Hôm nay,  

Tẩu Hỏa Nhập Ma

31/12/201511:52:00(Xem: 9124)

Tẩu Hỏa Nhập Ma


Phương Chính Nguyễn Quang Đạt


Khi nhắc đến “Tẩu Hỏa Nhập Ma” thì thường chúng ta luôn nghĩ đến người có những hành động kỳ quái, điên cuồng do luyện công sai lạc mà ra, và được biết đến nhiều nhất trong giới võ thuật cũng như các pháp môn thiền.

Thế thì “Tẩu Hỏa Nhập Ma” nghĩa là gì?
.

Theo https://vi.wikipedia.org

“Tẩu hỏa nhập ma là một dạng tai biến trong quá trình tập luyện một phương pháp nào đó không đúng phương pháp khoa học dẫn đến hiện tượng tâm thần hoang tưởng dần dần sẽ trở nên điên dại.”  
.

Hoặc có thể hiểu một cách ngắn gọn và sát nghĩa như sau:

Tẩu hỏa: khí tán loạn Nhập ma: hoang tưởng (ma tâm (bất chánh), vọng loạn)

Riêng về hai chữ “nhập ma” đã bao gồm một ý nghĩa rộng lớn: tất cả ý tưởng hay hành động nào nghịch lại chánh đạo có thể xem như đã đi vào ma đạo mà không cần phải do luyện tập bất cứ một pháp môn nào.  Có thể tìm hiểu thêm về bát chánh đạo (chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tinh tấn, chánh niệm và chánh định) để hiểu rõ thêm thế nào là chánh đạo.

Khi nói đến “tẩu hỏa nhập ma” là ý muốn nhấn mạnh đến cường độ tai hại do luyện tập một pháp môn nào đó mà ra.  Hậu quả của tẩu hỏa nhập ma có nhiều giai đoạn từ nhẹ cho đến nặng.
.

Về thể xác có thể bị bại liệt do kinh mạch bị chấn động hay bị bế tắc trong lúc luyện công khiến cho mạch máu bị vỡ bể hay khí huyết trong kinh mạch bị đảo nghịch.    

Về tinh thần nếu nhẹ thì trở nên ngạo mạn còn nặng thì trở nên ngông cuồng, điên loạn.

Riêng đối với người tu thiền hay luyện công chủ về dẫn khí khi tích tụ khí quá nhiều nơi đan điền mà chưa khai thông được kinh mạch “Tiểu Chu Thiên” khí bị bế tắc sẽ kích hoạt đến 3 luân xa 1, 2, 3 chủ về dục vọng và năng lượng.
.

Nói đến dục vọng thì bất cứ ai cũng đều có dục vọng không ít thì nhiều và đó cũng là sự tự nhiên trong cuộc sống.  Dục vọng bao gồm tham vọng về quyền lực, tiền tài và sắc dục và tùy theo tâm thiện hay bất thiện mà tạo ra nhân quả khác nhau.

Người luyện công bị tẩu hỏa nhập ma thì dục vọng sẽ tăng lên gấp 10 gấp 100 lần khiến tính tình trở nên ngạo mạn điên cuồng, quái gở.  Nếu là võ sư đam mê về võ thuật thì lúc nào cũng tự cho mình là đệ nhất cao thủ không ai sánh bằng.  Nếu là người tu hành thì lúc nào cũng tự cho mình là người đã chứng đắc xem thiên hạ ai ai cũng còn u mê, thấp kém và tà.  Nếu là người đam mê về chính trị thì sẽ trở nên gian xảo và thủ đoạn hơn bao giờ hết.  

Đặc biệt là thân tâm lúc nào cũng ham muốn về sắc dục (do hỏa khí kích dục) sẽ ăn chơi trác táng, dâm dục vô độ.

Nói về hiện tượng tẩu hỏa nhập ma thì người viết tin rằng chắc không ít quí độc giả đã từng chứng kiến hay đã được nghe kể đến nhất là trong lãnh vực tu tập tâm linh.
.

Riêng trong lãnh vực này người viết đã biết đến 2 trường hợp khá đặc biệt xảy ra trong khoảng thời gian 1988 -2000 
.

1. Đi xuyên tường

Hành giả là một thanh niên khoảng 25, 26 tuổi đã tốt nghiệp cử nhận điện toán.

Là một người trí thức dĩ nhiên lúc thông thường anh có thể nhận biết đều gì sai đều gì đúng mà hành động cho thích hợp.  Nhưng do quá ham mê về thần thông đã khiến thần trí anh bị mê hoặc (tẩu hỏa trong tư tưởng), cho đến một lúc anh nghĩ rằng anh đã nhận được ý của chư vị cho biết anh sẽ đắc được phép đi xuyên tường nếu như anh chạy lao nhanh mạnh vào vách tường.  Tưởng thật anh đã thực hiện điều đó và cuối cùng thì mọi người đã đoán biết kết quả ra sao?  Anh ta đã bị dội ngược, té ngã đau điếng và từ đó đã “vỡ lẽ” tỉnh ngộ.  Một bài học đích đáng!
.

2. Tích nạp điện vũ trụ, năng lượng của Thượng đế

Hành giả là một thanh niên khoảng 30 tuổi đã tốt nghiệp cử nhân điện.

Sau một thời gian vắng mặt và tu tập phương pháp gì không ai biết, anh đã trở lại thăm sư huynh đệ trong nhóm và điều khiến mọi người rất ngạc nhiên là anh đã gắn đầy battery xung quanh mình.  Khi được hỏi đến thì anh giải thích rằng đó là phương pháp hữu hiệu nhất do chư vị dạy bảo cho anh để tích tụ năng lượng của Thượng đế và vũ trụ vào người.  Ai ai cũng bật cười và lắc đầu không biết phải nói sao?  Cho đến một thời gian sau gặp lại thì thấy anh đã trở lại bình thường do “vỡ lẽ” tỉnh ngộ.  Xấu hổ ê chề!
.

Trong khoảng 3 thập kỷ trở lại, không ít thì nhiều trong số chúng ta đã được biết đến một số nhân vật trong chính trị cũng như trong giáo phái đã cho mình được Bề Trên giao phó trách nhiệm như là Thánh Đức hay Minh Quân có nhiệm vụ về xây dựng lại đất nước.  Vì đây là một vấn đề rất nhạy cảm dễ đi đến đụng chạm và hiểu lầm nên người viết xin miễn bàn đến mà chỉ trích một đoạn trong bài viết “Thông Điệp Từ Cõi Vô Hình” do giáo sư Huỳnh Thanh Nhạn (cựu Giám học trường Gia Long, Saigon trước 1975) dịch thuật mà người viết đã đăng trên Việt Báo trước đây, để mọi người tham khảo vì nó ứng với mọi thời đại, không gian và thời gian.

“Nhiều thông điệp từ cõi vô hình đã làm hoang mang một số người đang tập tành tìm học về Huyền Bí, nhất là khi các thông điệp dường như có tính cách riêng tư.

Người nhận tưởng mình được ưu ái đặc biệt, người gởi dường như khuyến khích cái cảm tưởng đó.
.

Tôi đã biết một trường hợp mà một cá nhân cứ được mách trong đầu rằng ông ta đã là Nã Phá Luân trong kiếp trước, đã nên Thánh trong thời gian gần đây.  Người ấy còn bảo hiện giờ bao quanh mình ông toàn là Thần linh và lâu lâu lại được Chúa Giê-su hiện đến thăm.  Trường hợp này hết sức điển hình.  Người nhận các thông điệp như vậy đáng thương hơn đáng trách, đáng thương hại là vì họ tưởng các lời phỉnh bợ kia là sự thật, rồi họ sẽ hành động khác thường làm cho những người chung quanh xa lánh họ vì cái bất bình thường của họ.

Đó là tôi chưa nói đến những trường hợp mà người nhận thông điệp là người trong giới chúng ta, người chỉ mong có dịp để làm việc, để giúp đời, để lấy cái kinh nghiệm học hỏi.
.

Những sự kiện này rất nguy hiểm.  Ta sẽ bị phỉnh mà không hay.  Kẻ vô hình sẽ tự xưng là Bồ-tát, họ nhìn nhận ta là người lớn căn; họ sẽ cho biết chỉ có ta là xứng đáng cộng tác với họ để làm lợi cho vũ trụ.  Đây là lúc ta cần đến sự sáng suốt, một sự tối cần cho người muốn tìm học siêu hình.  Ai ai cũng tin rằng những gì Thầy bảo đều là hay, điều tốt cho ta.  Đã là Thầy, thì Họ biết thật nhiều, họ biết vô cùng.  Và họ cũng thật tâm muốn dẫn dắt ta.  Nhưng họ cũng phải biết môn đệ của họ có khả năng học hay không.  Cứ nhắm mắt tin bừa bãi là không xứng đáng học trường huyền bí, một trường chuyên biệt đòi hỏi sự sáng suốt, sự suy luận và trí phán đoán.  Nếu người học nặng óc mê tín, dị đoan, chỉ mong có người nói ra để mà tin và để làm theo thì tốt nhứt là nên rút lui, vì trường này không dạy được con voi ăn thịt.
.

Tôi đã biết nhiều người hành động rất ngông cuồng, chỉ vì tin rằng mình khác thường thiên hạ, rằng mình có căn tu, rằng mình hưởng rất nhiều ân huệ của Bề Trên.  Hãnh diện biết bao khi được bảo rằng ta là đệ tử quý nhứt của một Đại Bồ-tát, hay của một lực siêu phàm nào. Nên nhớ, dù ta có bước được nửa bước vào lớp tâm linh học, ta cũng chưa khác đồng loại của ta đâu.  Nếu ta đã học thật nhiều, đã đọc sách thật nhiều về các Thầy và các đấng vô hình đáng được tôn thờ, về các hiện tượng đã xảy ra trong môn học này, ta tất phải biết các đấng ấy không lựa người đặc biệt tốt để dạy như ta nghỉ.  Đối với một vị Bồ-tát, tất cả chúng sanh đều đáng được giúp đở, và họ dạy ta theo trình độ hiểu biết của từng người.  Lúc này còn quá sớm để tôi bàn với các bạn về căn bản thuận lợi cho sự cảm thông, sự tiếp xúc trực tiếp với cõi vô hình.  Đừng tưởng anh X hay anh Y không nghe được lời nói, không nhìn thấy vô hình, là những người thiếu căn cơ đáng tội nghiệp.  Nên biết rằng ai ai dưới trần này cũng đang học, cũng đang được hướng dẫn bằng cách này hay cách khác.”
.

Gần đây trong cộng đồng cũng biết đến bài viết liên quan đến việc chống Tàu trên phương diện kinh sách.  Bài viết này cho rằng những kinh chú như Đại Bi, Bạch Y, Phổ Môn, Địa Tạng, Bát nhã … là do người Tàu chế ra không có thực tại sao phải tụng niệm?  Bản thân người viết cũng đã được một thành viên trong lớp dưỡng sinh cho biết mới nghe lời giảng này từ một sư trong chùa và hỏi như vậy thì thực hư ra sao? Quả là một tai hại vô cùng cho những người không vững đức tin!

Người viết cũng nói chuyện với một người thân đã từng tụng niệm kinh Phổ môn và Đại Bi mấy chục năm nhưng nay đã bỏ.  Hỏi vì sao và được biết bà có một người con đang tu học theo… và người con này đã khuyên bà đừng tụng niệm nữa giống như bài viết nêu trên do thầy dạy bảo.

Tôi có hỏi: Vậy thì thưa bà đã làm gì trong thời gian đó?  Xem phim.  Nghe xong thật…

Tôi nói với bà rằng nếu là giả tạo không lẽ mấy trăm năm nay bao nhiêu đại sư tu hành chứng đắc đã không nhìn thấy được điều này?  Và còn có bao nhiêu người đã từng tán thán sự chứng nghiệm linh ứng của trì tụng kinh chú không lẽ đều giả tạo hết hay sao?
.

Tôi khuyên bà đừng vội quá tin theo lời người khác mà uổng cho bao nhiêu năm hành trì của mình. Hãy suy nghĩ cho thật kỹ về ý nghĩa của kinh chú cũng như các phương tiện của chư vị trong cõi thế gian này.  Nếu tạm cho là giả tạo thì những gì trong kinh sách nêu trên có khuyên người làm điều sai trái, gian ác hay không?  Khi thành tâm trì tụng kinh chú hay đọc những lời Phật dạy đã khiến cho người đọc tưởng nhớ đến chư Phật cũng như chư vị Bồ tát khiến thân tâm thanh tịnh, tạo thêm những chủng tử thiện trong tâm thức.

Nhất là đối với người lớn tuổi thì không biết sẽ ra đi lúc nào?   Nếu như mất hết đức tin thì thần thức khi rời khỏi xác thân sẽ cảm thấy lạc lỏng, hoang mang kinh sợ và dễ bị chiêu cảm bởi các tà lực vây quanh.

Nghe xong bà đã quyết tâm trì tụng trở lại, thật là điều đáng mừng.
.

Tôi cũng biết rằng những người đang truyền bá “tư tưởng” này cũng không tin vào sự tác động của thần thức (1 trong ngũ uẩn còn lại duy nhất sau khi chết) vào cuộc sống của chúng ta mà dân gian thường đặt cho nó là “hồn ma”.  Có lẽ duyên tu học mỗi người mỗi khác riêng cá nhân người viết đã từng chứng kiến khá nhiều hiện tượng liên quan đến cái gọi là “hồn ma”, nên nếu nói như không có sự hiện hữu của thế giới phi vật thể này và cho đó là hoang tưởng thì quả thật đáng thương cho cái sự hiểu biết trong giới hạn của họ hơn là đáng trách.  Bầu trời bên ngoài rất bao la và rộng lớn…

Không biết những người tự cho là đã thông suốt kinh sách, và đôi khi còn tự cho mình đã chứng đắc phẩm vị “hoang tưởng” trong thế giới tâm linh trong thời gian gần đây với học thuyết mới, dụ người khác tu theo sự hiểu biết “cao siêu” của mình có nghĩ đến hậu quả của việc làm mình gây ra cho bao người khác hay không?  Phương pháp tu học của quí vị cho là nhờ đó mà đã chứng đắc, lãnh ngộ đã giúp được mấy người so với hậu quả tai hại của quí vị đã làm cho bao nhiêu người vì thiếu đức tin đã sai lầm bỏ đi hết tất cả, trở thành những người vô thần trong cuộc sống? Nếu như lìa bỏ hết việc trì tụng kinh chú mà thay vào đó bằng sự trì niệm hồng danh chư Phật hay chánh pháp nào khác thì còn có thể chấp nhận được, nhưng nếu vì đó mà khiến cho người nghe nghi ngờ và buông bỏ hết tất cả thì việc làm của quí vị là công hay tội?  Là người tu học về phật giáo chắc hẳn quí vị đã biết rõ tội khiến cho người khác mất hết đức tin và trở nên khinh mạn với Phật, Pháp, Tăng là một trọng tội?   Xin hãy suy xét lại để khi bước qua thế giới bên kia thì đã quá muộn!
.

Đạo Phật được biết đến có 2 thừa: tiểu thừa và đại thừa (bao gồm cả kim cương thừa hay còn gọi là mật thừa).  Tuy là 2 do sự phân biệt của thế gian nhưng tất cả đều hổ tương cho nhau về giáo lý cũng như phương tiện được biết đến qua “hiển” và “mật”.  Do nhân duyên và căn cơ tu tập của mỗi người khác nhau nên có sự lựa chọn khác nhau để thích hợp cho sự tu tập của mình trên con đường giải thoát sinh tử và liễu ngộ.  Hơn 2 ngàn năm nay hành giả của 2 pháp môn này đều tương kính giúp đỡ lẫn nhau thì cớ sao ngày nay lại có sự chê bai, phân biệt?

Đừng vì cái sở đắc hữu hạn của mình mà tỏ ra khinh mạn người khác chẳng khác chi người bị tẩu hỏa nhập ma.
.

Có người hỏi người viết rằng: “Có cách nào giúp cho người bị tẩu hỏa nhập ma trở lại bình thường hay không?”

Xin thưa rằng các bệnh liên quan đến tham sân si thì có thể hóa giải dễ dàng hơn vì người đó còn biết lắng nghe sự khuyên giải của của người khác.  Riêng với căn bệnh “Tẩu hỏa nhập ma trong tư tưởng” thì khó có ai hóa giải được bởi vì họ luôn cho mình là hiểu biết tất cả, và không ai có thể sánh với tài năng kiến thức của họ nên sẽ không nghe lời khuyên của bất cứ một người nào.  Chỉ có họ mới có thể cứu được họ khi trải qua một điều gì khiến cho “vỡ lẽ” tỉnh ngộ giống như 2 trường hợp nêu trên.
.

Nói tóm lại để tránh bị tẩu hỏa nhập ma về thể xác cũng như tinh thần chúng ta phải nên cẩn thận khi chọn lựa các pháp môn tu tập về khí công cũng như các pháp môn huyền bí.  Cần nhất là phải có chân sư hướng dẫn tường tận khi gặp bế tắc.  Đừng quá tham vọng vội đạt đến mục đích mà chưa có sự chuẩn bị kỹ càng.   Hãy cố gắng sống trong sự an nhiên bình dị và hòa với từng nhịp của hơi thở.  Đạo là ở nơi đây, cái tự nhiên đơn giản nhất trong cuộc sống.

Bài viết trên chỉ là những gì mà người viết đã học hỏi và chứng kiến qua quá trình tu tập của mình để chia sẻ đến với quí độc giả và dĩ nhiên còn nhiều điều thiếu xót. Có thể đúng và cũng có thể sai?  Xin xem đó như một trong những điều cần lưu ý đang xảy ra trong cuộc sống.

Hy vọng rằng sẽ có nhiều cơ duyên được gặp gở các chân sư để được học hỏi và mở mang thêm kiến thức trên con đường tu tập.
.

Một lần nữa, người viết xin trích một đoạn văn trong “Thông Điệp Từ Cõi Vô Hình” thay cho lời kết.

“Để kết luận, tôi nhắc lại lời của Đức Thế Tôn nói với môn đệ: … Này các môn đệ, hãy nhớ rằng:  Cái hố ngăn cách kẻ tội lỗi với người thiện lành sâu thật.  Nó còn sâu hơn nữa, giữa người có trí thức và người thiện lành.  Tuy vậy, nó còn thâm thẩm giữa người thiện lành và người đang vào cửa Thiêng Liêng.  Bởi vậy, các con thận trọng đừng bao giờ tưởng là mình đặc biệt, riêng rẽ với chúng sanh.” 
.

Phương Chính Nguyễn Quang Đạt

www.duongsinhthucphap.org

 

.
.

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.