Hôm nay,  

Chúa Ở Bên Ai?

25/12/202514:02:00(Xem: 12162)
Jesus
Kinh Thánh ghi rõ: “Đừng ngược đãi hay áp bức người lạ, vì chính các ngươi đã từng là người lạ ở Ai Cập.” (Exodus 22:21). 

Giáng Sinh vốn đâu chỉ là mùa của quà tặng cùng những dây đèn lấp lánh, sáng lòa, mà chính là mùa của những ý nghĩa linh thiêng, sâu thẳm. Phúc Âm của Thánh Matthew ghi chuyện Mary, Joseph và Chúa Jesus hài nhi đã chạy trốn đến Ai Cập để tránh sắc lệnh của Herod Đại đế, người ra lệnh giết tất cả các bé trai sơ sinh ở Bethlehem. Một thiên thần đã báo mộng cho Joseph, thế là gia đình phải bỏ trốn trong đêm, trở thành những người tị nạn. Mãi cho đến khi Herod qua đời, họ trở về đất Israel và định cư ở Nazareth.

Ngày nay, dưới nhiệm kỳ thứ hai của Tổng thống Trump, chúng ta lại chứng kiến những dư âm của nỗi sợ hãi và sự ly tán đó, nhưng theo một chiều hướng ngược lại. Thay vì dang rộng vòng tay che chở, nước Mỹ lại đóng sập cửa và chia cắt. Sự tàn nhẫn càng gia tăng trong những ngày lễ.

Bóng tối mùa lễ

Ngay ngày 24 Tháng Mười Hai, trang web của Bộ Nội An (DHS) thông báo “Làm Cho Nước Mỹ An Toàn Trở Lại”, bắt giữ 17.500 người họ gọi là “nhập cư bất hợp pháp phạm tội hình sự” theo Đạo luật Laken Riley. The Guardian cho hay tính đến ngày 14 Tháng Mười Hai, ICE (Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ) đang giam giữ hơn 68.400 người, phá kỷ lục cao nhất trước đó được thiết lập vào đầu tháng.

Nhưng, hãy một lần “bình an dưới thế” để tìm hiểu những con số này. Nó kể một câu chuyện khác. Theo dữ liệu do trung tâm CATO Institute thâu thập, có đến 65% số người bị ICE bắt giữ không có tiền án tiền sự, và 93% không có tiền án về tội bạo lực. Con số này từ đâu? Nó được công bố từ ICE. ICE đã chia sẻ dữ liệu này với những người bên ngoài cơ quan, và những người này đã gửi đến CATO Institute.

Dưới thời Trump, số người nhập cư không có tiền án bị bắt giữ đã tăng vọt, chiếm nhóm lớn nhất trong số những người bị giam giữ, bất chấp những tuyên bố về việc tập trung vào những kẻ phạm tội bạo lực. Trên thực tế, số liệu thống kê của chính phủ cho thấy ở Pennsylvania, ngay cả những người tị nạn Bhutan, là những người đã được định cư hợp pháp ở đây nhiều năm, cũng bị bắt giam. Hơn 2,5 triệu người đã bị trục xuất hoặc tự nguyện rời khỏi đất nước trong 11 tháng đầu tiên nhiệm kỳ của Trump. Nhiều người trong số đó là những gia đình đã xây dựng cuộc sống ở đây hàng thập niên, đóng thuế, nuôi dạy con cái vốn đã là công dân Mỹ.

Tại khu trung tâm của Mission District, San Francisco, nhiều gia đình tập trung ở thánh đường St. Peter để tham dự thánh lễ tôn vinh quyền của người nhập cư, nhưng không khí tràn ngập nỗi đau u uất. Một người phụ nữ kể lại câu chuyện việc chồng của cô bị giam giữ tại văn phòng trình diện của ICE. Năm nay, cô và con nhỏ đón Giáng Sinh một mình. "Gia đình tôi đã tan nát," cô nói.

Hơn 120 người đã bị bắt giữ chỉ riêng ở thành phố đó kể từ Tháng Năm, thường là tại các phiên tòa hoặc các cuộc hẹn trình diện với ICE. Mọi chuyện diễn ra “âm thầm” như ông Santa leo ống khói vào phòng của đứa trẻ. Không có những cuộc đột kích ồn ào như quang cảnh diễn ra ngoài đường phố, chỉ là những vụ bắt giữ lặng lẽ, nhưng tàn khốc, làm tan vỡ gia đình.

Không chỉ riêng San Francisco. Tờ AMNY liên tục đăng những bài phóng sự thực tế về tình trạng bắt giữ di dân. Ở Queens, trẻ em cầm điện thoại thay vì đồ chơi, chờ đợi những cuộc gọi từ cha hoặc mẹ hoặc cả hai đang bị giam giữ. Những cuộc gọi có thể sẽ không bao giờ đến. Chồng của Jessica Supliguicha, Jorge, đã bị ICE bắt giữ bên trong tòa nhà 26 Federal Plaza vào ngày 6 Tháng Chín. Anh bị trục xuất ba ngày trước khi con gái chào đời. Một tuần trước kỳ nghỉ lễ, Jessica đang ở nhà tại Queens, thay quần áo Giáng sinh cho con gái nhỏ. Phóng viên của AMNY chụp tấm hình cô ẵm đứa con mới sanh vài tháng tuổi, cùng con trai lớn, Dylan, ngồi trong phòng, sau lưng họ là cây Noel. Lau nước mắt, Jessica chia sẻ món quà Giáng Sinh tuyệt vời cô vừa nhận được.

Bạn bè, gia đình và đồng nghiệp của Jessia đã cùng góp tiền mua vé máy bay cho gia đình cô đến thăm chồng ở Ecuador. Nơi đó, anh ta sẽ gặp con gái mình lần đầu tiên.



“Tôi vẫn còn sốc vì không biết đây có phải là giấc mơ hay không,” Supliguicha nói. “Anh ấy cũng rất vui mừng vì chúng tôi sắp được gặp anh ấy vào dịp Giáng Sinh, vì chúng tôi chỉ nói chuyện qua điện thoại. Giống như mọi khi. Cuối cùng anh ấy cũng sẽ được gặp công chúa nhỏ của chúng tôi.”

Trong khi đó, ở phía bên kia thành phố New York, một bà mẹ Brooklyn cố “trang trí” một góc tạm cư nhỏ nhoi trong khu vực dành cho người vô gia cư. Đêm Giáng Sinh của ba mẹ con Franyelis có bóng bay và những món quà nhỏ, nhưng không có người chồng người cha đã bị ICE trục xuất sang Venezuela.

Ngay ngày 24 Tháng Mười Hai, gần khu chung cư Picker House Lofts ở Lewiston, Maine, New York, ICE đã thô bạo bắt giữ một mục sư trên đường phố, mặc dù ông đã xuất trình giấy tờ tùy thân. Họ nói phải đưa ông về trụ sở để xác minh tình trạng pháp lý. Người quay lại đoạn video hét lên: “Ông ấy là một mục sư! Các người đang đánh đập một mục sư!”

“Ông ta không phải là mục sư ở đất nước này,” một nhân viên ICE đáp lại.

Người phụ nữ quay phim nghẹn ngào: “Chúa sẽ phán xét các người, Các người đang bắt người ta khỏi con cái của họ, và bỏ mặc chúng một mình.”

Cũng ngày hôm đó, trong bãi đậu xe của Walmart ở thị trấn Yakima, Washington, một nhóm người to lớn, trùm kín mặt, còng tay một người đàn ông lôi vào xe. Ông ấy để lại một chiếc xe đẩy, trong đó là những hộp thức ăn, nước ngọt, vừa đi chợ ra.

Chúa ở bên ai?

Chính quyền Trump khẳng định họ đang nhắm mục tiêu vào "những kẻ tồi tệ nhất”, tức những kẻ mà theo họ là tội phạm giết người, kẻ ấu dâm, những mối đe dọa thực sự. Bộ Nội An thậm chí còn rêu rao những vụ bắt giữ trong tuần này là "món quà Giáng Sinh dành cho nước Mỹ.” Điều đau lòng là chuyện này lại xảy ra đúng vào dịp Giáng Sinh.

Các giám mục khắp Florida và nhiều nơi khác đã cầu xin Tòa Bạch Ốc tạm đình chỉ truy quét để các gia đình có thể đón Giáng Sinh mà không phải nơm nớp sợ hãi. Tổng giám mục Miami Thomas Wenski đã nói thẳng: những chiến dịch này đang bắt giữ những người lao động nghèo - nông dân, công nhân xây dựng, người giúp việc bệnh viện – những người không có tiền án tiền sự, chỉ đến đây làm việc mưu sinh.

Ông nói: “Một bầu không khí sợ hãi và lo lắng đang lan rộng không chỉ đối với những người nhập cư bất hợp pháp mà còn cả các thành viên gia đình và hàng xóm của họ, những người đang sống hợp pháp trên đất nước này.” Họ mong mỏi điều gì? Tạm dừng việc bắt giữ trong mùa Giáng Sinh để biểu hiện “sự tôn phẩm giá con người”.”

Một lời từ chối thẳng thừng từ chính quyền, những người coi lòng trắc ẩn là “sự vi phạm pháp luật.”  Thay vào đó, chúng ta lại có những chiến dịch với những khẩu hiệu như “you're going ho-ho-home” – một câu nói truyền thống gán vào chiến dịch trục xuất, biến thành một trò đùa kỳ quặc và bất nhân.

Giáng Sinh – mùa của lòng nhân từ, của sự đón tiếp tha nhân. Ông chủ quán trọ ngày xưa đã tìm chỗ cho Maria và Giuse mà? Giờ đây, chúng ta có đặc vụ ICE đập vỡ kính xe trong các cuộc đột kích ở Chicago, hoặc tràn vào các khu chung cư với trực thăng và lựu đạn lúc 1 giờ sáng. Trong tháng này, hơn 1.100 trẻ em bị chia cắt khỏi cha mẹ mà không qua thủ tục tố tụng hợp pháp. Đây không phải thực thi pháp luật, đây là chấn thương tâm lý được gói trong chiếc hộp chính sách.

Khi chính quyền phát tán video do trí tuệ nhân tạo làm ra, giễu cợt hình ảnh ông Santa mặc áo của ICE đến bắt di dân, thì cộng đồng vẫn đang tiếp tục chống trả. Người dân Los Angeles đạp xe theo xe van ICE, thổi còi báo động cho hàng xóm. Lãnh đạo tôn giáo đứng trước cửa văn phòng ICE để phản đối.

Kinh Thánh ghi rõ: “Đừng ngược đãi hay áp bức người lạ, vì chính các ngươi đã từng là người lạ ở Ai Cập.” (Exodus 22:21).  Chính Chúa Giêsu đã từng là đứa trẻ tị nạn.

Mùa Giáng Sinh này, khi chúng ta chúc nhau an lành, hòa bình và thiện chí, có lẽ ta biết rõ hơn bao giờ hết, mình sẽ là người mở cửa quán trọ hay là Herod của thời đại mới? Khi đó, chúng ta sẽ hiểu — Chúa ở bên ai trong mùa Giáng Sinh này.

 

Kalynh Ngô

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.