Hôm nay,  

Thăm Bạn Huy Phương

14/03/201500:00:00(Xem: 16323)
Nghe Huy Phương bệnh, bạn cùng khoá HQ Trần Hữu Khánh rủ tôi đi thăm. Từ Bolsa đi xa lộ đến nhà Huy Phương ở Irvine chỉ 15 phút lái xe, nhưng chúng tôi phải mất 15 phút mới tìm được nhà. Huy Phương gầy và xanh sau 27 ngày nằm bệnh viện Hoag Hospital để cắt bỏ đại tràng và 23 ngày nằm ở Rehab Center. Quả là một thời gian “bất đắc dĩ” cho một người hoạt động năng nổ như Huy Phương, bạn tôi.

Nay Huy Phương đã về nhà và bắt đầu đi đứng, ăn uống cũng như bấm lại computer. Lâu ngày mới gặp nhau, chúng tôi nói đủ thứ chuyện mà chuyện dài nhất là chuyện những năm tháng trong nhà tù cộng sản.                

Chúng tôi là bạn tù từ sau ngày 30-4-1975. Đầu tiên gặp nhau ở trại tù Suối Máu (Biên Hòa), một năm sau đó tàu Sông Hương đưa chúng tôi ra miền Bắc. Tàu cập bến Hải Phòng và Huy Phương và người bạn tù Hoàng Liên Sơn Trần Hữu Khánh chúng tôi được tống lên xe motolova đến trại tù Hoàng Liên Sơn sát biên giới Trung Cộng. Đây là trại tù đầu tiên của miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa đón nhận các Quân Cán Chính VNCH đi “cải tạo” giống như ở Liên Sô thời Stalin đưa các nạn nhân của chế độ lên vùng Tây Bá Lợi Á. Trại Hoàng Liên Sơn là Địa Ngục mà cộng sản Việt Nam dành để lưu đầy, trả thù những những Quân, Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa yêu đồng bào, bảo vệ tổ quốc. Chúng tôi bị đẩy vào con đường lao động khổ sai để rồi đói, lạnh, bệnh tật và chết nơi đây.

blank
Huy Phương và bạn.

Nhưng ngày 17-2-1979 Trung Cộng tràn xuống 5 tỉnh phía Bắc để dạy cho cộng sản Việt Nam một bài học theo lệnh của Đặng Tiểu Bình thì trại tù Hoàng Liên Sơn di tản xuống các trại tù phía Nam. Từ đó chúng tôi mỗi người đi mỗi ngã cho đến năm 1980 chúng tôi lại gặp nhau ở trại 3 Nghệ Tĩnh. Huy Phương và Trần Hữu Khánh ở chung một đội nông nghiệp còn tôi ở một đội khác. Vài năm sau chúng tôi được đưa về Nam ở trại tù Hàm Tân rồi từ đó chúng tôi được trả tự do và lần lượt qua Mỹ theo diện HO.

Huy Phương sinh năm 1937 tại Huế, tên thật là Lê Nghiêm Kính, nguyên giáo sư Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị, tốt nghiệp khóa 16 SQTB Thủ Đức và khóa Sĩ Quan Thông Tin Báo Chí tại Hoa Kỳ. Biên tập viên báo chí, phát thanh Quân Đội. Trưởng Phòng Tâm Lý Chiến và Chỉnh Huấn TTHL Quang Trung. Huy Phương định cư tại Mỹ năm 1990 sau 7 năm tù tập trung dưới chế độ cộng sản, hiện phụ trách chương trình “Huynh Đệ Chi Binh” của đài truyền hình SBTN và biên tập viên thường trực cho NB Người Việt Nam California, Thời Báo Canada.

Anh đã có những tác phẩm đã xuất bản tại Hoa Kỳ:

Những Người Muôn Năm Cũ (tập truyện -2001); Nước Mỹ Lạnh Lùng (Tạp ghi-2002); Đi Lấy Chồng Xa (tạp ghi-2005);Ấm lạnh Quê Người (Tạp ghi-2009); Nhìn Xuống cuộc Đời (tạp ghi-2009); Hạnh Phúc Xót Xa (tạp ghi-2010); Quê Nhà Quê Người(tạp ghi-2010); Những Người Thua Trận (tạp ghi-2012); Chúc Thư Người Lính Chết Già (Thơ-2013) Ngậm Ngùi Tháng Tư (Tạp Ghi-2014).

Qua Mỹ, Huy Phương làm việc với hội “Cựu Tù Nhân Chính Trị” ở Nam California do ông Nguyễn Hậu làm chủ tịch mục đích giúp những gia đình HO mới qua Mỹ định cư. Từ các trại tù cộng sản cho đến lúc qua Mỹ, Huy Phương luôn luôn nghĩ đến các chiến hữu ở mọi hoàng cảnh. Nhưng bản thân là gốc nhà giáo trong một gia đình phần đông cũng là mô phạm nên Huy Phương không có gì là nhà binh cả, với khuôn mặt hơi buồn và mái tóc dài bạc trắng, lời nói với một chút diễu cợt, có chút hài hước.

Tôi cũng đã qua thời trung học với Huy Phương hồi còn ở Huế, sau nầy qua Mỹ thỉnh thoảng mới gặp nhau.Tôi thấy dáng dấp và cách ăn mặc của Huy Phương từ đó đến giờ vẫn không thay đổi mấy, vẫn áo quần chỉnh tề, mái tóc hai bên luôn chải láng vuốt ra sau. Dù xa Huế đã lâu nhưng giọng nói, cách đi đứng, cách ăn uống của Huy Phương còn nguyên không lai mà chúng tôi thường gọi là “Huế rặt.” Người cũng là văn, nhờ những nghịch cảnh của cuôc đời, cuộc chiến giữa quốc cộng và cuộc di cư vĩ đại của người Việt Nam khắp thế giới sau năm 1975 đã cho Huy Phương có một cái nhìn đầy đủ, cả tốt lẫn xấu, tích cực lẫn tiêu cực. Cái mà nhiều người thích đọc văn của Huy Phương là cái dám nói dù hơi chua xót như trong bài “Tiếng Chim Buổi Sáng” trong tạp ghi “Ấm Lạnh Quê Người”. Câu chuyện là lúc ở trong tù, buổi sáng nghe tiếng chim hót để quên phiền muộn. Ông phân tích những loài chim cho tiếng hót hay để rồi khi qua Mỹ ông có người bạn già có thú nghe chim hót trong lồng. Ông đề nghị muốn nuôi chim thì trồng vài trăm cây chung quanh vườn nhà để chim tìm tới làm tổ và buổi sáng tỉnh giấc mà nghe chim hót thì còn gì thần tiên bằng.


Nhiều tạp ghi ông đã có nhiều nỗi trăn trở xen lẫn chút ngậm ngùi như vậy. Nhưng nhiều bạn thân quen cho rằng ông hay “đá giò lái” nên họ không thích.Có người còn cho rằng Huy Phương là người vác thánh giá ở Bolsa. Tôi thì cho rằng Huy Phương có nhiều nhận xét sâu sắc nhưng nhẹ nhàng, ấm áp làm phong phú thêm cho đời sống quanh ta.

Riêng tạp ghi “Những Người Thua Trận” trong phần đầu nói về cái ác thắng cái thiện, cái man rợ thắng cái văn minh. Huy Phương đã so sánh cuộc chiến Nam Bắc của Hoa kỳ và cuộc chiến giữa Quốc Gia và Cộng Sản tại Việt Nam để nói lên cái bản chất độc ác, ngu dốt của cộng sản trái ngược hẳn với lòng vị tha và nhân bản sau cuộc nội chiến Nam Bắc Hoa Kỳ. Tổng thống Abraham Lincoln đã ra lệnh đem cả 7000 thi hài của cả hai bên để an táng chung một nơi. Ngày 19-9-1863, khánh thành nghĩa trang nầy, Lincoln đã đọc bài diễn văn công bố chiến trường Gettysburg là Nghĩa Trang Quốc Gia.

Sự trả thù của cộng sản Việt Nam sau 40 năm vẫn còn đó bằng chứng sau năm 1975 hằng nghìn nghĩa trang tử sĩ Việt cộng được xây dựng “hoành tráng” từ xã đến quận huyện khắp nước trong lúc phía VNCH, “ Nghĩa Trang Quân đội Biên Hòa” vẫn còn vắng lạnh, hoang phế. Vậy thì những bài viết của Huy Phương đối với ngụy quyền Cộng sản ngày nay có khác gì súng đạn trên chiến trận đâu.

Huy Phương đã có lòng với bạn bè, với đồng đội nhất là đối với những người đã chết. Đó là thái độ của những người còn sống, tôn kính và biết ơn những người đã mất. Những người đã bị Việt Cộng trả thù nhưng không biết chết ở đâu. Trong đó câu chuyện cuối tháng ba,1975, 3000 binh sĩ TQLC thuộc Lữ Đoàn 147 được tập trung tại bãi biển Thuận An chờ tàu HQ vào đón. Nhưng không có tàu HQ nào đến. Việt Cộng truy kích và tàn sát làm toàn bộ Lữ Đoàn, một số tử thương, tự sát, số còn lại bị bắt. Dân làng An Dương, huyện Phú Vang, Thừa Thiên đã vội chôn vùi các thi thể trên bãi biển. Năm 2010 dân làng An Dương đã cải tang và xây lăng mộ cho 128 hài cốt vừa tìm được. Nhờ những thẻ bài còn lại và những thông tin được Huy Phương viết trên NB Người Việt, nhiều gia đình tử sĩ đã được biết tin về thân nhân của họ.

Chiến tranh đã qua lâu rồi, mấy ai còn nhớ những nấm mồ ở những trại tù cải tạo đã mất hút trong rừng sâu, cỏ rậm; những ngôi mộ chôn tập thể đồng bào Huế trong Tết Mậu Thân 1968 cũng như bao thuyền nhân đã bỏ mình trên biển cả hay trên hoang đảo. Tất cả nay đã thành cát bụi hay bùn đất. May thay cũng còn nhiều người có lòng đi tìm kiếm để trùng tu, bảo tồn và để nhớ.

Rồi đến tạp ghi “Ngậm Ngùi Tháng Tư” trong đoạn ”Thắng và Thua” Huy Phương đã cho thấy giải phóng không phải là thứ quân đến đâu là dân chúng bỏ làng bỏ xóm chạy thục mạng. Quân giải phóng không phải thứ quân đi đến đâu thì cướp đến đó, lớn cướp nhà, cướp đất, cướp nhà máy, cướp kho tàn nhỏ cướp TV, tủ lạnh, đồng hồ ùn ùn chở ra Bắc. Cuối cùng giải phóng gì mà hằng triệu người lại bỏ nhà bỏ của chạy thoát thân để rồi lại lên rừng, xuống biển dù biết rằng tìm cái sống trong cái chết. Vậy thì ngày 30 tháng 4 sắp đến, hai chữ “giải phóng” trở nên trâng tráo, vô nghĩa.

Thăm người bạn tù, chúng tôi hân hạnh được gặp chị, một người vợ tù với bao nổi đắng cay gian khổ chịu đựng mọi sự bất công nhiều lúc còn nghiệt ngã hơn người ở trong tù. Dù vậy các chị vẫn một lòng chung thủy thăm nuôi chồng, dạy giỗ con cái để có ngày hôm nay. Các gia đình HO qua Mỹ tuy không giàu có nhưng hạnh phúc vì con cái ngoan và học hành thành đạt. Điều mong muốn của chúng tôi là bạn Huy Phương sớm bình phục để cho đời những Tạp Ghi có giá trị. Tôi cũng được biết bạn và nhà biên khảo Võ Hương An, kỷ niệm ngày 40 năm mất nước, sẽ cho ra mắt tác phẩm mới “Chân Dung H.O. và Những Cuộc Đổi Đời,” cuộc sách đã được thai nghén trong nhiều năm.

Huy Phương đang nôn nóng trở lại với độc giả, khán giả Người Việt cũng như đài SBTN, nhưng nhanh hay chậm, còn tuỳ thuộc vào thời gian và nổ lực của người trong cuộc.

California ngày 12-3-2015.

Tam Giang Hoàng Đình Báu

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.