Hôm nay,  

Gần sáu mươi năm Bảo Bình

11/16/201811:40:00(View: 9008)
Gần sáu mươi năm Bảo Bình
  
Tam Giang Hoàng Đình Báu

  

Sau hơn nửa thế kỷ khoá 11 SVSQ/ HQ/ Nha Trang lại về Nam California họp mặt. Một việc làm mà ban tổ chức tưởng chừng như khó thực hiện vì phần dông các anh chị mỗi người ở mỗi nơi thêm tuổi đời lại lớn, sức khoẻ không còn như xưa. Thế mà gần một trăm ạnh chị cùng các thầy cũ và thân nhân đã có mặt ngày hôm nay 10-11-2018 tại Diamond Seafood Palace thì quả là một việc đáng ngạc nhiên thể hiện những tấm lòng thiết tha muốn gặp nhau, bắt tay nhau, ôm nhau vào lòng để rồi biết đâu đây là lần chót.

Khoá 11 Trường Sinh Viên Sĩ Quan Hải Quân Nha Trang mang danh hiệu là Bảo Bình là chòm sao thứ 11 trên hoàng đạo tính từ điểm xuân phân.Thế nên chúng tôi chỉ gọi tên  nhau ngắn gọn là Bảo Bình.
 

Kính thưa quý vị.

 Lòng tràn đầy bao cảm xúc dâng trào, chúng  tôi nghẹn  ngào ôm lấy nhau để nhớ lại những ngày chiến đấu bên nhau  trên sông rạch, trên các chiến hạm khắp bốn vùng chiến thuật. Để rồi sau năm 1975, người vào tù, người di tản, gia đình ly tán khắp năm châu bốn biển. Niềm đau ngút ngàn của muôn triệu đồng bào Việt Nam khị cộng sản xua quân đánh chiếm miền Nam Việt Nam không làm sao kể hết. Giờ đây chúng tôi vui mừng gặp lại nhau nhưng lòng không khỏi  bùi ngùi tưởng  nhớ lại các bạn bè đã nằm xuống cũng như các bạn bè vì sức khoẻ không về tham dự buổi họp nầy.

Người đầu tiên BTC  gọi để thông báo tin họp mặt là BB Nguyễn Văn Tánh, người lớn tuổi nhất khoá. Năm nay anh 92 tuổi ở tiểu bang Utah, anh bị  lãng tai, mọi việc đều qua chị Tánh thông dịch.Khi nghe  trình bày lý do họp mặt như lời BB Nguyễn Văn Hàm nhân một buổi họp hằng  tháng tại Nam Cali. Hàm nói: “Họp sớm không thì tao chết mất”.Anh Tánh bị đánh thức khi nghe chị Tánh thông dịch,lời nói của Hàm, anhTánh dành điện thoại trên tay  chị và vui mừng nói lớn với tôi ” OK, vợ chồng tôi sẽ về Cali gặp các anh em.”. Hứa vậy nhưng mấy tháng sau anh chị lại  báo  không thể qua được vì sức khoẻ, mãi đến tuần chót anh chị vui mừng báo đã mua vé máy bay rồi để qua Cali gặp anh em.

 Người thứ hai tôi gọi là BB Lê Kim Lợi ở San Jose, người khoẻ nhất lớp thời đó nhưng Lợi không về dự được  cũng vì sức khoẻ.Gần đến ngày họp mặt thêm nhiều BB nữa báo cho tôi biết rất tiếc không về được, rất tiếc không được gặp nhau lần cuối như BB PhạmTrọng Quỳnh,Hứa Hồng Minh Trần Đình Liệu,Nguyễn Xuân Huy,  Chu Bá Yến, Dương Quang San, Nguyễn Văn Tính, Trương Văn Đặng, Trương Quý Đô…
 

 Tôi hiểu mỗi người một hoàn cảnh, mỗi người là một dòng sông như câu chuyên của BB Vũ Hữu San gửi cho tất cả BB như sau:

“Chân thành cảm tạ BTC đã sắp xếp chỗ ngồi. Chúng tôi quả thật vô cùng cảm động tấm lòng quý hoá của các bạn Bảo Bình. Tuy vậy hai đứa tôi trong tình trạng không ổn, sẳn sàng đi 911/Emergency/ICU, không thể tới hội được. Xin kiếu, vắng mặt lần nầy vậy. Chúc tất cả các Bảo Bình vui vẻ, vạn sự tốt đẹp.Thật là thất lể quá nhưng cũng đành.”
 

Một câu chuyện khác của BB Phan Lạc Tiếp, anh chị và các cháu đã chuẩn bị từ San Diego lên dự hội nghị nhưng thình lình tay chân anh Tiếp đau và  khó đi đứng đành phải ngồi xe lăn. Việc di chuyển cho cả gia đình 4 người đi về trong ngày hội lại càng khó  khăn hơn nên Tiếp gọi tôi xin kiếu từ và gửi lời thăm tất cả Bảo Bình.

Nhưng câu chuyện của BB Nguyễn Phú Bá ở Úc và BB Trương Hữu Quýnh ở Vancouver, Hoa kỳ thật sự là câu chuyện buồn của khoá 11. BB Bá bị ung thư trong giai đoạn cuối cònBB Quýnh thình lình bị bạo bệnh.Quýnh tâm sự nhiều với các BB về căn bệnh quái ác nầy.Viết lại cũng chẳng nói hết căn bệnh là gì, nhưng đọc bài thơ Quýnh viết bằng cả trái tim và cả giòng máu của mình  thì mới hiểu. Xin mời các bạn đọc bài thơ mà Quýnh viết trong cơn đau nhưng đầy tỉnh táo và can đảm:
 

                                    Bạn thân mến
 

                                    Cám ơn bạn có lời thăm hỏi,

                                    Tôi tiếc bỏ du xứ phù tang

                                    Đầu năm nay ngỡ ngàng bệnh đến

                                    Sức khoẻ càng ngày càng giảm suy

                                   

                                    Nấm đường tiêu hoá đã đến gan,

                                    Nấm lớn nắm nhỏ mọc đầy đàn,

                                    Hội đồng chữa trị đồng kết luận

                                    Không mỗ cắt nấm, chẳng thay gan.

 

                                    Tôi nay được trị bằng thuốc mới

                                    Lanreotide tháng một mũi,

                                    Everolimus ngày một viên,

                                    Nhiều biến chứng, khiến người điên đảo,

                                    Các bạn ơi!

                                    Tôi hết giờ sinh hoạt du lịch

                                    Đành bỏ cuộc chơi với Bảo Bình,

                                    Mọng bạn khoẻ, vui thú quan sang,

Chúc các bạn, bình an lên đường

                                    Thân mến,

                                    Trương Hữu Quýnh

  

 Có nhiều Bảo Bình được BTC gọi nhưng không nhận dược trả lời, thôi thì cũng đành. .Mỗi bạn là mỗi câu chuyện, mỗi bạn là những tấm lòng với bao kỷ niệm khó quên từ chiến trường, từ biển cả cho đến những ngày bận rộn bên cuộc sống khắp bốn phương trời.Chúng ta không bao giờ quên nhau, một ngày Bảo Bình thì mãi mãi vẫn là Bảo Bình.
 

 Cuối cùng đã có gần 100 Bảo Bình cùng thân nhân và các quan khách đến chung vui với nhau trong một căn phòng nhỏ nhưng đầy ắp tình huynh đệ chi binh trong đại gia đình Đệ Nhất Bảo Bình.
 

Chúng tôi nhận thấy có thầy Dư Trí Hùng và phu nhân từ Dallas, thầy Đặng Đình Hiệp và phu nhân từ Houston, Comandant  Đặng Trần Du và phu nhân từ Washington DC .Chỉ thiếu vắng thầy Đổ Kiểm, NT Bùi Cửu Viên và Comandant Nguyễn Xuân Sơn cựu Tư Lệnh Ham Đội Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà.

Ở xa có anh chị Trần Thế Diệp từ Úc qua. Tại Mỹ có anh chị Nguyễn Văn Cự từ New York,Nguyễn chí Toàn và thân nhân  từ DC, Đinh Mạnh Hùng và thân nhân từ WA., anh chị Nguyễn Văn Tánh và anh Chị Lê Văn Quý cùng thân nhân từ Utah , anh chị Phan Tứ Hải từ Houston, anh chị Phạm Duy Anh từ Arizona.Từ San Jose về Nam Cali có anh chị Nguyễn Kim Khánh, anh Trần Hữu Bân, chị Lộc Khanh. Tại Nam Cali có anh chị Trần Quang Thiệu, anh chị Đặng Diệm, anh chị Nguyễn Ngọc Quyên, anh chị Phạm Văn Hàm, anh chị Trần Hữu Khánh, anh chị Nguyễn Ngọc Luân, chị Yến, anh chị Hoàng Đình Báu,  BB Võ Quang Thủ, anh Vũ Xuân Phương(K 13).
 

Ngoài ra còn có các bạn bè và thân nhân của các BB.Trong các bạn bè thân nhân chúng tôi thấy có các anh khoá 10 như  anh  Huỳnh Hữu Cầu , anh chị Phạm Đình San ,anh chị Nguyễn Mạnh Trí ,anh chị Phan Ngọc Xuân, anh chị Hiền, anh chị Nguyễn Văn Hào , anh chị Nguyễn Quốc Trị,anh chị Nguyễn Đình Sài (k16),, anh chj Ngô Tuệ, anh chị Trương Đình Ngôn, anh chị Trần Hữu Thu (K12), anh chị Đặng Thành Long(HQ 09), anh Lê Ngọc Thanh(HQ  608), anh chị Trịnh Xuân Tụng (K16), anh chị Võ Văn Trí (k16), anh chị Đình Hoàng Cảnh (K23), anh chị Trương Văn Song (K25), anh chị Phạm Lăng (K25) .
 

Có một người không phải là Bảo Bình nhưng lại yêu mến Bảo Bình. Người đó là nhà thơ Tô Châu ở Sydney, Úc Châu.Cách đây 5 năm chị Tô Châu có đên tham dự cuộc gặp mặt Bảo Bình trong nhà anh chị Trần Thế Diệp. Năm nay anh chị Diệp qua Nam Cali dự họp mặt Bảo Bình thì chị Tô Châu có gửi theo một bài thơ không tên nhưng lại nói lên đầy dủ ý nghĩa của một trời tâm sự,tràn đầy tình bạn và ngút ngàn tình quê hương:
 

                        43 năm rồi xa quê hương

                        Ra đi bỏ lại cả trời thương

                        Thương dân khốn khổ nhiều cay đắng

                        Thương nước lầm than lắm đoạn trường

                        Giòng giống Tiên Rồng đi 8 hướng

                        Bảo Bình tỵ nạn khắp muôn phương

                        Bữa nay gặp lại nhau lần nữa

                        Chúng ta càng gắn bó yêu thương

                        Vì đồng môn , đồng tuế lại đồng hương

                        Tình bạn Bảo Bình mãi vấn vương

                        Chẳng phải họ hàng sao kính mến

                        Không cùng cha mẹ lại yêu thương

                        Nay già vẫn nhớ thời sông nước

                        Xưa trẻ ham vui chốn hải hồ

                        Tuổi hac càng cao càng gắn bó

                        Tình xưa ôm đậm mái đầu sương

                        Bây giờ mộng biếc trôi xa

                        Bảo Bình đã bị người ta cướp rồi

                        Ai ơi xin cứu lấy đời

                        Đứng lên lấy lại giùm tôi Bảo Bình

                        Vì đời cần tấm lòng trinh

                        Quê hương cần những mãnh tình tiếc thương

                        Để rồi quang phục quê hương

                        Để đem bất khuất can trường cứu quê

                        Chúng ta đã có lời thề

                        Ơn trên phù hộ ta về Việt Nam

                        Hôn trên mãnh đất lầm than

                        Tình quê như đã ngút ngàn trong tôi.

  

                                                            Tô Châu

  

                        See You!!

                        Thoảng mới ngày nào ta gặp nhau

                        Giờ đây ai nấy bạc mái đầu

                        Mới thấy cuộc đời là mộng ảo

                        Chỉ tình Bảo Bình mới dài lâu.

                                                            Tô Châu

  

 Bảo Bình và thân nhân lại xuống du thuyền Carnival Imagination du ngoan vũng biển Mexico.Trong năm ngày trên thuyền, chúng tôi được ăn uống thoải mái và tha hồ tâm sự, vui chơi như hồi còn ở quân trường. Các chị cũng vậy,gặp lại nhau vui đùa như thời con gái, lại còn đi mua sắm, xem show, tập thể dục hay đi kéo máy.

Ngày 15/11/2018, chúng tôi chia tay trong niềm lưu luyến.
 

 Đại Hội Bảo Bình kết thúc với bao niềm tin sẽ có ngày như những ngàyvui qua. Nhân dịp nầy thay mặt BTC, tôi xin cám ơn các thầy cô, các anh chị BB từ các nơi xa xôi cũng nhưcác anh chị quanh vùng Little SaiGon dã nhiệt tình tham gia mọi sinh hoạt của ngày hội.

BTC cũng không quên cám ơn các niên trưởng, các niên đệ và các thân hữu xa gần. Đại Hội Bảo Bình thành công cũng có phần đóng góp của anh Công trong”One Man Band” cùng các các ca sĩ nghiệp dư như chị Hiền, các cháu Thu Hương, Thu Thảo, Ngọc Lan, Trung Cang, Lệ Hà và Ly Lycũng như các anh chị trong ban tam ca của Hội Ai Hữu Hải Quân Cửu Long.Lời ca tiếng hát của các ca sĩ tuy không chuyên nghiệp nhưng đã tạo nhiều ấn tượng đẹp, khó quên và vui nhộn.

Hành trình gần 60 năm Bảo Bình chỉ thu gọn trong hơn một tuần qua là những nụ cười,những vòng tay ân tình, những bước chân bên nhau của tình bạn, tình thầy trò và của cả tình yêu lúc tuổi về già.

  

 California ngày 16-11-2018

Tam Giang Hoàng Đình Báu 

 

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.