Hôm nay,  

Chúa Ở Bên Ai?

25/12/202514:02:00(Xem: 12167)
Jesus
Kinh Thánh ghi rõ: “Đừng ngược đãi hay áp bức người lạ, vì chính các ngươi đã từng là người lạ ở Ai Cập.” (Exodus 22:21). 

Giáng Sinh vốn đâu chỉ là mùa của quà tặng cùng những dây đèn lấp lánh, sáng lòa, mà chính là mùa của những ý nghĩa linh thiêng, sâu thẳm. Phúc Âm của Thánh Matthew ghi chuyện Mary, Joseph và Chúa Jesus hài nhi đã chạy trốn đến Ai Cập để tránh sắc lệnh của Herod Đại đế, người ra lệnh giết tất cả các bé trai sơ sinh ở Bethlehem. Một thiên thần đã báo mộng cho Joseph, thế là gia đình phải bỏ trốn trong đêm, trở thành những người tị nạn. Mãi cho đến khi Herod qua đời, họ trở về đất Israel và định cư ở Nazareth.

Ngày nay, dưới nhiệm kỳ thứ hai của Tổng thống Trump, chúng ta lại chứng kiến những dư âm của nỗi sợ hãi và sự ly tán đó, nhưng theo một chiều hướng ngược lại. Thay vì dang rộng vòng tay che chở, nước Mỹ lại đóng sập cửa và chia cắt. Sự tàn nhẫn càng gia tăng trong những ngày lễ.

Bóng tối mùa lễ

Ngay ngày 24 Tháng Mười Hai, trang web của Bộ Nội An (DHS) thông báo “Làm Cho Nước Mỹ An Toàn Trở Lại”, bắt giữ 17.500 người họ gọi là “nhập cư bất hợp pháp phạm tội hình sự” theo Đạo luật Laken Riley. The Guardian cho hay tính đến ngày 14 Tháng Mười Hai, ICE (Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ) đang giam giữ hơn 68.400 người, phá kỷ lục cao nhất trước đó được thiết lập vào đầu tháng.

Nhưng, hãy một lần “bình an dưới thế” để tìm hiểu những con số này. Nó kể một câu chuyện khác. Theo dữ liệu do trung tâm CATO Institute thâu thập, có đến 65% số người bị ICE bắt giữ không có tiền án tiền sự, và 93% không có tiền án về tội bạo lực. Con số này từ đâu? Nó được công bố từ ICE. ICE đã chia sẻ dữ liệu này với những người bên ngoài cơ quan, và những người này đã gửi đến CATO Institute.

Dưới thời Trump, số người nhập cư không có tiền án bị bắt giữ đã tăng vọt, chiếm nhóm lớn nhất trong số những người bị giam giữ, bất chấp những tuyên bố về việc tập trung vào những kẻ phạm tội bạo lực. Trên thực tế, số liệu thống kê của chính phủ cho thấy ở Pennsylvania, ngay cả những người tị nạn Bhutan, là những người đã được định cư hợp pháp ở đây nhiều năm, cũng bị bắt giam. Hơn 2,5 triệu người đã bị trục xuất hoặc tự nguyện rời khỏi đất nước trong 11 tháng đầu tiên nhiệm kỳ của Trump. Nhiều người trong số đó là những gia đình đã xây dựng cuộc sống ở đây hàng thập niên, đóng thuế, nuôi dạy con cái vốn đã là công dân Mỹ.

Tại khu trung tâm của Mission District, San Francisco, nhiều gia đình tập trung ở thánh đường St. Peter để tham dự thánh lễ tôn vinh quyền của người nhập cư, nhưng không khí tràn ngập nỗi đau u uất. Một người phụ nữ kể lại câu chuyện việc chồng của cô bị giam giữ tại văn phòng trình diện của ICE. Năm nay, cô và con nhỏ đón Giáng Sinh một mình. "Gia đình tôi đã tan nát," cô nói.

Hơn 120 người đã bị bắt giữ chỉ riêng ở thành phố đó kể từ Tháng Năm, thường là tại các phiên tòa hoặc các cuộc hẹn trình diện với ICE. Mọi chuyện diễn ra “âm thầm” như ông Santa leo ống khói vào phòng của đứa trẻ. Không có những cuộc đột kích ồn ào như quang cảnh diễn ra ngoài đường phố, chỉ là những vụ bắt giữ lặng lẽ, nhưng tàn khốc, làm tan vỡ gia đình.

Không chỉ riêng San Francisco. Tờ AMNY liên tục đăng những bài phóng sự thực tế về tình trạng bắt giữ di dân. Ở Queens, trẻ em cầm điện thoại thay vì đồ chơi, chờ đợi những cuộc gọi từ cha hoặc mẹ hoặc cả hai đang bị giam giữ. Những cuộc gọi có thể sẽ không bao giờ đến. Chồng của Jessica Supliguicha, Jorge, đã bị ICE bắt giữ bên trong tòa nhà 26 Federal Plaza vào ngày 6 Tháng Chín. Anh bị trục xuất ba ngày trước khi con gái chào đời. Một tuần trước kỳ nghỉ lễ, Jessica đang ở nhà tại Queens, thay quần áo Giáng sinh cho con gái nhỏ. Phóng viên của AMNY chụp tấm hình cô ẵm đứa con mới sanh vài tháng tuổi, cùng con trai lớn, Dylan, ngồi trong phòng, sau lưng họ là cây Noel. Lau nước mắt, Jessica chia sẻ món quà Giáng Sinh tuyệt vời cô vừa nhận được.

Bạn bè, gia đình và đồng nghiệp của Jessia đã cùng góp tiền mua vé máy bay cho gia đình cô đến thăm chồng ở Ecuador. Nơi đó, anh ta sẽ gặp con gái mình lần đầu tiên.



“Tôi vẫn còn sốc vì không biết đây có phải là giấc mơ hay không,” Supliguicha nói. “Anh ấy cũng rất vui mừng vì chúng tôi sắp được gặp anh ấy vào dịp Giáng Sinh, vì chúng tôi chỉ nói chuyện qua điện thoại. Giống như mọi khi. Cuối cùng anh ấy cũng sẽ được gặp công chúa nhỏ của chúng tôi.”

Trong khi đó, ở phía bên kia thành phố New York, một bà mẹ Brooklyn cố “trang trí” một góc tạm cư nhỏ nhoi trong khu vực dành cho người vô gia cư. Đêm Giáng Sinh của ba mẹ con Franyelis có bóng bay và những món quà nhỏ, nhưng không có người chồng người cha đã bị ICE trục xuất sang Venezuela.

Ngay ngày 24 Tháng Mười Hai, gần khu chung cư Picker House Lofts ở Lewiston, Maine, New York, ICE đã thô bạo bắt giữ một mục sư trên đường phố, mặc dù ông đã xuất trình giấy tờ tùy thân. Họ nói phải đưa ông về trụ sở để xác minh tình trạng pháp lý. Người quay lại đoạn video hét lên: “Ông ấy là một mục sư! Các người đang đánh đập một mục sư!”

“Ông ta không phải là mục sư ở đất nước này,” một nhân viên ICE đáp lại.

Người phụ nữ quay phim nghẹn ngào: “Chúa sẽ phán xét các người, Các người đang bắt người ta khỏi con cái của họ, và bỏ mặc chúng một mình.”

Cũng ngày hôm đó, trong bãi đậu xe của Walmart ở thị trấn Yakima, Washington, một nhóm người to lớn, trùm kín mặt, còng tay một người đàn ông lôi vào xe. Ông ấy để lại một chiếc xe đẩy, trong đó là những hộp thức ăn, nước ngọt, vừa đi chợ ra.

Chúa ở bên ai?

Chính quyền Trump khẳng định họ đang nhắm mục tiêu vào "những kẻ tồi tệ nhất”, tức những kẻ mà theo họ là tội phạm giết người, kẻ ấu dâm, những mối đe dọa thực sự. Bộ Nội An thậm chí còn rêu rao những vụ bắt giữ trong tuần này là "món quà Giáng Sinh dành cho nước Mỹ.” Điều đau lòng là chuyện này lại xảy ra đúng vào dịp Giáng Sinh.

Các giám mục khắp Florida và nhiều nơi khác đã cầu xin Tòa Bạch Ốc tạm đình chỉ truy quét để các gia đình có thể đón Giáng Sinh mà không phải nơm nớp sợ hãi. Tổng giám mục Miami Thomas Wenski đã nói thẳng: những chiến dịch này đang bắt giữ những người lao động nghèo - nông dân, công nhân xây dựng, người giúp việc bệnh viện – những người không có tiền án tiền sự, chỉ đến đây làm việc mưu sinh.

Ông nói: “Một bầu không khí sợ hãi và lo lắng đang lan rộng không chỉ đối với những người nhập cư bất hợp pháp mà còn cả các thành viên gia đình và hàng xóm của họ, những người đang sống hợp pháp trên đất nước này.” Họ mong mỏi điều gì? Tạm dừng việc bắt giữ trong mùa Giáng Sinh để biểu hiện “sự tôn phẩm giá con người”.”

Một lời từ chối thẳng thừng từ chính quyền, những người coi lòng trắc ẩn là “sự vi phạm pháp luật.”  Thay vào đó, chúng ta lại có những chiến dịch với những khẩu hiệu như “you're going ho-ho-home” – một câu nói truyền thống gán vào chiến dịch trục xuất, biến thành một trò đùa kỳ quặc và bất nhân.

Giáng Sinh – mùa của lòng nhân từ, của sự đón tiếp tha nhân. Ông chủ quán trọ ngày xưa đã tìm chỗ cho Maria và Giuse mà? Giờ đây, chúng ta có đặc vụ ICE đập vỡ kính xe trong các cuộc đột kích ở Chicago, hoặc tràn vào các khu chung cư với trực thăng và lựu đạn lúc 1 giờ sáng. Trong tháng này, hơn 1.100 trẻ em bị chia cắt khỏi cha mẹ mà không qua thủ tục tố tụng hợp pháp. Đây không phải thực thi pháp luật, đây là chấn thương tâm lý được gói trong chiếc hộp chính sách.

Khi chính quyền phát tán video do trí tuệ nhân tạo làm ra, giễu cợt hình ảnh ông Santa mặc áo của ICE đến bắt di dân, thì cộng đồng vẫn đang tiếp tục chống trả. Người dân Los Angeles đạp xe theo xe van ICE, thổi còi báo động cho hàng xóm. Lãnh đạo tôn giáo đứng trước cửa văn phòng ICE để phản đối.

Kinh Thánh ghi rõ: “Đừng ngược đãi hay áp bức người lạ, vì chính các ngươi đã từng là người lạ ở Ai Cập.” (Exodus 22:21).  Chính Chúa Giêsu đã từng là đứa trẻ tị nạn.

Mùa Giáng Sinh này, khi chúng ta chúc nhau an lành, hòa bình và thiện chí, có lẽ ta biết rõ hơn bao giờ hết, mình sẽ là người mở cửa quán trọ hay là Herod của thời đại mới? Khi đó, chúng ta sẽ hiểu — Chúa ở bên ai trong mùa Giáng Sinh này.

 

Kalynh Ngô

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.