Hôm nay,  

Mặt Thật Của CSVN

05/08/201500:00:00(Xem: 12808)

30-4-2015, đúng 40 năm ngày CS Hà Nội xâm lăng miền Nam VNCH mà chúng cứ rêu rao là “giải phóng miền Nam.”

40 năm một thời gian đủ để mọi bí mật và sự thật của lịch sử phải được phơi bày.

Mặt thật của CSVN được phơi bày. Đảng CSVN không còn dấu diếm che đậy, tuyên truyền và phĩnh gạt đồng bào như trong thời kỳ chiến tranh nữa nhứt là trước thời đại bộc phá của thông tin mạng internet toàn cầu như hiện nay.

Truy lùng từ những tài liệu mật được giải mật và những tiết lộ từ những nhân chứng, những nạn nhân, những công thần và những nhân vật nồng cốt của chế độ toàn trị CSVN ngày hôm nay cho chúng ta thấy rất rõ bộ mặt thật của CSVN. Một bộ mặt thật vô cùng ghê tởm và tàn nhẫn vô nhân đạo mà bọn CSVN đã “ma le” che dấu tuyên truyền, nguỵ tạo và phĩnh gạt trong thời gian từ những năm 1954 từ miền Bắc.

Không có gì che dấu dưới ánh sáng mặt trời này.
Mặt thật thứ nhất của đảng CSVN là một đảng cướp.

Sự thật được phơi bày cho thấy mặt thật của đảng CSVN hiện rõ là một đảng cướp hơn là một đảng cách mạng kháng chiến đấu tranh giành độc lập, tự do, dân chủ cho dân tộc như chúng rêu rao tuyên truyền nguỵ tạo trong thời kỳ chiến tranh chống Pháp và chiến tranh giải phóng miền Nam.

Mặt thật của đảng CSVN là đảng cướp đã hiện nguyên hình từ những năm 1954-56 ngay sau khi hiệp định Geneve vừa ký kết chia đôi hai miền Nam - Bắc. Tiếp thu miền Bắc chưa nóng tay thì chúng đã mau chóng ra tay để lấy lòng quan thầy Trung Cộng làm ngay một cuộc cách mạng gọi là “long trời lỡ đất Cải Cách Ruộng Đất” tại những vùng quê miền Bắc VN. Chúng đã ngang nhiên công khai tịch thu ruộng đất của nông dân qua một chính sách tố khổ tàn bạo. Đảng CSVN đã không nương tay tịch thu đất đai của người dân lương thiện chăm chỉ làm ăn trong đó có cả những ân nhân của chúng trong thời kỳ kháng chiến như Bà Năm Cát Hanh Long là người đã từng đóng góp cho cách mạng và bao che cho những lãnh tụ CS như Hồ Chí Minh, Trường Chinh và còn là mẹ của một Trung Đoàn Trưởng Quân Đội Nhân Dân. Chúng đã giết oan hàng trăm ngàn người nông dân vô tội. Chúng luôn hô to đảng CSVN là đảng của giai cấp nông dân. Chúng nói là tịch thu đất của địa chủ gian ác để trao cho nông dân bần cố nông nhưng thực tế chúng chia chát nhau những ruộng đất tịch thu. Phần còn lại chia cho nông dân nghèo rồi sau đó qui hoạch những mãnh đất đã chia cho nông dân nghèo bắt phải vào những hợp tác xã do đảng quản lý và làm chủ mà chúng gọi “nhân dân làm chủ”. Người dân bần cố nông được chia đất vẫn hoàn là những nông dân nghèo đói phải làm công cho những hợp tác xã mà chủ nhân là đảng CS mà thôi chớ ngươì dân bần cố nông nghèo khó có được làm chủ miếng đất được chia như “Cách Mạng Long Trời Lỡ Đất Cải Cách Ruộng Đất” đâu.

Lợi dụng thời kỳ chiến tranh gọi là “giải phóng miền Nam” chúng đã dùng bạo lực cách mạng của thời chiến tranh để trấn áp nhân dân phải phục tùng họ. Mọi chống đối đều được coi là phản động và phải đền tội cho nên suốt thời kỳ chiến tranh chúng che dấu được những hành động ăn cướp của họ mà không một ai dám lên tiếng. Cũng trong thời kỳ chiến tranh đảng CSVN đã ra sức tuyên truyền bóp méo, phĩnh gạt và đàn áp nhân dân bằng bạo lực thô bạo và tàn ác và tô đậm nét thành công của hành động ăn cướp qua “ Cải Cách Ruộng Đất”. Chúng luôn rêu rao thành công của “Cải Cách Ruộng Đất”. Nhưng khi bị nhân dân ta thán quá nhiều về những sai lầm thì sau cùng Hồ Chí Minh phải nhờ Võ Nguyên Giáp ra mặt xin lỗi nhân dân về những sai lầm của “Cải Cách Ruộng Đất” và chẳng có những hành động trừng phạt nào đích đáng cho những người gây nên tội ác trong đó có Hồ Chí Minh và Trường Chinh.

Chiếm được miền Nam 30-4-1975 trù phú giàu có đã kích thích thêm lòng tham của kẻ cướp nghèo đói từ chục năm qua. Ngay từ những ngày đầu chiếm miền Nam thì đại bộ phận đảng viên CSVN như ong vỡ tổ ùn ùn giành nhau chạy vào Nam để “hôi của” đem về miền Bắc. Hàng đoàn xe tải, xe lữa, xe motorola của quân đội chất đầy những tài sản của dân miền Nam bỏ chạy tị nạn cộng sản ngày, đêm liên tục chạy về Bắc như câu “vào, vô, vơ, vét”.

Lòng tham của kẻ cướp không ngừng lại còn tiếp tục qua những đợt đánh “tư sản mại bản” “đổi tiền” “đuổi đi kinh tế mới” để tiếp tục tịch thu tài sản của những thương gia miền Nam. Họ muốn tận diệt toàn bộ giai cấp họ gọi là “tư sản mại bản” để cướp trọn tài sản này được dễ dàng và nhanh chóng v…v Cảnh bộ đội, đảng viên giành nhau chia chát tài sản của miền Nam giống như cảnh “hôi của” (looting) trong những cuộc nổi loạn (riot) tại Hoa Kỳ. Chưa hết bọn lãnh đạo nồng cốt đảng CSVN còn tiếp tục vơ vét ăn cướp tài sản của nhân dân qua những tham nhũng tràn ngập khắp nơi. Lớn ăn theo lớn nhỏ ăn theo nhỏ từ trên xuống dưới đâu đâu cũng thấy tham nhũng sách nhiễu người dân để làm tiền ngay cả lãnh vực y tế và giáo dục. Họ không còn lương tâm của một con người giúp con người khi hoạn nạn bịnh hoạn. Đảng cướp CSVN đã tạo thành một giai cấp “tư bản đỏ” giàu có ngất trời cho riêng họ với những dinh thự, lâu đài tráng lệ như vua chúa như hình ảnh ngai vàng của Nông Đức Mạnh hay những dinh thự, lâu đài được xây cất như những cung đình xa hoa của những lãnh tụ đảng như bí thư huyện, bí thư tỉnh v..v. Trong khi người dân đen nghèo đói chạy ăn từng ngày không ra. Đúng là một bầy kênh kênh đang đụt khoét cái thân gầy gò ốm yếu của Mẹ Việt Nam.

Mặt thật thứ hai là đảng bán nước.

Mặt thật này hiện rõ khi phát giác được Công Hàm nhượng Hoàng Sa và Trường Sa được ký bởi thủ tướng Phạm Văn Đồng và bí mật Thành Đô với những chóp bu của đảng ký tên như Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười v…v chấp nhận Việt Nam sẽ là một tỉnh tự trị của Trung Cộng Đại Hán cho thấy đảng Cộng Sản VN cả bày là những tên bán nước như vua Lê Chiêu Thống và bọn Trần Ích Tắt ngày xưa.

Bộ mặt thật bán nước của đảng CSVN còn hiện rõ hơn như vụ Biển Đông, như vụ tàu Trung Cộng ngang nhiên cắt dây cáp tàu Bình Minh ngay trong hải phận Việt Nam hoặc ngang nhiên xâm phạm vùng biển của Việt Nam đã giết hại, bắt bớ giam cầm những dân đánh cá của chúng ta và đòi chuộc tiền, hoăc như vụ giàn khoan HD 981, hoặc như vụ Bauxite Tây Nguyên, t vụ thuê rừng và xây dựng những khu công nghiệp như Bình Dương… được coi như những lãnh địa đặc quyền của người Trung Hoa mà nhà cầm quyền CSVN không dám động đến thậm chí còn có những hành động bao che.

Trong khi người dân thấy được hiểm họa mất nước vì bá quyền Đại Hán đã đứng lên biểu tình với tinh thần yêu nước nồng nàn thì bị công an của CS Hà Nội thẳng tay đàn áp một cách dã man, tàn nhẫn như những kẻ thù đúng là “hèn với giặc ác với dân”. Hành động bán nước lệ thuộc Trung Cộng càng hiện rõ qua những áp lực của đảng CS Trung Quốc lên Bộ Chính Trị Trung Ương đảng CSVN. Mọi hành động nhất cử nhất động của Bộ Chính Trị Trung Ương đảng đều được bám sát theo dõi và gây áp lực từ đảng CS Trung Quốc. Những lãnh tụ chóp bu CSVN thường xuyên phải qua triều cống quan thiên triều Trung Cộng một cách hèn hạ. Như vậy đảng CSVN có còn xứng đáng là đảng của giai cấp tiền phong cách mạng. Nhục nhã nhất khi thấy câu “ Chúng ta đánh là đánh cho Trung Quốc và Liên Sô” được công khai viết ngay trước lăng của tổng bí thư Lê Duẫn.

Sự hèn hạ và lệ thuộc của đảng CSVN còn hiện rõ khi thi hành câu nói của Mao Trạch Đông “Trí thức là cục phân” điều này đánh đúng tâm lý của bọn lãnh đạo CSVN dốt nát cho nên chúng mau chóng hớn hỡ đón nhận và thi hành qua vụ án “Nhân Văn Giai Phẩm” một cách tàn bạo như một thứ trả thù giai cấp. Chúng đã trù yễm bắt bớ, tù tội và thanh trừng giết chết biết bao những trí thức, nhà văn, nhà báo.

Ngày nay sự lệ thuộc Đại Hán Trung Cộng càng hiện rõ. Biết bao nhiêu lần những lãnh tụ CSVN từ Tổng Bí Thư, Chủ Tịch và Thủ Tướng chính phủ và những cán bộ cốt cán của Bộ Chính Trị răm rắp qua triều cống quan thầy với những hành động và thái độ rụt rè của những tên nô bộc như chuyến triều cống mới nhứt trong tháng 4/ 2015 của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã bị áp lực phải ký vào những văn kiện đã được Trung Cộng thảo sẳn mà không có một lời thảo luận và cũng không biết rõ nội dung là gì trong những văn kiện đó.

Bộ măt thật thứ ba là hủy hoại tuổi trẻ Việt Nam và đàn áp, khủng bố nhân dân.

Mặt thật này cho thấy dã tâm gian ác, tàn bạo và thâm hiểm khi tập đoàn CSVN muốn hủy diệt cả một thế hệ tuổi trẻ Việt Nam. Hồ Chí Minh từng nói rằng trồng người kế hoạch trăm năm. Kế hoạch trồng người của Hồ Chí Minh và tập đoàn CSVN không phải trồng người Việt Nam thành con người đạo đức, văn minh, đầy tính người mà CSVN muốn trồng tuổi trẻ Việt Nam trở thành là những thanh thiếu niên quàng khăn đỏ nô lệ hoàn toàn vào chủ thuyết cộng sản và phục vụ cho đảng CSVN và CS quốc tế. Với những kế hoạch trồng người tàn bạo và thâm hiểm đó cho nên ngay sau khi chiếm được miền Bắc vào những năm 1954 chúng đã ra tay với một chính giáo dục ngu dân, giáo điều cộng sản. Giáo dục của XHCN Việt Nam là một nền giáo dục phục vụ nhà giàu và con cháu đảng viên. Con em của những dân đen nghèo dù có học giỏi đến mấy nhưng không phải là con của đảng viên hoặc của con nhà giàu có tiền bạc thì chắc chắn sẽ không được đi học những trường tốt hoặc phải bỏ học nữa chừng để đi làm lao động nuôi gia đình. Đúng là một nền giáo dục “con vua thì được làm vua con sãi ở chùa thì quét lá đa”

Chúng không ngần ngại bóp méo lịch sử và soạn ra những giáo án đi ngược lại những nền tảng giáo dục nhân bản và nền luân lý đạo đức của văn hóa ngàn năm của tổ tiên ta. Chúng bóp méo lịch sử và đầu độc tuổi trẻ bằng những lịch sử không đúng với sự thật khách quan. Chúng đã làm thiêu rụi kiến thức lịch sử tuồi trẻ Việt Nam. Môt học sinh lớp 12 mà chẳng biết gì nhiều về lịch sử tổ tiên Việt Nam ngàn năm cũng như lịch sử thế giới vì chỉ được học những thứ lịch sử nguỵ tạo đề cao những chiến công đánh Pháp, đánh Mỹ. Một giáo sư dạy sử ở Việt Nam đã phải phân trần đây là vấn nạn đưa nền giáo dục Việt Nam đi đến bế tắc. Một nền giáo dục không có tính người chỉ toàn là tuyên truyền chống “Mỹ- Nguỵ cứu nước” và gạt bỏ hẳn những ý thức đạo đức, luân lý gia đình nền nếp truyền thống ngàn năm. Chúng đã dạy tuổi trẻ Việt Nam những tư tưởng và suy nghĩ phản động lại nền nếp gia đình truyền thống mà hình ảnh hiện rõ nhứt là qua cuộc “Cải Cách Ruộng Đất”, con tố cha, vợ tố chống anh em tố và giết lẫn nhau.

Đảng CSVN có tội ác lớn đối với dân tộc Việt Nam là đã tạo một không khí nghi kỵ trong gia đình và xã hội. Sự ngăn cách giữa tuồỉ trẻ và người lớn phá tung cả kỷ luật gia đình Việt Nam truyền thống của tổ tiên ngàn năm.

Giáo dục của cộng sản đã đào tạo tuổi trẻ Việt Nam thành những con người vô cãm trước tình người và trước những vấn nạn của xã hội. Giáo dục của CSVN còn tạo cho thế hệ VN trở thành bạo động không có tính người chỉ biết chém giết thanh toán nhau chỉ vì những tranh chấp quyền lợi nhỏ nhen hoặc vì những câu nói không vừa lòng nhau. Một nền giáo dục đào tạo ngay cả những nữ sinh mềm mại yếu đuối mảnh mai đã trở thành những côn đồ hung dữ bạo động với những người bạn cùng trường với mình một cách tàn nhẫn thô bạo không còn tính người.

Nền giáo dục XHCN Việt Nam khuyến khích và tạo cơ hội và điều kiện cho bạo lực học đường và bạo lực xã hội bùng phát và lan rộng vô cùng nguy hiểm. Với tình trạng đạo đức xuống cấp đã lan tràn công khai và lộ liễu khắp mọi miền của đất nước và trở thành một vấn nạn ảnh hưởng đến chính sách của nhà nước mà chính phủ và đảng CSVN không thể làm ngơ và phải chấp nhận không còn bao che hay phĩnh gạt nhân dân được nữa. Nhà báo Nguyễn Thế Thanh nguyên phó giám đốc Sở Văn Hoá Thông Tin lên tiếng: “ Tôi nghĩ một khi đạo đức xã hội xuống cấp thì mình phải thừa nhận nó thôi chứ chối cải thế nào được”.

Khi sự thừa nhận đạo đức xuống cấp, bạo lực học đường và xã hội truỵ lạc suy đồi gia tăng và phổ quát thì những giới chức có trách nhiệm đổ thừa cho nhau. Càng ồn ào lớn tiếng đổ thừa bán cái quy trách nhiệm cho người khác đã vô hình chung xác nhận tình trạng xuống cấp đạo đức toàn xã hội là có thực. Giáo sư sử học Hà Minh Hồng trường đại học KH-XH và Nhân Văn cho rằng: “ Cái gọi là xuống cấp của đạo đức xã hội là điều có thật …..Và người ta đánh động đến các ngành, đặc biệt là ngành giáo dục”. Đó là di sản của xã hội chủ nghĩa, của cộng sản chủ nghĩa.

Một bộ mặt thật khác nữa làm cho người dân ghê tởm và sợ sệt đó là sự thay đổi thái độ suy tư và hành động 360 độ của đảng CSVN đi từ những nhỏ nhẹ o bế người dân trong khi nương tựa nhờ sự che chở của nhân dân trong thời kỳ kháng chiến mà bọn cộng sản luôn luôn đề cao nịnh bợ những “mẹ chiến sĩ” những người “chị chiến sĩ” v..v. Nhưng khi nắm được chính quyền như năm 1954 hay 1975 thì đảng CSVN coi nhân dân là kẻ thù và thẳng tay đàn áp bắt bớ tù đày khủng bố bằng bạo lực qua một chế độ sở trường của cộng sản là “công an trị”. Ngày nay CSVN đã áp dụng một chính sách công an trị thật tàn bạo thẳng tay đàn áp nhân dân không nương tay khi họ chụp mũ cho là phản động hay đối với nhân dân có những ý kiến đóng góp sửa sai chế độ. Đảng CSVN dùng “công an trị” như một thứ vũ khí bảo vệ chế độ và bảo vệ đảng để đàn áp và khủng bố nhân dân, đối kháng hoàn toàn với nhân dân. Những hình ảnh công an đàn áp khủng bố nhân dân ngoài đường phố hiện nay ở Việt Nam rất phổ thông và bị thế giới lên án. Phong trào dân oan biểu tình đòi đất của mình bị cướp cũng không được tha và chúng còn đàn áp bắt bớ tù tội những dân oan chỉ vì những hành động cương trực đi ngược lại chúng. Những bloggers, những nhà đấu tranh dân chủ hay những tù lương tâm không có tất sắt trong tay thường xuyên bị đàn áp và bị tấn công một cách thô bạo. Công an còn dùng những biện pháp khủng bố thật là tàn bạo dơ bẫn và hèn hạ như dùng côn đồ sách nhiễu, đánh đập nhân dân rồi đổ thừa cho đó là bọn côn đồ chớ không phải công an.

Khủng bố là sở trường của đảng CSVN không thua gì bọn khủng bố Hồi Giáo. Nhìn về trước đây trong những năm chiến tranh gọi là “giải phóng miền Nam” có biết bao nhiêu những hình ảnh khủng bố thật tàn bạo, vô nhân đạo giết người dân vô tội cùng những trẻ con ngây thơ của Việt Cộng khắp mọi nơi miền Nam từ những đặt đặt bom, gài plastic và pháo kích bừa bải vào các trường học, rạp hát và những nơi công cộng giết hại những người dân vô tội cho đến những vụ thanh trừng, thủ tiêu những thành phần đối lập như Phạm Hùng, Võ Văn Kiệt và gần đây là Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Bá Thanh và Phùng Quang Thanh v…v.

Nhiều lắm những hình ảnh đàn áp khủng bố nhân dân của bộ mặt thật này từ gần 80 năm qua đã được phơi bày công khai bị nhân loại phản đối và bị quốc tế lên án. Một thượng nghị sĩ tiểu bang Californnia Janet Nguyễn đã lên tiếng yêu cầu điều tra và trừng trị người đánh đập nhà đấu tranh Nguyễn Chí Tuyến và Đinh Quang Tuyến.

Măt thật của đảng CSVN đã được phơi bày. Mặt thật này sẽ tiếp tục được phơi bày thêm.

Mong rằng khi những mặt thật của đảng CSVN được phơi bày ngày càng nhiều hơn, rõ ràng, cụ thể hơn và rộng khắp thì người dân thuộc mọi tầng lớp trong nước cũng như ở hải ngoại có nhiệm vụ tiếp tay phổ biến tạo thành một mạng lưới chằng chịt, đa diện hơn để đem chính nghĩa về cho dân tộc Việt Nam thì lúc đó mới mong tạo được một phong trào nhân dân nổi dậy tự phát đập tan đảng CSVN đem lại tự do, dân chủ, nhân quyền và hạnh phúc đến cho toàn dân Việt Nam.

Mong vậy thay!!!./.

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.