba vụ trấn nước- cũng đành kết luận không ai phạm luật gì cả, từ TT Bush xuống tới anh lấy cung. Tất cả đều nghe lệnh từ tổng thống, và tổng thống đã có quyết định sau khi tham khảo Bộ Tư Pháp về tính hợp pháp của các phương thức lấy cung.

Kể cả những vụ trấn nước. Tuy nghe có vẻ dã man, kinh khủng, nhưng thật ra chỉ là ngộp thở và sặc nước, kéo dài vài giây đồng hồ, không để lại thương tích nào, cũng chẳng đau đớn. Tên khủng bố Abu Zubaydah (lãnh tụ hàng thứ tư của Al Qaeda) chịu đựng lâu nhất, tới 17 giây, nhưng bù lại, được phục hồi bằng 6 hộp sữa Ensure một ngày, theo Washington Post, và tất cả các cuộc thẩm tra đều có bác sĩ canh chừng bên cạnh.

Cái tính “văn minh” của Mỹ, thật sự làm cho kẻ viết này phải gãi đầu gãi tai. Bình thường thì nếu có ai giúp bảo vệ ta và gia đình được an toàn, thì cái suy nghĩ bình thường là phải ghi ơn người đó, và cầu mong cho người đó thành công, bắt càng nhiều khủng bố càng tốt.

Nhưng trái lại, ở đây người ta truy tố mấy anh Xiạ đã âm thầm lặng lẽ, chấp nhận mọi nguy hiểm tính mạng để bảo vệ ta. Cũng như hiện nay đang có phong trào sỉ vả cảnh sát là những người cũng đang bảo vệ ta, đưa đến thảm trạng hai cảnh sát ở Nữu Ước đang ngồi trong xe bị một anh đen đến bắn tới tấp vào đầu chết tại chỗ. Đó là hậu quả của phong trào chống cảnh sát trong thời gian qua, với chính quyền nhắm một mắt để mục sư Sharpton đổ dầu vào lửa.


Bất kể mọi sỉ vả chửi bới, kẻ viết này vẫn có thể bảo đảm đến khi có chuyện thì việc đầu tiên những ông bà cấp tiến này làm cũng vẫn là bốc điện thoại réo 911, tức là réo cảnh sát ngay. Hay nếu có vụ khủng bố tấn công thì bảo đảm bà Feinstein và các đồng nghiệp sẽ mau mắn mở cuộc điều tra xem tại sao CIA ngủ gật. Chứ không dại gì chạy ra nhận công đã khoá tay CIA. Nói cách khác, đối với các nhân viên ngành an ninh Mỹ, FBI hay CIA hay NSA, không làm gì thì chết, mà làm gì thì cũng chết. Điều lạ là sao những tổ chức đó vẫn còn có người đâm đơn xin vào làm.

Cái tính “nhân bản” của phe cấp tiến cũng đáng đặt câu hỏi. Giả dụ ta bắt được một tên khủng bố đã cài đặt bom nguyên tử bỏ túi tại trung tâm Nữu Ước, nếu nổ có thể hủy nát cả Manhattan và giết cả triệu người. Thế nào là nhân bản? Dùng biện pháp mạnh để lấy tin tức, ngăn chặn bom nổ cứu cả triệu mạng? Hay là không đụng đến tên khủng bố, chấp nhận rủi ro bom nổ cho cả triệu người chết để bảo vệ “nhân quyền” của tên khủng bố, nhân danh “văn minh và nhân bản” Mỹ? Đây là câu hỏi của thẩm phán TCPV Antonin Scalia.

Tổ chức ACLU (American Civil Liberty Union), là tổ chức cấp tiến cực đoan chuyên vỗ ngực lo bảo vệ nhân quyền dân quyền gì đó, đã viết bài kêu gọi thứ nhất bổ nhiệm công tố đặc biệt để truy tố và trừng trị thích đáng tất cả những anh Xiạ đã dính dáng đến tra khảo tù khủng bố; thứ nhì, trao trả tự do cho tất cả mấy tên khủng bố, chính thức xin lỗi chúng, bồi thường thiệt hại tinh thần và vật chất, và cho chúng vào dân Mỹ để được hưởng mọi quyền lợi cũng như mọi bảo vệ của Hiến Pháp Mỹ.

Xin thưa quý độc giả, không phải kẻ viết này phiạ chuyện hay nói miả mai đâu. Đó là ý của bà Hina Shamsi, một Giám Đốc của ACLU, viết trên báo phe ta New York Times, ngày 9/12. Bà Shamsi là giáo sư đại học Columbia, công dân Mỹ gốc Pakistan, nơi Bin Laden đã ẩn náu cả chục năm.

Có nghiã là tên trùm khủng bố Khalid Sheik Mohammed, đạo diễn màn 9/11, bị trấn nước, cần phải được tha bổng, xin lỗi, trở thành công dân Cờ Hoa, bồi thường vài trăm triệu đô? Có khi được Huân Chương Tự Do của Tổng Thống –Presidential Medal of Freedom- không chừng? Mấy trăm tên tù khác, cho mỗi tên vài triệu đô để chuộc lỗi CIA đã nhốt chúng, không cho chúng có dịp đánh bom vài nơi khác, hay cắt đầu vài con tin vô tội. Mà thả hết tù khủng bố thì coi như sẽ đóng cửa được trại Guantanamo như TT Obama đã hứa rồi. Quá tiện.

Không phải chỉ là ACLU không đâu, mà ngay cả bà dân biểu Dân Chủ Jackie Speier, cũng của San Francisco, cũng đã lên tiếng yêu cầu chính quyền Obama thả tù khủng bố và xin lỗi chúng.

Thế giới ngày nay không ai nhìn thấy rõ đâu là đầu, đâu là chân nữa. CIA đi lùng khủng bố trở thành tội phạm cần bị trừng trị, tù khủng bố trở thành những nạn nhân đáng thương, cần được xin lỗi và bồi thường. Như trong vụ Ferguson, cảnh sát thành tội đồ, du đãng ăn cắp vặt thành người hùng.

Thực tế mà nói, những biện pháp lấy cung của CIA không thể nói là những việc làm “hiền như ma sơ” hay như thầy tu (dĩ nhiên không kể các thầy tu Hồi giáo), nhưng đối phó với những tên khủng bố cuồng tín, máu lạnh, có thể bình tĩnh chuẩn bị giết cả ngàn người vô tội một lúc, hay bình thàn mang dao cùn cứa đầu con tin trước máy quay phim, khó có thể nghĩ mang bánh kẹo ra chiêu dụ. May ra 72 trinh nữ có thể thuyết phục được, nhưng CIA tìm đâu ra nhiều trinh nữ như vậy?

Tuần rồi, quân khủng bố Taliban mang bom súng tấn công một trường học ở Pakistan, bắn giết gần 150 học sinh vô tội, phần lớn là học sinh tiểu học. Đối với những phần tử vô nhân tính như vậy, sao có thể mang chuyện nhân bản ra nói với chúng?

Cái lý của bà Feinstein là mặc dù tàn ác, những tra tấn của CIA vẫn chẳng có một lợi ích gì, chẳng giúp gì trong chiến dịch chống khủng bố. Bà khẳng định việc tìm ra và giết Bin Laden chẳng là kết quả trực tiếp của bất cứ cuộc tra khảo nào.

Ở đây, vấn đề cần phải xét lại. CIA theo dõi cả triệu cuộc nói chuyện điện thoại năm này qua năm nọ, tình cờ nghe được một đối thoại 15 giây của một anh tên là Abu Ahmed al-Kuwaiti. Trước đó, Sheik Mohammed đã tiết lộ anh này là “giao liên” của Bin Laden, nhờ đó CIA khám phá ra ngay xào huyệt của Bin Laden. Nếu Sheik Mohammed không khai al-Kuwaiti là giao liên của Bin Laden thì làm sao CIA biết anh này là ai và tìm ra được xào huyệt của Bin Laden? Mà anh Sheik Mohammed này bị bắt cũng là do Abu Zubaydah khai ra. Sao có thể nói cái chết của Bin Laden không liên quan đến tra khảo tù?

Một điều đáng chú ý. Theo báo cáo của bà Feinstein thì CIA đã hoá ngông, làm ẩu bất chấp mọi luật lệ, qua mặt quốc hội, qua mặt cả TT Bush luôn. Cả nước chẳng ai biết gì.

Đây là mô thức sở trường của chính quyền Obama, một là không biết, không nghe, không thấy, nếu không chối được nữa thì... xiả tay đổ thừa. Chẳng qua ở đây, bà Feinstein chỉ tìm cách chạy tội. Cái tội hồi đó cả quốc hội được chính quyền Bush báo cáo đầy đủ mà không phản đối gì cả. Với tư cách thượng nghị sĩ Dân Chủ cao cấp nhất trong tiểu ban Tình Báo, bà Feinstein đã được báo cáo đầy đủ. Cả bà Nancy Pelosi khi đó là lãnh tụ khối thiểu số Dân Chủ Hạ Viện, cũng đã tham dự tất cả mọi phiên họp báo cáo của CIA. Bây giờ lại chối, nói là không biết gì. Cho nặng ký hơn, lôi luôn TT Bush vào cùng thuyền “những người ngơ ngác không biết gì”.

TNS McCain, một cựu tù CSVN, đã lên tiếng công khai chỉ trích việc tra tấn vì thứ nhất lo sợ khủng bố sẽ trả thù, tra tấn lại tù binh Mỹ, và thứ nhì ông so sánh chuyện ông bị CSVN đánh đập và cho rằng tra tấn như vậy không hữu ích gì. Ở đây, ông McCain đã nhận định sai lầm nhiều điểm. Trước hết, khủng bố không cần phải thấy đồng chí của họ bị tra tấn mới trả thù. Trước khi báo cáo được công bố, ISIS đã cắt đầu nửa tá con tin vô tội rồi. Hy vọng đối xử tử tế với tù khủng bố để tù Mỹ được khủng bố đối xử tử tế lại là hão huyền. Thứ nhì CSVN hành hạ tù binh Mỹ là đòn thù, trong khi CIA điều tra để lấy tin đề phòng một cuộc tấn công trong tương lai, cứu không biết bao nhiêu ngàn người. Hai mục đích hoàn toàn khác nhau, rất xa. Hơn nữa, so sánh những tra tấn khiến ông McCain mang tật và bị ám ảnh suốt đời với những biện pháp của CIA hiện nay, là so sánh chuột với voi.

Trước khi bà Feinstein công bố báo cáo, Giám Đốc CIA, John Brennan, đã can ngăn, cho rằng việc công bố này sẽ làm nản chí nhân viên CIA, và nhất là làm khủng bố quá khích cuồng tín Hồi giáo nổi cơn điên, sẽ tìm giết dân và nhất là lính Mỹ khắp nơi trên thế giới. Bà Feinstein coi như pha. Chuyện đánh Bush và đối thủ Cộng Hoà mới là quan trọng.

Tình trạng quan hệ giữa hai chính đảng dưới thời ông tổng thống của “đại đoàn kết” đã đi đến mức chiến tranh đảng phái quan trọng hơn an ninh quốc gia, hơn cuộc chiến chống khủng bố, hơn cả tính mạng của nhân viên CIA và quân nhân ngoài tiền tuyến.

Cuộc tranh cãi về “tra tấn” vẫn sôi nổi. Kẻ bênh người chống. Theo thăm dò mới nhất của Washington Post, có 30% dân Mỹ không đồng ý với phương thức của CIA, nhưng 60% chấp nhận, và đa số cho việc đảng Dân Chủ công bố báo cáo là một sai lầm lớn.

Đáng tiếc là một nhóm người trực tiếp liên hệ đến vấn đề khủng bố đã không có dịp đóng góp ý kiến của họ. Đó là nhóm hơn 3.000 người bị chết oan ngày 9/11. (28-12-14)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: [email protected]. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.