Đủ rồi! Quá đủ rồi!
Nàng nhắm mắt. Thở thật sâu, thật chậm. Hai bàn tay nắm chặt. Nàng cảm giác hai thái dương đang giựt run bần bật. Những sợi gân xanh đang đổ dồn hết ra ngoài da thịt. Nàng cố tự trấn an. Ôi, lạy Chúa tôi. Người đã dạy những lúc như thế nào phải làm sao? Nàng không nhớ. Lâu lắm rồi, nàng có cầm đến cuốn Kinh Thánh đâu mà nhớ. Nàng tự nhủ, “lâu đến nỗi chắc Chúa cũng bỏ mình đi rồi.”
Nàng không thể giữ bình tĩnh được nữa. Những năm tháng im lặng, nhẫn nhịn, chịu đựng. Tất cả phải chấm dứt. Chấm dứt ngay hôm nay. Nàng đã làm theo tất cả những gì họ muốn. Họ muốn nàng nói, nàng không im lặng. Họ muốn nàng im lặng, nàng không bao giờ nói. Họ muốn nàng nói gì, nàng đọc đúng kịch bản. Bây giờ, họ muốn nàng giận? Được, thì nàng sẽ giận. Cơn giận của nàng lúc này sẽ thêm phần rùng rợn. Nhưng phải giận sao cho trưởng giả, sao cho đáng mặt của người ngồi trên ngôi cao chín bệ. Từ Hi Thái Hậu của Trung Hoa năm xưa, mỗi khi tức giận, bà thường giữ vẻ ngoài điềm tĩnh đáng sợ, sau đó ban những hình phạt như đánh đòn, giam cầm, hoặc tước đoạt mạng sống của kẻ đó.
Bằng cách nào đây? Thể chất tức giận thì có mình nàng chịu, mỗi nàng thấy. Thiên hạ không thấy. Được, nàng sẽ phá vỡ sự im lặng theo cách chồng nàng vẫn hay dùng nửa đêm về sáng. Nàng sẽ cho cái gã hề đó biết khi làm tổn thương nàng thì phải nhận hậu quả gì. À, không phải. Phải nói là nàng giúp chồng mình nói lên sự đau đớn của một người vừa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, nay phải hứng chịu lời mai mỉa của gã hề đó. Nàng phải cho thiên hạ thấu hiểu một người vợ như nàng, vừa bị gọi là “phu nhân đang chờ ngày trở thành góa phụ,” lại vừa chứng kiến cảnh chồng mình bị lôi ra khỏi sân khấu đến nỗi vấp ngã sóng soài trên nền đất.
Ở độ tuổi của chồng nàng, không còn sự nhanh nhẹn thời trai trẻ. Cứ nhớ đế những lần ông ấy đứng phát biểu, cả thân người phải tựa hẳn vào bục gỗ, hết bên phải, lại bên trái, nàng chợt rùng mình. Nếu mật vụ không lôi ông ấy không chạy thoát, chuyện gì sẽ xảy ra? Nàng thành góa phụ đúng như lời gã hề đó nói ư?
Gã hề đó, trong chương trình giả lập Bữa Tiệc Thường Niên Của Hội Phóng Viên Tòa Bạch Ốc, đã đóng giả làm diễn viên hài, nói về gia đình của nàng: “Đệ nhất Phu nhân Melania của chúng ta đang ở đây. Nhìn Melania kìa, bà ấy xinh đẹp quá. Bà Trump, bà đang toát lên một vẻ rạng rỡ như một phu nhân đang chờ ngày trở thành góa phụ.”
Hai ngày sau, cái ngày đó tới. Dù nàng đã không trở thành góa phụ, nhưng sự tức giận – nàng nhận được lệnh phải nâng tầm sự tức giận đó lên – cao hơn những lần trước, triệu triệu lần.
Ôi. Chỉ nghĩ đến đó, nàng cảm giác như Tề Thiên Đại Thánh đang cầm cây quạt Ba Tiêu, quạt hàng chục cái, làm cho những đám lửa bùng lên dữ dội.
Nàng chuyển cái nóng hừng hực của đám lửa ấy vào những dòng chữ trên X.
“Những lời lẽ đầy thù hận và bạo lực của Kimmel nhằm mục đích chia rẽ đất nước chúng ta. Bài độc thoại của ông ta về gia đình tôi không phải là hài kịch, những lời nói đó làm tổn hại và làm căn bệnh chính trị trong lòng nước Mỹ thêm trầm trọng. Những người như Kimmel không được bước vào nhà chúng ta mỗi tối để gieo rắc thù hận.
Hắn là một kẻ hèn nhát, Kimmel nấp sau lưng đài ABC vì hắn biết rằng đài này sẽ tiếp tục bao che để bảo vệ hắn.”
Nàng dừng lại, suy nghĩ thêm một chút. “Hèn nhát” thôi chưa đủ. Phải cứng rắn hơn. Chồng nàng muốn như thế. Nàng quyết định: phải tắt ngọn đèn đó đi.
“Thế là quá đủ rồi. Đã đến lúc ABC cần thể hiện lập trường dứt khoát. Ban lãnh đạo ABC sẽ còn bao nhiêu lần tiếp tay cho những hành vi tồi tệ của Kimmel, bất chấp việc gây tổn hại đến cộng đồng của chúng ta?”
Nàng nhấn nút: Gửi.
7 giờ 19 phút sáng. Cả đêm nàng đã không ngủ.
Lời hiệu triệu của nàng gửi đi. Nàng mỉm cười khi nghĩ đến chồng mình sẽ rất hài lòng.
Đúng vậy. Không lâu sau, chồng nàng, người không bao giờ bỏ lỡ cơ hội nhận quyền lợi và cả những khoản đền bù, lập tức lên tiếng: “Disney và ABC nên sa thải Jimmy Kimmel ngay lập tức” vì câu đùa này là “lời kêu gọi bạo lực đáng ghê tởm.”
Tiếng gót giày Louboutin nện đều trên nền gạch bóng loáng của Tòa Bạch Ốc. Nhiệm vụ hoàn thành. Nàng cần một giấc ngủ.
Mộng giữa ban ngày
Nàng đứng đó, trong những bộ trang phục cắt may hoàn hảo, khuôn mặt là bài học mẫu mực về sự thanh thản, cao quý vô ngần. Tâm thế luôn trong trạng thái sẵn sàng khi cần nở nụ cười. Nàng vẫn không nói gì như bao năm nay vẫn thế. Nàng đã cho cả quốc gia, cả thế giới thấy rằng nàng “vô hình” trong những phiên tòa xử chồng nàng tội sờ soạng phụ nữ. Nàng lo tập trung vào chiến dịch “Be Best” thay cho những trang bìa tạp chí mẫu ảnh khỏa thân. Bây giờ, nàng vẫn phải tiếp tục như thế, nếu muốn đôi giày gót nhọn tiếp tục khua đều đặn trên thảm đỏ của những cuộc chiêu đãi tầm quốc gia.
Nàng phải bí ẩn, xa cách. Bí ẩn. Xa cách. Giao tiếp với thế giới chủ yếu qua kính râm, đôi khi là nụ cười vừa phải. Đáng nhớ nhất là qua chiếc áo khoác in dòng chữ "Tôi Thực Sự Không Quan Tâm, Còn Bạn?" mặc trong chuyến đi thăm những đứa trẻ nhập cư bị chia cắt khỏi cha mẹ ở biên giới phía Nam.
Nhiều năm rồi, nàng đã im lặng. Khi chồng nàng gọi Michelle Obama, người bước ra từ đại học Harvard University là "không thông minh cho lắm,” nàng im lặng. Khi chồng nàng ám chỉ một nữ nhà báo đang "chảy máu từ bất cứ đâu,” Đông Cung của nàng không tỏ vẻ ái ngại chi. Khi chồng nàng đăng những bức ảnh chế giễu ngoại hình vợ của các chính trị gia khác, nàng đang bận rộn ở đâu đó để không thấy đó là hành vi xúc phạm phụ nữ.
Khi chồng nàng đăng đoạn phim vợ chồng cựu Tổng Thống Obama trong hình hài loài vượn, nàng cũng ngủ vùi ở New York, hoặc Mar-a-lago, để có thể thấy đó là hành vi của kẻ thấp hèn.
Khi chồng nàng chỉ tay chửi thẳng mặt các nữ phóng viên trước ống kính phát đi toàn thế giới, gọi họ là “đồ heo con”; “thứ ngu xuẩn”; “đồ tệ hại”; “đồ lăng loàn”... thì nàng cũng chưa thức dậy.
Khi giám đốc FBI của sáu đời tổng thống, ông Robert Muller, vừa qua đời, chồng nàng gửi thông báo: “Robert Muller vừa ngủm. Tốt. Ta vui mừng vì hắn đã ngủm. Hắn không thể làm tổn thương những người vô tội (như ta) nữa. Tổng thống Donald J. Trump” thì miệng của nàng cũng hóa tê liệt, không thể mở ra được.
Giống như bây giờ, nàng đang ngủ. Và toàn thân nàng bỗng tê cứng. Miệng muốn mở ra nhưng không thốt thành lời.
Nàng cảm thấy ngột ngạt. Toàn thân nặng trĩu. Mồ hôi túa ra như tắm. Tại sao chân tay nàng như có những tảng đá đang đè chặt lại. Cái ranh giới này là gì? Tại sao nó lại xuất hiện ở đây? Càng vùng vẫy, nàng càng bị đè chặt lại.
Trong ánh sáng lập lòe, nàng thấy căn phòng của mình bỗng tràn ngập màu hồng. Sao ngôi nhà này quen thuộc quá vậy? Hình như nàng đã đến đây. Rất nhiều lần. Đúng rồi. Kia là khung hình chụp nàng với chồng và một người đàn ông nữa, cũng rất quen. Ngôi nhà này rất giống ngôi nhà màu hồng ở 358 đường El Brillo Way.
Nàng ráng bước xuống giường, đi qua căn phòng bên, nơi đang phát ra những tiếng cười đùa rộn rã. Kia là người đàn ông trong khung hình. Chồng nàng cũng ở đây. Người phụ nữ tóc đen với đôi mắt sắc như dao đang nói gì đó với những cô gái nhỏ tuổi. Chung quanh là những chiếc giường massage phủ trắng. Không ai nhìn thấy nàng cả. Rõ ràng nàng nghe rất nhiều tiếng cười vui vẻ, nhưng sao bây giờ khi đứng trước mặt, nàng không nghe gì cả. Nàng chỉ thấy gương mặt họ đang biến dạng, rất đáng sợ. Những cô gái trẻ đang giãy giụa, chới với. Có vẻ như họ đang kêu gào điều gì đó mà miệng của họ không thể phát ra âm thanh.
Nàng quay lưng bỏ chạy. Thì kìa, chồng nàng lại đang đứng trước mặt, vẫn thân người gần như đổ sập lên bục phát biểu. Nàng vội vã điều chỉnh xiêm y, trở lại với gương mặt khoan thai, từ tốn, thanh thản. Chồng nàng đang say sưa nói về “cuộc bầu cử bị đánh cắp” đã ám ảnh ông nhiều năm qua. Ông nhắc về cái tên Jeffrey Epstein và gọi đó là “trò lừa đảo.”
Bỗng dưng, có tiếng mật vụ thét lên: “Nằm xuống”
Một bàn tay kéo nàng thật mạnh đi vào phía trong. Chồng này ngã sóng xoài trên sân khấu. Năm, sáu tiếng súng vang lên. Nàng bừng tỉnh giấc. Mồ hôi ướt đẫm.
Mùi thơm thoảng nhẹ từ những bụi cây còn sót lại trong Vườn Hồng theo gió bay vào phòng. Nàng hít thở thật sâu. Nàng vừa bước vào tuổi 56. Chồng nàng, tháng Sáu này sẽ 80 tuổi.
Không. Nàng không là góa phụ.
Jimmy Kimmel đã nói một câu đùa trong chương trình hài đêm khuya. Tổng thống Hoa Kỳ đang cố bắt ông ấy phải trả giá vì điều đó. Chỉ có một trong hai điều trên đáng để khiến nàng phải sợ hãi.
Và đó không phải là câu đùa.
Kalynh Ngô



Lý Thuyết Văn Học Thực Hành Phê Bình