Hôm nay,  

Dạy Con Từ Thuở Còn Thơ

11/09/202600:00:00(Xem: 42)

Build the Wall and Rio Run
 
Ngày xưa, vào trang điện tử của chính phủ Hoa Kỳ, người ta có thể tìm thấy bản Tuyên Ngôn Độc Lập, đọc Hiến Pháp, học một đạo luật được làm ra thế nào, tìm hiểu quyền và bổn phận công dân trong một nền cộng hòa.

Bây giờ, vào trang điện tử chính thức của Bạch Ốc, ngoài chuyện coi tổng thống nói gì, chê ai, chửi ai, công dân được mời chơi trò trục xuất di dân.
Không phải "fake news". Cũng không phải chuyện tiếu lâm.

Ngày 3 tháng Chín tuần qua, trên whitehouse.gov, Bạch Ốc khai trương một khu Arcade, gồm năm trò chơi kiểu những máy điện tử ngày xưa với lời rao ngắn gọn: "Build the wall. Deport. Fill a Trump Account." Xây tường. Trục xuất. Bỏ tiền đầy vào trương mục Trump. Một khu arcade hay một dạng sòng bài trên mạng, nơi người vào chơi không đánh cược bằng tiền, mà bằng lương tri.

Thời đại mới quả tiện lợi. Chuyện trước kia phải rao bằng diễn văn, biểu ngữ, bằng cả bộ máy tuyên truyền, nay rút gọn còn vài chữ và một cú nhấp chuột. Người xưa dạy uốn cây từ thuở còn non, dạy con từ thuở còn thơ dại. Trẻ con không sinh ra đã biết kỳ thị; chúng học dần từ cách người lớn chỉ cho chúng ai đáng thương, ai đáng sợ, và ai đáng bị săn đuổi. Bạch Ốc đi đúng bài bản ấy.

Trò chơi thứ nhất trong năm trò là Build the Wall — "Xây Bức Tường". Người chơi xếp từng khối gạch, na ná Tetris, dựng tường biên giới, theo lời chỉ dẫn phải "bảo vệ biên giới trước đám người đang ùn ùn tràn tới". Dòng chữ chạy trên màn hình báo động đây là "Zombie Border Siege" — cuộc vây hãm biên giới của những thây ma.

Trò chơi kế tiếp là Rio Run, dễ hiểu và dễ chơi hơn nữa. Người chơi chạy dọc Rio Grande, đuổi theo những hình người tượng trưng cho di dân vượt biên, tóm được càng nhiều càng tốt. Bắt một người, điểm lên. Bắt thêm nữa, điểm lên nữa. Hết ván, thành tích trục xuất hiện ra, rồi chơi lại, bắt tiếp.

Ngoài đời, những hình người bé tí ấy có tên thật, mặt thật. Brian José Morales García, 25 tuổi, sinh tại Denver, công dân Hoa Kỳ, ngày 7 tháng Tư năm nay bị đưa sang Mễ, mất gần năm tháng tranh tụng mới về lại được nước mình. Kenia Perez, người mẹ góa ở Galveston, mới đi làm ca đêm ở bệnh viện về chưa kịp đánh thức con dậy đi học thì ICE đã đứng chờ trước cửa; mười một ngày sau bà bị trục xuất về Honduras, để lại ba đứa con ở Texas, hai đứa mang quốc tịch Mỹ. Franco José Caraballo Tiapa, anh thợ hớt tóc 26 tuổi người Venezuela, không tiền án, đang chờ ngày ra tòa xét đơn tị nạn; ngày 15 tháng Ba, thay vì ra tòa, anh được đưa thẳng sang CECOT, nhà tù khét tiếng của El Salvador. Và còn vô số tên tuổi khác, không ai buồn đếm hết.

Trò chơi trên màn hình không cần biết những cái tên ấy. Không cần mặt, không cần gốc gác, không cần lý do họ phải bỏ xứ đến đây tị nạn. Chỉ cần gộp họ vào một "hạng" đang chạy, và biến sự biến mất của họ khỏi màn hình thành một điểm thưởng.

Trong game, không có người mẹ, không có đứa trẻ, không có người cha đã làm việc mười lăm năm trong một nhà hàng. Không có người xin tị nạn đang chờ tòa xét đơn. Không có tiếng khóc ở phi trường. Không có căn bếp bỏ trống. Không có đứa con công dân Mỹ ngơ ngác mất cha. Chỉ có những hình người bé nhỏ bị đuổi chạy, và số điểm thưởng tăng lên. Nhiệm vụ của người chơi, đơn giản, bắt bằng hết lập chiến tích.

Trò chơi không đáng bàn vì hay ho gì, bởi xét về mặt kỹ thuật chúng chẳng có gì để khoe. Build the Wall 'copy' theo game của Tetris. Lộ trình chơi giống đến mức công ty Tetris trên trang mạng của họ phải lên tiếng không tham dự, không cấp phép sử dụng tài sản của mình, và đang xem xét vấn đề. Họ còn đăng thêm một lời nhắn: "Hơn bốn mươi năm qua, Tetris được tạo ra để nối kết con người lại gần nhau, không phải để chia rẽ họ."

Cái đáng nói nằm ở chỗ khác. Quyền sinh sát thật với đời sống con người — bắt giữ, giam cầm, chia lìa gia đình, trục xuất — được chính quyền đặt chung một rổ với xếp gạch và điều khiển chim bay qua chướng ngại vật. Ranh giới giữa mạng người và điểm số bị xóa bằng một tiếng "click".

whitehouse arcade 
Heather Delaney Reese, trong bài “Hate Will Never Make America Great”, chỉ ra đúng điểm đáng ngại -  khi một chính quyền biến việc săn đuổi và trục xuất di dân thành trò chơi thì không còn đơn thuần là quảng bá chính sách nữa. Nó đang gieo một cảm giác, tập cho người ta một thú vui.
Bằng cách hạ cả một nhóm người nhập cư xuống thành hình tượng "kẻ thù cần săn đuổi", rồi biến việc săn đuổi ấy thành trò tiêu khiển, sự khinh miệt được bình thường hóa như cơm bữa. Luật chơi rất dễ thuộc: bắt một người — thưởng; trục xuất thêm — điểm tăng; chặn được "đám thây ma" — thắng; để sổng — thua. Không cần diễn văn dài dòng, không cần giải thích chính sách, không cần đụng tới luật di trú rắc rối. Màn hình dạy xong luật chơi. Nhanh. Gọn.

Và dĩ nhiên, Bạch Ốc không để Rio Run đứng trơ trọi. Họ xếp nó cạnh ba trò còn lại, mỗi trò một kiểu tuyên truyền.

Trump Savings Tycoon cho người chơi hứng tiền mặt và thỏi vàng rơi từ trên trời xuống, bỏ đầy vào "trương mục Trump" của trẻ sơ sinh, làm như khoản tiền ấy là bổng lộc Trump cho chứ không phải từ ngân sách quốc gia.

Supply Line thì lấy nguyên luận điệu quen thuộc từ miệng Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr., khoác áo trò chơi "Make America Healthy Again". Người chơi đấm văng những món "xấu" trôi trên băng chuyền, lỡ tay thì một con gà tây đấm ngược lại. Trên đầu màn hình dán nhãn gạch chéo chữ "dầu hạt" (seed oils), khuyên dùng mỡ bò vì "lành mạnh hơn" - một khẳng định mà chính giới chuyên khoa tim mạch bác bỏ. Trò chơi còn dặn thêm: đừng đọc nhãn thực phẩm.

Trò cuối, Flappy Bill, với một con đại bàng đầu trắng vác một đạo luật bay ngang công viên National Mall. Công trình trên National Mall vốn đang là dự án gây nhiều tranh cãi mà tổng thống Trump rất tâm đắc, kiểu món quà “tự khoe, tự sướng” không thể thiếu.

Năm trò, mỗi trò nặng nhẹ có khác nhau, nhưng trò nào cũng chỉ làm mỗi việc dùng màn hình để nhồi vào đầu trẻ con (và cả người lớn) những gì chính quyền không tiện nói thẳng bằng lời. Toàn khu Arcade, nhìn vào, giống một lớp công dân giáo dục vỡ lòng kiểu mới: Ăn mỡ bò. Để dành tiền. Xây tường. Bắt di dân. Tất cả khoe chung một kệ, dạy chung một buổi.

Người bênh chính quyền tất nhiên cho rằng nước Mỹ có quyền giữ biên giới. Đúng, chẳng có gì sai. Quốc gia nào cũng phải biết ai được vào, ai được ở. Luật di trú có thì phải thi hành. Người hết visa ở lại sau khi đã qua đủ thủ tục pháp lý thì có thể bị trục xuất. Giữ biên giới là bổn phận của bất cứ chính quyền nào, không phân biệt Trump, Biden, Obama, Bush hay bất kỳ ai khác.

Nhưng chính vì đó là công việc nghiêm chỉnh nên mới đáng nói, vì thi hành luật là một việc, nhưng thi hành thế nào cho phải đạo, và biến việc thi hành luật nghiêm chỉnh thành trò mua vui là việc khác.

Một ông quan tòa có thể tuyên án cả trăm người trong một năm. Nhưng có ai muốn tòa án mở bảng "Top Ten Judges" thưởng ông nào bỏ tù được nhiều nhất.

Một cảnh sát có thể còng hàng chục nghi can. Nhưng có ai muốn sở cảnh sát mở giải "còng càng nhiều thưởng càng lớn".

Một bác sĩ có thể cứu hàng trăm bệnh nhân trong đời hành nghề — nhưng cũng chẳng bệnh viện nào lập bảng xếp hạng khoe ai "gom" được nhiều ca cấp cứu nhất để phát thưởng cuối năm. Người tử tế, tự trọng biết phân biệt giữa việc cần làm và trò để khoe.

Quyền lực nhà nước vốn đã lớn, không cần thêm tiếng vỗ tay mỗi khi ICE đè cổ một người. Rio Run làm đúng việc ấy, chỉ nhẹ nhàng hơn: không máu, không nước mắt, không tiếng trẻ con khóc lúc bị bứt khỏi cha mẹ, không người vợ chạy khắp các trại giam tìm chồng. Sạch sẽ, gọn gàng, nhưng không vì thế mà kém thương tổn.

Associated Press gọi cả khu trò chơi là phương tiện quảng bá chương trình của Tổng Thống Trump. Reuters ghi nhận cả năm trò đều dựng quanh những ưu tiên của chính quyền đương thời. Nói trắng ra, đây là thông điệp chính trị khoác áo giải trí, phát hành công khai dưới huy hiệu chính phủ Hoa Kỳ.

Chính quyền Trump hoàn toàn có thể dựng một trò xe tuần cảnh đuổi bắt tội phạm hình sự, buôn ma túy, buôn người, những kẻ sát nhân. Nhưng họ đã không chọn nhóm ấy. Họ chọn di dân.

Bạch Ốc cũng có thể chọn tính điểm thưởng cho ai cứu được người sắp chết đuối trên dòng Rio Grande, nhưng họ chọn tính điểm cho kẻ săn lùng.
Bởi luật chơi chính là thông điệp, và trẻ con, hơn ai hết, học luật chơi rất nhanh. Khi ngồi xuống chơi game chúng có thể chưa hiểu, thậm chí chưa quan tâm "trục xuất" là gì, nhưng chúng biết tóm cổ nghĩa là thắng. Thế là đủ.

Chính quyền nào cũng tuyên truyền cho chính sách của mình, không có gì mới. Cái mới là hình thức. Tuyên truyền kiểu cũ đòi người nghe phải tin một câu nói. Một lời nói có thể khiến người ta phản đối. Thứ tuyên truyền này chỉ đòi người chơi nhấn một phím. Không cần tranh cãi. Không cần đồng ý. Chỉ "tự nguyện" nhập cuộc.

Và con người luôn có khả năng quen dần với hầu hết mọi thứ. Lần đầu thấy một người bị lôi khỏi xe trước mặt con nhỏ, người ta kinh hoàng. Lần thứ mười, người ta xem đoạn phim rồi nhăn mặt. Lần thứ một trăm, có người bấm biểu tượng mặt cười. Rồi chuyện đè cổ bắt người thu nhỏ lại thành một hình trên màn ảnh, không ai còn thắc mắc. Người ta chỉ tập trung tóm sao cho đủ số.

Sự tàn nhẫn hiếm khi bước vào xã hội bằng bộ mặt tàn nhẫn. Nó thường nhân danh trật tự, an ninh, thi hành luật, và lần này, bằng những trò tiêu khiển.
Nước Mỹ còn lâu mới giải quyết xong chuyện di trú. Người muốn siết biên giới sẽ còn đòi siết. Người muốn sửa luật sẽ còn đòi sửa. Hai bên còn sẽ cãi nhau dài dài. Đó chỉ là sinh hoạt bình thường của một nước tự do.

Nhưng có một ranh giới lẽ ra không cần thuộc đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ mới nhìn ra, người đứng bên kia chính sách vẫn là người; người chạy qua Rio Grande vẫn là người. Có thể họ không có quyền ở lại đây. Bắt họ được, xét đơn của họ được, bác đơn được, trục xuất họ ra khỏi nước cũng được, miễn thi hành theo đúng luật pháp và luật nhân.

Nhưng một khi chính quyền thấy cần biến họ thành một hạng người phải bị săn đuổi, rồi lấy chỉ tiêu săn đuổi và tiêu diệt ấy làm trò vui, thì câu hỏi không còn là nước Mỹ nên chọn chính sách di trú nào, mà là nước Mỹ đang biến thành loại quốc gia nào.

Là cha mẹ, xưa nay chúng ta vẫn lấy lòng nhân và sự tử tế làm mực thước để nuôi dạy con cái. Bây giờ, chúng ta sẽ dạy con thế nào.

Nina HB Lê

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.