Hôm nay,  

Thư Thăm Chú...

15/08/201500:00:00(Xem: 14161)
Hòa Lan tháng 08 năm 2015

Chú thương mến,

Đã từ lâu lắm con không về thăm Chú, cũng không biên thư, thỉnh thoảng có gọi điện về thăm, nhưng nói thì liên miên, nhớ chỗ nào thì nói chỗ đó, nhớ ai thì hỏi thăm, kể như không có đầu có đuôi. Nay có thời gian, con biên thư về thăm Chú, vì trong họ nội nhà chỉ duy Chú còn mạnh khỏe và minh mẫn, lại hiểu tin tức tình hình Việt Nam và thế giới nên cũng tiện cho con khi ghi đôi hàng tâm sự, vì tâm tình với người đối diện hiểu mình thì vẫn hơn là kẻ chỉ ỡm ờ làm như hiểu hết mà thực tâm không nghe được, hay hiểu không cặn kẽ ngọn nguồn.

Con xa Việt Nam lâu lắm rồi, mãi từ năm 1983, 32 năm rồi, từng ngày vẫn mỏi mong chờ đợi ván cờ Việt Nam ngã ngũ để trở về. Thứ nhất là thăm lại quê hương, nơi mà từ thủa nhỏ có nhiều nơi, nhiều vùng con chưa biết, vì còn nhỏ đến không được. Thứ nhất như là Hiệp Định 1954 Paris ký kết, chia đôi nước Việt Nam làm hai, miền Bắc thuộc về Cộng Sản do Hồ Chí Minh lãnh đạo, miền Nam theo chế độ tự do tư bản, từ tháng 7-1954 con theo ca mẹ chạy vô miền Nam tỵ nạn cộng sản.

Khi di cư vào Nam thủa còn thiếu thời cũng loạn lạc liên miên, vùng xa, vùng sâu thì chưa có dịp đến cũng vì chiến tranh, ngày thì Quốc Gia đêm về Cộng Sản, nên ngay trong miền Nam Việt Nam con cũng chưa biết hết, chỉ biết một số thành thị gần và những nơi trước đây có phục vụ trong quân ngũ. Đó là lý do, ngay tại miền Nam con cũng chưa biết hết, nên ra đi cũng mong sớm có ngày về, để thăm lại chốn xưa, nơi đó là quê hương nơi chôn rau cắt rốn của mình, nơi đó còn nhiều người thân thương ruột thịt, như Chú như Cô ruột của mình hay bao người bên ngoại còn sống mà con biết họ bằng cách này hay cách khác. Đó là lý do con luôn gắn chặt với quê hương xứ sở Việt Nam. Nhưng chờ và chờ đã từ lâu, cộng sản Việt Nam đến nay vẫn còn tồn tại, chưa tàn. Nhờ nghe tin tức mỗi ngày, chiến tranh tại vùng đất Việt Nam trên bàn cờ thế giới sắp hạ màn. Vì con nghĩ đến vị tướng độc nhãn Do Thái vào khoảng trước năm 1975 có đến Việt Nam, ông có phát biểu: “muốn thắng Cộng Sản tại miền Nam thì phải để Cộng sản thắng trước đã”. Con suy nghĩ như vậy, cộng với tình hình thế giới hiện nay, nhất là Hội Các Cựu Chiến Binh Hòa Kỳ mới họp mặt tại Mỹ sau 40 năm chiến tranh Việt Nam. Con nghĩ sắp về thăm Chú được trong những ngày tháng sắp tới. Chỉ mong ngày đó Chú còn khỏe mạnh để Chú cháu hàn huyên cho vơi đi những ngày nhớ nhung xa quê hương.

Từ lâu lắm Chú vẫn thường hay hỏi con mỗi lần có dịp điện thoại. Cộng Sản ngày nay đã dễ thở hơn sao con không về, những người cao niên trong họ hàng thì đang dần trở về với ông bà tổ tiên, đến khi con về thì con ai đâu. Những câu hỏi, những lần nói chuyện qua điện thoại mà lòng đau. Nhưng trở về vẫn chưa ổn. Mỗi khi nhớ đến chuyện phải trốn đi, và bây giờ nếu phải trở về khi người Cộng Sản còn đó thì con không thể yên ổn mà trở về nhìn họ, cũng những con người đó mà ngày trước con đã trốn chui, trốn lủi tìm đường vượt thoát và trốn đi. Dù ngày nay họ có thay đổi, nhưng sự thay đổi của họ có khác ngày trước là cầm tiền có hệ thống hơn ở cửa khẩu sân bay, không chỉ chửi bới rầm rộ như ngày trước là đồ: “phản bội tổ quốc, đồ điếm dĩ, cặn bã của xã hội”, họ thay đổi lời nói, khẩu hiệu để ru ngủ những người nhẹ dạ dễ tin, về và đem tiền về cho xã hội Việt Nam của họ. Mặc cho dân tình phần đông nghèo khó, nhất là những người nghèo khó nhất sống trên quê hương Việt Nam.

Hoàn cảnh của con khi bỏ nước ra đi cũng giống như bao cảnh ngộ khác, ngoài tiền bạc đóng cho chủ thuyền thì không còn thứ gì khác trên người, chiếc quần ngắn và chiếc áo thun, cha con bồng bế đóng vai như đi làm cá ngoài bờ biển mới hòng trốn thoát được bọn công an canh gác ở các bờ biển có đường ghe chạy ra biển lớn. Hem hễ, lầm lũi, thấy công an cộng sản như thấy tà ma. Nhưng chuyến đi của con may mắn qua mặt được bọn công an bắt người không thương tiếc, chỉ bốn ngày và bốn đêm sau thì con được tàu Hòa Lan vớt ở biển đông. Được vớt lên từ biển đông con chẳng có đồng nào dính túi, không tiền, không vàng chỉ có một trái tim yêu tự do. Trong thời gian ở trại tỵ nạn Singaspore con phải biên thư cầu cạnh thân nhân ở Mỹ gởi gấp sang cho con 100 đô-la để giải quyết những nhu cầu cấp bách về đời sống để đi định cư ở nước thứ ba. Khi an toàn bước lên trại tỵ nạn con và các cháu hoàn toàn nhờ cậy vào Cao Ủy Tỵ Nan một cơ quan nhân đạo vô vị lợi, không giống hoàn cảnh bên nhà mỗi khi có cứu trợ thiên tai hạn hán mà bạo quyền đứng ra tổ chức ăn chận của các nạn nhân.

Ngày đó, thật đúng là trên răng dưới.. d (đúng như ngôn ngữ Việt Nam ta thủa xưa thường nói). Ngoài ra không có một vật gì mang theo gọi là của Việt Nam cả ngoài trái tim yêu tự do. Nhờ yêu tự do con đã có được tất cả. Có tiền đủ sống, có bảo hiểm sức khỏe, có nhà ấm áp và tiện nghi để ở, con cái được đến trường học hành tử tế, trong những môi trường thuận lợi thân ái và công bằng. Bởi vậy sau 4 năm gia đình con đã đoàn tụ, 20 năm sau cháu của ông tốt nghiệp đại học y khoa. Nếu ở trong xứ Việt chắc chắn là con của con không thể trở thành bác sĩ vì con không hồng đủ để cho cháu có cơ hội ngửng đầu lên. Hiện 32 năm sau cháu của ông đã trở thành bác sĩ nhà của người bản xứ tại xứ Hòa. Con cứ cho đây là một giấc mơ, giấc mơ đi tìm tự do, giấc mơ để lớp trẻ Việt Nam thành tài nơi xứ người. Nếu ở trong nước, giấc mơ và sự thành danh đó không thể có được.

Chú ạ! Xấu hổ lắm, người tỵ nạn ở nước ngoài phần đông định cư ở các quốc gia tiến tiến, kỹ thuật cao, họ có hãng máy bay Boing, có tàu ngầm, có xe tăng, có hãng làm súng, đạn, có những hãng xe hơi như: Meceldel, BMW, những hãng xe hơi của Pháp, của Ý, của Thụy Điển, của Nhật hay của Nam Hàn mà Chú thấy chạy trên các xa lộ Việt Nam, hay hãng đồ uống như Cocacola của Mỹ, bier Heineken mà Việt Nam ta tại các bàn tiệc nào của lễ Tết con cũng thấy, qua những phương tiện truyền thông. Còn Việt Nam mình cái đinh vít nhỏ tý cũng không làm được mà phải nhập cảng từ nước ngoài, 20.000 Kỹ sư tiến sĩ của mình không có việc làm, người ăn nhậu thì đầy các hàng quán, sáng, trưa, chiều tối, nói dóc “nổ” thì ghê lắm, càng viết cho Chú càng xấu hổ.

Người tỵ nạn Việt Nam ở hải ngoại có mặt từ trước ngày 30-04-1975, ròng rã 15 năm sau cho đến năm 1990 thì các trại tỵ nạn ở Đông Nam Á đóng cửa hẳn, thủa đầu chỉ có người miền Nam, sau này cả Nam lẫn Bắc đều vượt biên tỵ nạn, vì không chịu nổi sự kìm kẹp của chế độ cộng sản. Vượt biên đến các nước xin tỵ nạn, đại đa số là các nước tiên tiến, xã hội của họ đã ổn định, người Việt Nam mới đến, nhất là sau này có nhiều người miền Bắc Việt Nam, đã sống lâu năm trong chế độ cộng sản, có người 20 năm, 30 năm, coi như hoàn toàn thủa thiếu thời được cắp sách đến mái trường Xã Hội Chủ Nghĩa, chịu một nền giáo dục như hiện nay ở Việt Nam, chỉ biết hồng hơn chuyên, chỉ biết thủ đoạn vặt, nên phần đông chỉ muốn trốn tránh lao động, muốn không làm mà lại muốn thụ hưởng, bất kỳ quyền lợi nào của người bản xứ. Đi làm thì việc gì cũng chê, bằng cấp thì không có, làm công nhân thì chỉ tìm cách lấy của hãng xưởng, họ có nghờ đâu, các xưởng máy đều có gắn camara kiểm soát 24/24. Vì họ quan niệm lấy của hãng xưởng là lấy của nhà nước, không có tội, hơn nữa mình không ăn cắp kẻ khác cũng ăn cắp, Cộng sản đã đào tạo ra lớp người như vậy. Đó là lý do Chú nghe tin tức thấy ở Nhật, ở các nước có người tỵ nạn, nạn căn cắp vặt ở các siêu thị, việc buôn bán bạch phiến, sau này thì còn trồng bạch phiến ở các nước cứ nhân rộng ra, vì con người không quan tâm đến tội.

Đó là ảnh hưởng một nền giáo dục, “nói dối riết nó thành sự thật”, hơn nữa, sống trong một xã hội như Việt Nam ta hiện nay, cán bộ nào cũng tham nhũng hối lộ, cán bộ từ Xã, Huyện, Tỉnh ai cũng giầu và giầu tắt, ai cũng dựa thế để làm ăn buôn bán kiếm tiền, cho nên cả xã hội bị ô nhiễm. Dân số tăng, học hành nhiều, ra trường không chạy được việc làm, cho nên có tới 20.000 tiến sĩ nước ta thất nghiệp, chưa kể những cán bộ tại chức, học ỡm ờ mà cũng có bằng cấp đại học, thử hỏi xã hội sao không ung thối, một người trẻ có bằng tiến sĩ, thất nghiệp lâu năm, không lẽ đi làm cu-ly, mà ở nhà lâu ngày thì đói. Từ đó, Chú nhận ra sao ở nước ngoài người Việt Nam có mặt mà nhiều thành phần thế.

Ở xứ tự do dân chủ, học hành tử tế, có bằng cấp là có việc làm xứng đáng với văn bằng mình có được như cháu của ông ở xứ này. Người bản xứ có trộm cắp ở siêu thị nhưng không nhiều, thời của khoa học tiên tiến, tinh vi lắm Chú ạ, cầm đồ chưa rà qua máy để tính tiền ra khỏi cửa là nó báo động ngay. Cho nên các vị có tiếng tăm trong bộ ngoại giao, hay các chuyên viên, nhất là chuyên viên của Hàng Không Việt Nam, ăn cắp, chuyển hàng lậu, chuyển tiền lậu như ở Úc, buôn bán hàng ăn cắp là bị chiếu cố ngay. Bởi vậy nếu Chú ở nước ngoài, đi vào các trung tâm buôn bán, gặp các đồng hương quen thói coi của người khác là của mình, Chú sẽ rẽ, tránh sang đường khác để đi ngay, viết cho Chú là cháu đã gặp rồi. Hy vọng Chú đọc thư này thì hiểu về người tỵ nạn ở ngoài Việt Nam nhiều hơn ở nhiều lãnh vực. Và hậu quả nền giáo dục của cộng sản ở trong nước, đã đào tạo ra lớp người có máu tham lam trộm cắp, vì mất ý thức về tội lỗi, vô cảm với với người bên cạnh.

Nhiều lần, nhiều lúc xấu hổ vô cùng dù rằng mình đến những nơi, những chỗ được cho là rất vẻ vang, vì con của mình, giới trẻ Việt Nam ở hải ngoại học hành rất khá. Những lễ tuyên dương về người trẻ Việt Nam như vậy mà thực chất ở trong nước thì đúng là hết thuốc chữa khi người nước ngoài nhận định về dân tộc mình. Hết làm tôi mọi cho Tàu, tới Pháp, rồi Nhật và ngày ngay tới tập đoàn lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam do Hồ Chí Minh rước về. Toàn là tư tưởng của người, vũ khí, súng đạn của người đem về, nhận làm của mình để hành hạ, đầy đoạ giết chính dân tộc mình.

Trước cái ngày ấy 30-04-1975, một số đông dân chúng ở miền Nam có liên hệ với Quân Cán Chính VNCH, có làm trong các cơ sở của quân đội Mỹ thì ồ ạt chạy khỏi miền Nam Việt Nam, đại bộ phận còn lại sau này mới tìm đường vượt biên vượt biển. Sau 30-04-1975 những người ở các vùng xa ven biển tìm đường để trốn chạy dễ hơn vì họ có phương tiện trong tầm tay. Họ thuộc thành phần học ít, làm nghề biển kể cả dân miền Bắc sau này. Sở dĩ cháu kể chi tiết để Chú nắm rõ. Người tỵ nạn thật cũng có nhiều thành phần, có những vùng người dân đi vượt biển cả làng, qua Mỹ họ cũng sống quây quần bên nhau, gắn bó trao đổi với nhau gần như bằng tiếng quê hương, ở những vùng này họ không cần học tiếng Mỹ, ngoại trừ lớp trẻ. Cho nên Chú không lạ, tại sao có những lớp người lớn tuổi, di cư tỵ nạn đến 2 lần trong đời (l954-1975) mà đến xế chiều lại về Việt Nam. Có khi họ về để được chết trên quê hương, để được chôn bên cạnh ông bà tổ tiên, có được đám an táng xôm tụ hơn người. Viết đến những trường hợp này thì Chú hiểu ra. Tại sao có nhiều người nắm giữ những chức vụ quan trọng then chốt thủa xưa. Nhiều ông bà ca sĩ nổi tiếng thủa nào nay lại muốn về trong nước hát. Sở dĩ họ làm vậy vì giới trẻ ở hải ngoại không chuộng nhạc xưa mấy, giới cao niên thì còn thích, nhưng già lão cả rồi, không còn nhiều, mà giới ca hát thì thích khi mình hát có nhiều người nghe, nên họ phải luồn lách để về, giới này cũng không nhiều. Nhưng là những hiện tượng mà thời gian gần đây vài năm chú có thấy.

Một hiện tượng nữa con cũng viết để Chú nắm được, đó là hiện tượng những người đang cầm quyền hiện nay ở Việt Nam, mỗi khi họ viếng thăm các nước tự do dân chủ, thường là họ hay phải đi ngõ sau mà đến, vì nước nào cũng có người Việt Nam Tỵ nạn cả, mà những lớp người này thì phần lớn là chống lại bọn cầm quyền hiện nay, nên họ biểu tình chống đối, mà họ thường biểu tình ở lối vào với khí thế cờ vàng ba sọc đỏ (cờ cũ của miền Nam thủa trước mà chú cháu mình thường chào kính vào mỗi sáng thứ hai) và đưa những nguyện vọng của họ đạo đạt lên chính quyền sở tại, đòi hỏi vị khách mời phải như thế này, thế nọ, nhất là phải tôn trọng tự do dân chủ. Đứng ở vị thế ngoại giao, mỗi khi mình đến nước người mà bị chính người dân của chính mình đứng lên chống dối thì khó mà nói năng với vị chủ nhà, không biết ở bên nhà, cái loa tuyên truyền của CSVN đưa tin lên tivi cho dân chúng trong nước xem có trung thực hay lại lừa dối người ở trong nước, vì ngón đòn tuyên truyền náo khoét của CSVN đổi trắng thay đen cách nào cũng được, thay vì trông thấy hình ảnh người biểu tình cầm cơ vàng ba sọc đỏ, thì vẽ bàn tay họ cầm cờ đỏ sao vàng.

Mới đây nhất là ngày 08-07-2015 Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng được tiếp trong tòa nhà trắng với Tổng Thống Obama. Đứng ở vị thế không bị kìm kẹp nhìn về Việt Nam mỗi khi có phái đoàn cao cấp viếng thăm nước ngoài thấy không vui tý nào, vì chính những nạn nhân trốn đi tỵ nạn biểu tình phản đối khi mình đến thì làm sao vị chủ nhà niềm nở tiếp mình cho trọn. Họ vui vẻ niềm nở chẳng qua vì quyền lợi của quốc gia họ, thời nay và thời xưa cũng giống nhau ở điểm này, quyền lợi quốc gia của họ là tối thượng, dù có phải đón rước cửa trước hay cửa sau, có phải trải thảm hay lính chào họ cũng làm, miễn là được việc. Mong sao người mang danh là đại diện của các tiểu cường có được sự khôn ngoan mà đối xử.

Có tự do sung sướng lắm Chú ạ, nhất là xã hội cháu sống, xã hội ổn định, đồng tiền ổn định, lương thực không bị ô nhiễm và giá cả cũng ổn định, do đó đời sống và lương hưu bổng cũng ổn định. Cháu đã về hưu được 5 năm, nhưng hàng năm vẫn có tiền để đi nghỉ hè, cháu mới đi Portugal (Fatima nơi Đức Mẹ hiện ra với ba trẻ năm 1917) về, ý cầu nguyện xoay quanh chủ đề, cầu cho các gia đình nhất là các gia đình Việt Nam ở hải ngoại. 32 năm sống ở hải ngoại được hơn một tuần sống ở xứ ấm giống như Việt Nam ta, ban ngày khoảng 30 độ, sung sướng vô cùng, không phải mặc áo ấm ra ngoài đường, được đi dép lè phè, ăn uống thì rẻ so với Hòa Lan của cháu. Cuộc đời của mỗi người chúng ta gắn liền với vận mệnh của dân tộc mình, sinh trong một quốc gia nghèo, chậm tiến, hết làm nô nệ cho Tàu, cho Pháp, cho Nhật, rối đến nô lệ cho Đảng CSVN do Hồ Chí Minh rước về, đầy đoạn cả dân tộc mình từ gần 100 năm qua. Ngày nay nhờ có tự do, ngày nào cháu cũng được nghe đài RFI và RFA, đài Vatican, đài Chân Lý Á Châu từ Phi Luật Tân, và các đài khác, nếu muốn. Mỗi ngày xem tin tức trên tivi, thấy, nghe nhiều người tỵ nạn từ các châu lục khác đến Âu Châu và tìm cách vào Anh mà lòng quặn đau. 32 năm trước mình cũng giống như họ, may là được cứu giúp, chứ không là chết chìm ở biển đông rồi, biết ngày nào là ngày giỗ. Càng xem, nghe tin tức mỗi ngày thì càng đau lòng.

Người Việt Nam mình vẫn đi vượt biên đấy Chú ạ, họ đi lậu, đi cũng tốn cả 10.000 đô-la. Nhưng bị Úc trả về vì coi họ là tỵ nạn kinh tế, Chú có nghe tin đài RFI ngày 02-08-2015 thì sẽ rõ. Còn thủ tướng Anh mới qua Hà Nội họp với thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, sẽ viện trợ cho Hà Nội để lập trại giam giữ gần Hà Nội để giữ những người vào Anh bất hợp Pháp để làm lậu, trồng bạch phiến lậu, làm việc như tôi mọi cho tụi bè đảng Việt Nam đưa lậu người vào Anh, số này cả mấy ngàn người. Độc nghe tin mỗi ngày mà ớn cho người Việt Nam mình, toàn vượt biên lậu đi làm mướn, làm lao nô cho người, phụ nữ thì đi làm điếm, thật là ô nhục cho người mình. Vì đâu nên nỗi ấy! Ở xứ người, những người ra lãnh đạo đất nước phải là giới trí thức có học, còn bọn lãnh đạo ĐCSVN thì từ nhỏ đã theo Đảng như thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng y tá quèn mà lên làm thủ tướng, đồng đảng thì cũng rứa, nên chỉ biết vơ vét, tham nhũng. Xã hội Việt Nam hiện nay chênh lệch giữa người giầu và người nghèo quá xa. Đâu có ổn định, công bằng như xã hội cháu đang sống, cho nên cháu không muốn về Việt Nam thăm Chú, vì về thăm Chú và thân nhân của mình thì sẽ đụng mặt bọn Cộng Sản Việt Nam, mà đụng bọn này thì cháu tởm gớm vô cùng “nhổ ra rồi lại liếm lại”thì tởm gớm lắm.

Việt Nam được nói là nước đang phát triển, nhưng từ bên ngoài nhìn về thì không phải vậy đâu Chú ạ. Đường chưa làm thì đã phải tu bổ, dân thì cứ mỗi ngày một tăng nhanh mà bệnh viện, trường học không được xây thêm theo tỷ lệ, thành thử bệnh viện thì thiếu gường nằm cho bệnh nhân, nên tình trạng tham nhũng hoành hành khủng khiếp lắm, cái nạn có bệnh, gặp tai nạn phải vào bệnh viện biết ra thật khủng khiếp nếu ở Việt Nam. Có con nhỏ nhập học là một gánh nặng cho các cha mẹ trẻ, nhất là những người nghèo, vì thiếu trường, không cho tư nhân kinh doanh trong ngành giáo dục, nhất là các tôn giáo, họ chuyên nghiệp về những vấn đề này. Nhưng lại cho các nước tư bản mở trường tư, Đảng muốn độc quyền giáo dục mà, nhất là giáo dục lớp người trẻ.

Địa bàn Chú đang ở là địa bàn gần sân bay Long Bình, một sân bay mới sắp được thành hình, dù nằm trên địa bàn gần nơi ở của gia đình mình, nhưng Chú có biết tại sao đảng quyết thành lập sân bay này không? Thực tế sân bay Tân Sơn Nhất còn thừa khả năng khai thác, nhưng đã bị bọn đảng viên cắm dùi chiếm đoạt nhiều khu vực từ thủa mới từ Bắc vào Nam năm 1975 làm cho nó trở nên chật hẹp, tháo các trở ngại này thì đụng đến các đảng viên kỳ cựu. Làm sân bay mới thì phải giải toả, đền bù, tài khoản không có, phải đi vay, mượn của các nước tư bản, mà vay thì phải trả, đời con trả chưa xong thì đến đời cháu, chắt. Người trong nước đâu có biết rằng hiện nay người Việt Nam mới chào đời đã mắc nợ rồi, nợ hàng chục ngàn đô la trở lên, có khốn khổ không? Mà chương trình làm sân bay Long Bình sẽ còn kéo dài vì tham ô, hối lộ, nhờ công trình lớn lao này mà nhiều cán bộ các cấp giầu lên mấy hồi do tham nhũng, phải có công trình mớt rút ruột được. Tương lai rồi Chú biết, nhiều dự án chưa làm xong đã hỏng, cũng giống như cầu, đường từ trước đến giờ. Chỉ tội cho thế hệ mai sau nai lưng trả nợ. Các chế hộ tư bản họ quản lý rất tinh vi tài sản công, nhất là tiền thuế của dân đóng góp vào.

Lượng khách du lịch của Việt Nam không tăng cao, từ trước tới giờ có tăng là do mưu mẹo của Đảng CSVN, mở cửa cho bọn Việt Kiều đã bị lừa 5, 7 lần rồi về Việt Nam tìm người để làm vợ, lấy để đi, qua các nước tư bản thời gian sau đến 90% họ bỏ, vì những thành phần đó chẳng ra gì, học ít, không có nghề nghiệp chuyên môn cao. Những liên hệ về bên nhà cứ ngày thưa dần, trong số này kể cả những người đi vì lao động, du học. Còn khách của các nước phương tây thì họ đi một lần đã đủ biết Việt Nam rồi, thứ đi nhiều lần vì các dịch vụ làm ăn, buôn bán thì không nhiều. Cho nên chuyện làm phi trường mới Đảng viên cộng sản họ thích thì họ làm. Chú biết rõ là Quốc Hội của CSVN cũng toàn Đảng Viên cả. Lập Pháp, Tư Pháp, Hành Pháp là của Đảng cả, trên thế giới này chỉ có Việt Nam ta có độc đảng duy nhất mà thôi. Và cái duy nhất nữa ta cũng nên biết là chỉ có Việt Nam mới có chủ nghĩa xã hội thòng thêm câu kinh tế thị trường, cho nên nó mới lắm rắc rối, đã 40 năm thống nhất đất nước, hòa bình mà xứ sở vẫn không phát triển nổi, so với Cộng Hòa Liên Bang Đức hòa bình thống nhất mới có 25 năm nay.

Chuyện Chú cháu mình kể ra thì bất tận, chỉ bao lâu nữa không còn chế độ Cộng sản tại Việt Nam, cháu sẽ về thăm Chú, ngủ lại vài đêm tâm sự mới đủ thời gian. Thời gian dài hay ngắn còn lệ thuộc vào bàn cớ thế giới, vì nhận ra, Việt Nam thuộc vào một đất nước đang phát triển, nhỏ, hết lệ thuộc nước này đến nước khác. Chỉ mong dân tộc mình có một hàng ngũ lãnh đạo, có học hành tử tế, khôn ngoan để đưa đất nước tới Tự Do Độc Lập thật sự, không bị chiến tranh hay các thế lực của các cường quyền dòm ngó. Mong Chú sống khỏe đến ngày đó để Chú cháu mình hội ngộ. Xin cho cháu gởi lời thăm các em và các cháu nội ngoại của Chú.

Kính thư.

Một người cháu ở phương trời xa.

Bùi Văn Đỗ

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.