Hôm nay,  

Thanksgiving: Cám Ơn Ai?

28/10/201500:00:00(Xem: 7536)

Trong sinh hoạt của con người, có điều gì quý hơn mạng sống? Có sự cần thiết nào hơn là cần nhịp đập của trái tim, sự nhịp nhàng của hơi thở, sự đầy đủ của chân tay? Có mầu sắc nào vừa kinh sợ lại vừa quý báu như mầu sắc của máu? Vì thế, nếu có ai chấp nhận hy sinh mạng sống mình cho người khác, chấp nhận cho tim mình ngưng đập, cho máu mình chẩy tràn trên mặt đất, cho tay chân mình bị xé rách… thì người đó phải là một anh hùng mang theo một tâm hồn cao cả, một trái tim vĩ đại.

Cuộc chiến Việt Nam vừa qua, đã có hơn nửa triệu người hùng đã hy sinh như thế để bảo vệ sự sống cho dân Việt, dù là người quen hay không quen. Và cũng có cả trăm ngàn người đã bỏ đi một phần thân thể trên mặt đất khô, trong rừng cao su, hay tại các hầm đào thô sơ. Họ đã hy sinh như thế vì mục đích gì? Không cần nói hoa mỹ, khách sáo, không cần dùng danh từ đao to, búa lớn: Họ đã chấp nhận hy sinh như thế chỉ vì muốn cho người dân miền Nam được sống, được thở, được yêu thương, và được Tự Do cơm áo. Những năm tháng sau cùng của chế độ miền Nam, mặc dù biết rằng cuộc chiến đã ngã ngũ, nhưng họ vẫn tung những quả lựu đạn sát bên người, vẫn xiết chặt cò súng, vẫn gào lên những chữ “Bà con chạy đi!”, vẫn nắm tay đồng đội, mỉm cười khích lệ và bắn đến viên đạn cuối cùng. Khi không còn phương tiện để chiến đấu nữa, họ mới chịu buông súng, tan hàng. Nếu không có những chiến sĩ anh hùng ấy, thì những người Việt đang sinh sống hạnh phúc nơi xứ người, liệu có an toàn mà lên máy bay, đi tầu thủy, hay đi xe đến bến bờ Tự Do hay không?

Vậy, trong dịp lễ Thanksgiving mà người Mỹ cần thiết để tạ ơn Thượng Đế, cám ơn những người bạn da đỏ, cám ơn thời tiết, cám ơn đất và nước, thì chúng ta, những người Việt tị nạn Cộng Sản, đang sống hạnh phúc trên xứ người, cần cám ơn ai?

Dĩ nhiên, cần cám ơn nước Mỹ đã cưu mang chúng ta, cho chúng ta cơ hội để sống hạnh phúc, nhưng trước hết, là người dân Việt, chúng ta cần cám ơn các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, những người lính trận đã đứng chặn các cuộc tấn công của Cộng Sản để bà con mình chạy thoát. Cám ơn những người lính hành chánh yểm trợ cho lính trận vì nếu không có nhân viên hành chánh, thì lính trận cũng không có phương tiện mà chiến đấu. Cám ơn các anh Quân Cụ, Quân Nhu, Công Binh vì thiếu các anh, không một kế hoạch chiến đấu nào có thể được bố trí. Các anh là cánh tay thứ Ba trên thân thể của chiến sĩ, ngoài hai tay cầm súng. Cám ơn các chiến sĩ Nữ Quân Nhân vẫn tiếp trợ cho binh sĩ các nụ cười cần thiết, các thực phẩm Quân Tiếp Vụ, và các chương trình hỗ trợ cho quân đội. Cám ơn các chiến sĩ Chiến Tranh Chính Trị. Các anh đã đem niềm vui đến cho binh sĩ các cấp, đã là lực lượng âm thầm theo sát lưng các binh sĩ để hỗ trợ tinh thần. Cám ơn các chiến sĩ Địa Phương Quân, bảo vệ từng tấc đất được giao phó. Cám ơn các chiến sĩ Nghĩa Quân, Dân Vệ anh hùng, tuy súng đạn còi cọc, tiếp vận hầu như không có, nhưng vẫn che chắn cho bà con xóm làng không bị du kích hà hiếp. Cũng có không thiếu các chiến sĩ Nghĩa quân xông trận, tiếp tay với các chiến binh sư đoàn, bắn cháy xe tăng địch. Cám ơn các Y Sĩ đã đổ mồ hôi 24 giờ trên mặt trận, tay súng, tay kim, khâu vá các vết thương cho binh sĩ, và khi cần thì nhẩy ngay ra chiến hào, bắn giặc như các dũng sĩ khác. Cám ơn các chiến sĩ cứu thương vô cùng gan dạ, vừa bắn giặc vừa cõng đồng đội chạy về phía sau trong các làn đạn như mưa bay, gió cuốn. Cám ơn những phi công anh hùng, nhất là các phi đội cứu nạn. Các anh bay như những thiên thần, lao mình phóng thẳng xuống ngay những tràng đạn bắn lên chíu chit, chẳng quản thân mình sẽ bốc cháy như tên lửa, chỉ nghiến răng thực hiện nhiệm vụ cứu bạn đang nguy nan. Ôi! Phi công là những cánh đại bàng, chim lửa, là niềm hy vọng cho những tuyệt vọng dưới đất. Cám ơn các chiến sĩ Pháo Binh trần mình như nhộng, liên tục ôm đạn, tống đạn vào nòng súng, giật cò, bất chấp pháo đạn như mưa về phía mình. Cám ơn những sĩ quan đề lô cảm tử đến gần quân địch chỉ trong gang tấc, để chỉ điểm cho pháo mình tác xạ, đôi khi chấp nhận cho pháo mình phủ lên chính thân mình.


Cám ơn các chiến sĩ thiết giáp, tuy biết rằng mình là cái đích to lớn kềnh càng cho pháo địch mạnh hơn, nhưng vẫn hiên ngang tiến lên, tiếp trợ bạn bè, hoặc cứu bạn trở về hậu cứ. Nhìn hình ảnh các anh ầm ầm tiến tới trong khói lửa chập chùng, tưởng như có cả chục Hercules đang đánh đông, dẹp bắc. Cám ơn các chiến sĩ Biệt động Quân, vào sinh ra tử, chỗ nào khó, có các anh. Cám ơn các anh Thủy quân Lục Chiến, Hải quân xung kích, Giang đĩnh. Các anh, những Thiên Thần Mũ Xanh, biết trước mặt mình là súng đạn địch mênh mông mà vẫn lội nước “Xung Phong”, xông lên trước rừng đạn thép núp trong lau lách bên sông. Cám ơn các Thiên Thần Mũ Đỏ, với chiến thuật đánh giặc tuyệt luân, sinh tử chỉ là chuyện nhỏ, sinh mạng anh em mới là chuyện lớn. Các anh bao hết vùng này, vùng khác, bay đi khắp chốn ta bà, đâu cần Mũ đỏ là các anh xuất hiện. Và cũng không thể quên cám ơn một lực lượng ít quân số nhưng lại đánh giặc kinh người: các chiến sĩ Biệt Kích, Lôi Hổ, các chiến sĩ nhẩy toán. Tưởng tượng đến các anh lầm lũi trong rừng sâu, núi thẳm, không yểm trợ, không bạn bè, không ai biết mình hiện diện, nhưng lại là mũi dao đâm ngang lưng kẻ thù. Nhưng trên hết vẫn là cám ơn các gót chân Phượng Hoàng của lính Sư đoàn Bộ Binh. Các anh không dồi dào phương tiện chiến đấu nhưng chính các anh mới là những người đặt nền móng an bình cho mặt trận. Không có lính Sư đoàn, không có ai làm nhiệm vụ thám kích, nghiên cứu địa hình, tình hình địch và bạn, và rồi trực diện với các lực lượng Sư Đoàn, hay Công Trường với quân số hàng vạn tên giặc trùng trùng điệp điệp.

Cám ơn! Tạ ơn! Nợ ơn anh, những người lính anh hùng Việt Nam Cộng Hòa, “đội quân mạnh như sư tử, và chiến đấu anh dũng không thua bất cứ đạo quân mạnh nào trên thế giới” (Lời Trung Tướng Tư Lệnh Nhẩy Dù Hoa Kỳ).

Trong dịp lễ Thanksgiving này, với lòng chân thành của người dân Việt, chúng tôi nghiêng mình cảm tạ các anh. Nếu còn thiếu những ai mà chúng tôi quên cám ơn, nguyện xin Thượng Đế trả công cho các anh, kiếp này chưa thực hiện được thì xin được kiếp sau…

Thay lời người dân Việt.

Chu Tất Tiến

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.