Hôm nay,  

Nước Mỹ và bệnh chán… tự do

8/30/202400:00:00(View: 3720)

liberty statue
Tượng 'Nữ thần Tự Do Nằm Ngửa' của nghệ sĩ Zaq Landsberg tại Công viên Liberty State, Manhattan, New York.
  
Xem ra thì người Mỹ, không ít, đang chán tự do và nước Mỹ đang mấp mé bên bờ vực của tấn thảm kịch mà nước Đức đã sa chân cách đây một thế kỷ khi, trong cuộc bầu cử năm 1933, trao hết quyền tự do cho Adolf Hitler, để mặc nhà dân túy có đầu óc phân chủng, độc tài và máu điên này tùy nghi định đoạt số phận dân tộc. Mà nếu tình thế nghiêm trọng của nước Đức đã thể hiện từ trước, trong cương lĩnh đảng phát xít cả khi chưa nắm được chính quyền thì, bây giờ, với nước Mỹ, đó là Project 2025. [1]
 
Tự do, nhiều lúc, phải đánh đổi bằng máu nhưng ở đây thì chán, thành bệnh. Mà nói về bệnh thì, hơn hai tháng trước, vào tối 18/6/2024, chương trình The Late Show của đài CBS đã diễn ra một màn chọc cười đau đớn khi hài sĩ Stephen Cobert “đưa” nước Mỹ đi khám với Tiến sĩ Alexander Fauci. Ông Fauci từng là Viện trưởng Viện Bệnh dị ứng và Bệnh truyền nhiễm Mỹ, cũng là cố vấn của sáu Tổng thống Mỹ, từ Ronald Reagan cho đến Donald Trump, và tối đó, đã xuất hiện trên The Late Show như một khách mời.
 
“Ông là một bác sĩ”, Cobert đặt câu hỏi, “nếu bác sĩ khám cho nước Mỹ như là một bệnh nhân ngay lúc này, bác sĩ sẽ chẩn bệnh chúng ta như thế nào, xin bác sĩ trả lời thẳng thắn”.
 
Và câu trả lời thẳng của ông Fauci là nước Mỹ cần một bác sĩ giải phẫu chứ không phải một bác sĩ nội khoa.
Nghĩa là nước Mỹ đã.... hết thuốc chữa. Nước Mỹ không cần toa thuốc nào cả, chỉ cần một con dao mổ!
Rồi ông Cobert lại giả định rằng ông Fauci là một tâm lý gia và, lúc này, lời đáp là tình trạng “tâm thần phân liệt, ở một mức độ nào đó”. [2]

Tâm thần phân liệt? Thường, người mắc chứng này bị ám với những câu chuyện kỳ quái nào đó, sống chết với nó và, tất nhiên, đó chỉ là những hoang tưởng cá nhân, mỗi người một chuyện. Nhưng ít nhất là từ tám năm qua, một bộ phận lớn người Mỹ đã thể hiện chứng hoang tưởng cộng đồng mang tên MAGA, Make America Great Again do Donald Trump sách động: nước Mỹ bây giờ tệ quá, phải trao hết quyền quyết định cho Trump, để Trump phụ hận và phục hồi, đưa nó trở lại vĩ đại như xưa.
 
Nhưng đó, thực ra, chỉ là một thứ ngụy tín bởi, nếu bảo phải giải thích cụ thể là xưa đến năm nào, đời tổng thống nào, Dân Chủ hay Cộng Hòa, chẳng ai giải đáp lời nổi, kể cả Trump. Và tôi, trong một bài viết trước đây, đã dẫn lời Robert Kagan, một sử gia bảo thủ, khẳng định rằng hoàn toàn không hề có một thời “hoàng kim” như thế trong lịch sử Mỹ,  thời nào cũng có những khó khăn và những vấn đề gai góc của nó. [3]

Khi những tín đồ MAGA không chịu suy nghĩ mà nhắm mắt hò hét mấy khẩu hiệu do Trump kích động thì, nhất định, chúng ta phải tin vào Erich Fromm, nhà phân tâm học với công trình Escape from Freedom, xuất bản lần đầu tiên vào năm 1941.

Là người Đức gốc Do Thái, Fromm đã chạy trốn chế độ phát xít và trở thành công dân Mỹ: bệnh chán tự do của những tín đồ MAGA cũng chính là tâm bệnh của những người Đức đã khiến Fromm phải trốn chạy.

Thất bại của chính phủ quân phiệt trong Đệ nhất thế chiến vào năm 1918 đã khiến Đức chuyển mình thành một thể chế dân chủ với tam quyền phân lập theo Hiến pháp Weimar nhưng, đến  cuộc bầu cử năm 1933, người Đức đã bầu Hitler vào vị trí thủ tướng để rồi, chỉ một năm sau, y đã ngang nhiên xóa sổ nền dân chủ khi xưng là quốc trưởng rồi, năm năm sau nữa, lại đẩy nước Đức và nhân loại vào con đường hủy diệt.
 
Nhưng thất bại trên cũng đẩy nước Đức vào một hoàn cảnh bi đát. Bị phe thắng trận o ép một cách nhục nhã với Hiệp ước Versaille 1919, vừa phải cắt đất cho Pháp, Bỉ, Ba Lan, Đan Mạch, Đức còn phải bồi thường những khoản chiến phí cực kỳ nặng nề, lại bị ràng buộc gắt gao về quân bị. Cắn răng cam chịu suốt cả một thập niên, vừa bị hút máu về tài chính, vừa bị sỉ nhục về thể diện quốc gia, người Đức – nhất là giới bình dân -- đã bị nén đến đáy cùng của sự chịu đựng khi cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu 1930-1931 nổ ra và mất hết niềm tin vào thể chế.  Họ, trong tình cảnh tuyệt vọng, đã nhìn vào một Hitler như vị cứu tinh. Nhà chính trị dân túy này, với sự vỗ béo tài chính của giới tài phiệt Đức, càng có cơ hội ru ngủ người Đức với dự án phục hận và phục hồi.

Và, thế là, người Đức, chủ yếu là giới bình dân, một dạ tin theo Hitler, dâng nộp hết quyền tự do.
 
Nước Mỹ bây giờ cũng đang chia rẽ về... tự do. Mới đây, trong bài diễn văn làm nhiều người rơi nướt mắt tại Đại hội đảng Dân Chủ vào ngày 22/8/2024 ông Tim Walz -- Thống đốc Minnesota, Ứng cử viên Phó Tổng Thống 2024-2028 -- đã đề cập đến những khác biệt trong cách áp dụng ý niệm “tự do” giữa Dân Chủ và Cộng Hòa: tự do kiến tạo cuộc sống tốt đẹp hơn, tự do đi học mà không sợ ai xả súng hay tự do làm giàu, bất kể những tổn hại môi sinh hay phúc lợi của công chúng v.v. [4] Nhưng đó là góc nhìn từ trên xuống. Nhìn từ dưới lên, với giới mà quyền lực duy nhất là bỏ lá phiếu vào thùng, bốn năm một bận, thì vấn đề cũng tương tự nước Đức cách đây một thế kỷ trước. Với họ, tự do đã trở thành một gánh nặng nên, thôi thì, trao hết cho đấng cứu tinh và chính điều này đã làm nên quyền lực của Trump.

Cũng như Hitler, Trump nhận sự ủng hộ của giới bình dân mang mặc cảm thua thiệt và sự vỗ béo tài chính của giới tài phiệt. Giới siêu giàu thì tin là có thể kiếm tiền nhiều hơn với chính sách của Trump, vừa được giảm thuế, vừa không vướng bận gì về những ràng buộc môi sinh. Người bình dân thì -- vừa bị rối trí sau nhiều năm nghe các chính trị gia truyền thống của hai phía cãi nhau, vừa chán nản với sự bế tắc trong thân phận thua thiệt của mình do tiến trình toàn cầu hóa – nên chán không muốn nghe, chán cả việc sử dụng cái đầu hay quyền tự do của mình. Họ trở nên thụ động, lười biếng. Và họ giao khoán hết cho Trump, vừa nhẹ cái đầu, vừa được sướng cái lỗ tai.

Giống như Hitler, Trump cũng phản trí thức, cũng đầy sức hút cá nhân, với những thành phần riêng biệt nào đó, và, thậm chí, cả ở khía cạnh... điên khùng. Cả hai cùng biết đơn giản hóa những thực trạng xã hội phức tạp bằng những lời lọt tai. Cả hai cùng biết gãi vào chỗ ngứa của những thành phần bị thiệt thòi. Cả hai cùng biết đưa ra những khẩu hiệu sách động phù hợp với ẩn ức chôn chặt suốt một thời gian dài. Người Đức ủng hộ phát xít thì, qua Hitler, nhận thấy tai ương là từ bọn Do Thái, bọn trí thức thiên tả. Người Mỹ MAGA thì, xem những hiện tượng như tội phạm, thất nghiệp là do di dân. Và họ quyết định gởi gắm giấc mơ bất toại của mình cho những đấng cứu thế tự phong. Thậm chí, cả khi Trump đóng thuế cho Trung Quốc nhiều hơn là cho tổ quốc mình gấp nhiều lần, họ vẫn phó thác cho Trump cái sứ mệnh bẻ gãy sức mạnh Trung Quốc. [5]
 
Trump được xem là một kẻ cực bảo thủ hay cựu hữu và, từ góc độ này, y và các ủng hộ viên luôn lên giọng đả kích cánh tả. Thế nhưng Trump, trên phương diện hành động, giống hệt đối giới cực tả ở khía cạnh anti-establishment, chống phá thể chế.
 
Ý niệm “thiên tả”, ai cũng biết, được dùng để chỉ những khuynh hướng chính trị nhắm đến việc tạo ra những thay đổi để hướng tới một quan hệ bình đẳng hơn. Trên lý thuyết thì đó là một khuynh hướng tốt đẹp và, trong suốt chiều dài lịch sử, phe tả có khá nhiều kẻ chen chân, từ những thành phần cấp tiến nhất trong cuộc Cách Mạng Pháp cho đến Vladimir Ilyich Lenin hay những thành phần vô chính phủ, chính trị nghiệp đoàn v.v. Như thế thì phe tả là phe chống lại hay ít ra là ở trong cái tư thế đối lập với thể chế hiện hành, nêu cao những khẩu hiệu đòi thay đổi cái tình trạng hiện hành mà, cực đoan nhất, là đập đổ đi, bằng cách mạng bạo lực.
 
Cách mạng có nghĩa chống lại thế lực chính thống đã lỗi thời, phản động. Nhưng khi cách mạng thành công thì những nhà chính trị cực tả này sẽ trở thành... chính thống và, do đó, họ cũng sẽ bảo thủ, lỗi thời và phản động y như cái thế lực mà mình từng chống lại. Người cộng sản Việt Nam từng đứng ở vị trí phản chính thống, từng nêu cao những khẩu hiệu bình đẳng nên họ và những lực lượng ủng hộ cộng sản được xếp vào cánh tả, và đó là chuyện bình thường. Nhưng khi cái đảng này đã là một hệ thống quyền lực chính thống, khư khư bảo thủ, khư khư bảo vệ tình thế bất công và thối nát hiện tại để giữ lấy những quyền lợi của giai tầng cai trị thì họ, chính họ, đã là “hữu”, “cực hữu” hay “cực bảo thủ” và những thành phần từng gọi là “thiên tả” chỉ trơ lại như một đám theo đuôi, “phò chính thống”.
 
Trump đả kích đối thủ chính trị của mình là “cực tả” trong khi y cũng không thua, cũng đả phá thể chế chính trị Mỹ không khoan nhượng. Thậm chí, mới đây, trong một lúc không giữ gìn, Trump còn tuyên bố sau khi bầu ông ta vào Tòa Bạch Ốc một lần nữa, cử tri sẽ không còn phải đi bầu nữa, có phải Trump đang mơ làm quốc trưởng, như là Hitler? [6].
 
Gì thì gì, với một kẻ đang gồng mình chứng tỏ có đủ khả năng lãnh đạo đất nước thì điều đầu tiên cần xem xét là trí tuệ và, điều này, e là, Trump không có đủ. Trump luôn luôn chê bai đối thủ là kém thông minh thế nhưng, liên quan đến sức học của mình, từ trung học đến đại học, ông ta dùng đủ trò ém nhẹm. Trump đe dọa trường trung học cũ, cấm ngặt việc tiết lộ thông tin trong học bạ của mình và, phải chăng, vì học quá kém, Trump mới tìm cách che giấu? [7]

Chúng ta không võ đoán nhưng, chính Mary Lea Trump, cháu gọi Trump là chú ruột, đã vạch trần rằng thời trẻ ông chú của mình đã thuê người khác dự cuộc thi tuyển đại học (SAT: Scholastic Aptitude Test) mới vào được đại học. [8]  Chẳng thế mà học bạ của Trump tại Trường Kinh doanh Whaton, thuộc Đại học Pensylavinia nổi tiếng, cũng biến thành hồ sơ... tuyệt mật, chẳng ai nắm rõ ông Trump “thông minh và tài ba” hồi trẻ học hành xuất sắc như thế nào. [9]

Nếu quá khứ là một dấu hỏi bỏ lửng thì, hiện tại, ngày lại ngày, Trump vẫn giúp chúng ta vô số bài kiểm tra để đánh giá mà, nếu thực sự công tâm, phải cho điểm kém.

Phải kém thôi vì, nếu cho Trump huyên thuyên suốt một tiếng đồng hồ, thể nào ông  cũng đưa ra một bình luận ngu xuẩn: “Trump can’t go an hour without making a stupid comment” .[10]

Không nhọc công lắm, chúng ta có thể tìm ra rất nhiều thí dụ chứng minh. Như, trong cao điểm của đại dịch Covid-19, Trump đã, trong vai trò tổng thống, vừa gây phẫn nộ vừa khiến thiên hạ cười nhạo khi “dạy” rằng có thể chữa bệnh Covid-19 bằng cách tiêm các các loại thuốc tẩy rửa buồng tắm hay toilet vào cơ thể. [11] Rồi Trump, rất nhiều lần, đặt vấn đề với Bộ Nội An là sao không dùng bom nguyên tử để dập tắt các cơn bão trước khi chúng đổ bộ vào đất Mỹ! [12]
 
Như thế, bên cạnh những tính từ quen thuộc để áp dụng cho một con người với những “tri thức” như thế, chúng ta cũng có thể sử dụng đến ý niệm nhạy cảm như “điên”, “khùng”. Mà thật, đã có nhà báo cho biết ông ta đã phân tích và khám phá ra rằng, đến một phần ba những nhận xét hay luận điểm mà Trump nêu ra, nếu không là “giả” thì cũng “đần hay điên khùng” (false, obtuse or lunatic). [13]

Mà toàn bộ những điều “giả -đần – khùng” dược trình bày trong những ngôn từ lổn nhổn mà – nói theo Nguyễn Huy Thiệp -- là một “món nộm suồng sã của từ vựng” (Word Salad) [14].  Tương tự, trong suốt những cuộc vận động gần đây, các phóng viên Mỹ đã than phiền là họ không thể nào nắm rõ là Trump muốn nói gì, hướng đến chủ đề nào trong những bài diễn văn “uể oải, thiếu nhuệ khí” (low energy), “lung tung” (rambling), câu sau chẳng ăn nhập gì với câu trước (non-sequitur) của Trump. [14]

Một phẩm chất khác mà chúng ta mong đợi ở một nhà lãnh đạo là sự trung thực và, về điều này thì Trump đã đạt đến tình trạng... hết thuốc chữa. Trong bài “Trump Is Looking Like a Loser Again” đăng trên tờ The Walls Street Journal ngày 12/8/202, nhà bình luận Gerard Baker đã quan sát Trump trong một hội nghị và ghi nhận là, chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, ông ta đã đưa ra 162 lời nói dối. [15]

Xem phim Chân Trời Tím, chúng ta làm quen với Hạ sĩ Phi, người có tài bắn súng đại liên, bắn giòn giã, quét tới đâu là quân thù gục ngã tới đó. Ở đây thì Trump nói dối, và nói dối như thể một xạ thủ đại liên, mỗi phút “bắn” ra hơn hai lời dối trá.

Và, theo Baker, như thể hiện trong nhan đề nói trên, điều này cho thấy Trump “trông giống một kẻ thua cuộc”. Đó cũng là điều mà Cobert đã diễu Trump, mới đây, sau bài diễn văn của Walz.

Bàn về Đại hội Đảng Dân Chủ tại Chicago, liên quan đến Tim Walz, Cobert đã nhắc lại lời đả kích của Trump trên mạng xã hội “Walz là phụ tá huấn luyện, khộng phải huấn luyện viên” để rồi phản hồi: “Trump à, Tim Walz là phó tổng thống, không phải là tổng thống.” [17]

Nếu Walz được chọn làm Phó Tổng Thống thì có nghĩa là Trump sẽ soạn lại bổn cũ về một chiến thắng bị đánh cắp. Nhưng đến lúc đó, sau bài học của những kẻ bị bỏ rơi, phủi tay, sống chết mặc bay như Rudy Giuliani, luật sư riêng của Trump, còn có thầy cãi nào dám đưa thân ra làm gạch lót đường cho một lãnh tụ gian dối và vô hậu như thế? [18]

Nguyễn Hoàng Văn

Tham khảo
Cobert: Your are a doctor, if you are going to diganose the america as a patient right now., how would you diganose us, give to me straight doctor,
Fauci: I think you need a surgeon not an internist
Cobert: A little something. If your are a psychologist
Fauci: A degree of Schizophrenia in the country

     3. https://diendantheky.net/nguyen-hoang-van-trump-2024-wwjd/\
     4. https://www.theguardian.com/world/2020/oct/21/donald-trump-china-bank-account-nearly-200000-taxes-report
     5. “I'm letting you in on how we started our family because that's a big part of what this election is about—freedom. When Republicans use that word, they mean that the government should be free to invade your doctor's office. Corporations free to pollute the air and water. Banks free to take advantage of customers. But when we Democrats talk about freedom, we mean your freedom to make a better life for yourself and the people you love. The freedom to make your own health care decisions. And, yeah, your kids' freedom to go to school without worrying they'll be shot dead in the halls.”
By my calculation, about one-third of Mr. Trump’s remarks fell into three categories: false, obtuse or lunatic.”

17. https://mashable.com/video/stephen-colbert-trump-walz-assistant-coach
 

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.