Hôm nay,  

Cú Tống Trát Trên Sân Bóng World Cup: Mỹ thua Bỉ 4–1

10/07/202600:00:00(Xem: 412)
GettyImages-2284964657
Seattle, Washington – Trận đấu vòng 16 World Cup 2026 giữa Mỹ và Bỉ tại sân Seattle Stadium, ngày 6 tháng 7 năm 2026 ở Seattle, Washington. (Ảnh: Jared C. Tilton – FIFA/FIFA qua Getty Images)
 
Mấy tuần đầu World Cup trên đất Mỹ là một chuyện lạ: giải đấu diễn ra đã vài tuần mà tên Donald Trump ít được nhắc đến. Người ta coi bóng, bàn luật, uống bia và cãi nhau, khán giả quốc tế thấy nước Mỹ tổ chức một kỳ bóng đá vui vẻ, tử tế. Ông tổng thống thì bận mừng 250 năm nước Mỹ, chưa để mắt vào sân bóng.

Nhưng đâu dễ “too good to be true” như thế. Thẻ đỏ của Folarin Balogun xảy ra vài ngày trước, trong trận gặp Bosnia: anh tranh bóng với hậu vệ Tarik Muharemović. Xem nhanh, pha bóng chẳng có gì đặc biệt. Vào phòng VAR, quay chậm cho thấy mũi giày cà xuống sau ống chân, cổ chân xoắn lại. Trọng tài rút thẻ đỏ. Theo luật, thẻ đỏ ở World Cup thì trận sau nghỉ. Không kháng cáo, không ngoại lệ. Lẽ ra chuyện kết thúc ở đó.

Nhưng đây là giải đấu trên sân nhà của một người không quen đứng ngoài. Donald Trump gọi thẳng cho Chủ tịch FIFA Gianni Infantino. Ông bảo chỉ “xin xem xét lại” chiếc thẻ đỏ. Hai ngày sau, FIFA tuyên bố: thẻ đỏ của Balogun không dẫn đến treo giò, anh được phép đá với Bỉ. Trên giấy tờ, đó là một lần xem xét. Trong thực tế, ai cũng hiểu cú điện thoại từ Washington đã lấn át, “overrule” cả quyết định của trọng tài FIFA.

Nực cười hơn khi nhớ rằng Balogun có quốc tịch Mỹ vì mẹ anh lúc sắp sinh không bay về Anh được, phải sinh con tại New York. Anh là công dân theo luật sinh quán. Đó đúng là kiểu trường hợp Trump nhiều năm công kích, cho rằng “không nên được ở đây”. Vậy mà tới lúc đội tuyển cần, chính ông lại ra tay cứu suất đá cho một cầu thủ có quốc tịch theo sinh quán ấy, miễn ông có cơ hội đứng giữa khung hình.

Phần còn lại của thế giới không thấy buồn cười. Các liên đoàn châu Âu, huấn luyện viên, bình luận viên đồng loạt nhắc lại điều đơn giản: bóng đá có luật, và luật không nên nằm dưới điện thoại của một nguyên thủ quốc gia. Người ta viện dẫn điều lệ cấm bên thứ ba can dự, nói đó là quy định bắt buộc, không phải lời khuyên; thẻ đỏ nếu có đổi thì chỉ có thể đổi bằng quy trình, chứng cứ và những hội đồng độc lập.

Trong nước Mỹ, câu chuyện lại được kể theo đúng kiểu quen thuộc. Trump nhận công: ông “chỉ xin xem lại”, “không ra lệnh”, nhưng liền đó khoe mình “là người khiến họ làm vậy”. Ông cũng không quên chêm thêm câu “Biden lúc đó đang ngủ”. Ông nói khi nghe về thẻ đỏ, ban đầu không biết đó là gì, nhưng vẫn khẳng định pha bóng “không phải lỗi”, gọi trọng tài “đáng nghi”. Và như thường lệ, ông chuẩn bị sẵn lối thoát: nếu Mỹ thắng, đó là nhờ ông can thiệp; nếu Mỹ thua, ông sẽ nói trận đấu “bị rigged”, như cuộc bầu cử 2020 mà ông chưa bao giờ chấp nhận kết quả.


Trong thời gian đó, người yêu bóng đá khắp nơi trên thế giới bắt đầu thấy một cảm giác lạ mà người Mỹ đã quen: cảm giác rằng cuộc chơi tưởng theo luật bỗng có người ngoài sân bước vào, đổi luật cho hợp ý mình. Một bình luận viên châu Âu viết rằng nếu FIFA nghiêm túc với chính điều lệ của mình, Mỹ đáng lẽ bị treo khỏi giải vì vi phạm nguyên tắc không can thiệp.

Sau cùng thì, sân bóng nói gọn hơn mọi bài bình luận. Mỹ thua Bỉ 1–4. Balogun được đá nhưng không ghi bàn. Không có tỉ số sít sao để dựng thuyết âm mưu, không có pha bóng mờ để ông chủ nước Mỹ có thể la to “cướp”. Thua rõ, thua đậm, thua đến “tội nghiệp”. Sau trận, vài cầu thủ Bỉ nhảy điệu “Trump dance” giễu cợt. Liên đoàn Bỉ đăng hình ăn mừng kèm câu: “Overturn this.” Bảng tỉ số là câu trả lời rõ ràng nhất, không cần nói thêm gì nữa.

Với người xem bóng đá, đó là cách kết thúc hợp lý, hợp tình cho một màn can thiệp vô lý. Với người Mỹ đã sống qua Trump nhiệm kỳ hai, vụ thẻ đỏ chỉ là một cảnh phụ trong vở tuồng quyền lực, nơi Trump tin mình có quyền chen lấn, đè bẹp người khác. World Cup, trong một thoáng, tưởng như thoát khỏi quỹ đạo đó. Nhưng rồi, như bao lần khác, Donald Trump lại tìm được cách kéo cả giải đấu về mô hình quen thuộc của ông: mọi thứ là câu chuyện của ông, và nếu tỉ số không đẹp, luôn có sẵn từ “gian lận” (rigged) để dùng như chiếc thẻ đỏ riêng của mình.

Chỉ có quả bóng và tỉ số trận đấu là không khuất phục. Cú điện thoại từ Nhà Trắng có thể trấn áp được Chủ tịch FIFA Gianni Infantino, nhưng không lái nổi đường bóng trên sân cỏ; nó chỉ làm cả thế giới mất thiện cảm với đội bóng Mỹ, khiến một đội tuyển đang có nhiều triển vọng, xứng đáng bước vào sân cỏ với danh dự, phải ê chề chỉ vì tổng thống xía mũi vào.

Dư luận phản ứng mạnh từ khắp nơi trên thế giới. Ngay sau khi Bỉ thắng 4-1, bên kia nửa vòng trái đất, ngòi bút sắc bén của Lý Đợi viết:

“MỸ BỊ TỔNG TRÁT

Đội tuyển Mỹ rõ ràng đã tiến bộ rất nhanh, đang đá ngon trớn, thì bị ông tổng trát gọi cho BTC để xin hoãn thẻ đỏ. Làm điều này không chỉ khiến tuyển Mỹ bị ê mặt, mà gặp ngay nhân quả.

Bởi Mỹ nhân và Bỉ nhân xưa nay vốn quan hệ phức tạp mà, chỉ nhân quả mới dàn xếp được kết cục mà thôi.”

Cung Đô / Việt Báo
 

Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
Tinh thần lãnh đạo là khả năng định hướng, truyền cảm hứng và tạo ảnh hưởng để tập hợp con người cùng hướng tới một tầm nhìn mới và đạt được mục tiêu chung. Một nhà lãnh đạo có tinh thần lãnh đạo mạnh mẽ thường thể hiện qua các năng lực chủ yếu như: định hướng tương lai, xây dựng tầm nhìn và chiến lược dài hạn; tạo động lực để khơi dậy năng lực, ý chí và sự bền bỉ của tập thể; tinh thần trách nhiệm trước các quyết định và hệ quả; nêu gương hành động nhất quán với lời nói, trở thành chuẩn mực cho tập thể và khả năng thích ứng khi bối cảnh thay đổi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.