Hôm nay,  

Một Sự Thật Phơi Bày

09/08/200700:00:00(Xem: 13971)

Xin quý vị hãy ngắm nhìn thật kỹ bằng con mắt Bát Nhã, vô tư, không thành kiến, không phân biệt, không vướng mắc, thì ngay đây, trước mắt chúng ta, muôn loài, muôn vật, khắp vũ trụ bao la đều đang hiển hiện một sức sống thật sống động, thật thiêng liêng và huyền diệu, không thể nào giải thích hết bằng lời nói hay bằng văn tự cho được.

Toàn thể vũ trụ, vạn vật đang cùng chúng ta hòa nhịp điệu rất tự nhiên, từng giây, từng phút, không hề ngưng nghỉ và không có cái gì có thể tách rời khỏi cái gì được; Một Sức Sống Vi Diệu đang biểu lộ ngay nơi người, nơi vật, nơi muôn loài v...v… Có phải chúng ta đang cùng hư không, trời xanh, nước biếc, đất đá, núi đồi, hoa lá, cỏ cây, muôn loài hữu tình, vô tình, với muôn mầu sắc, muôn hình dạng v...v... Tất cả đều sinh hoạt, đều cùng nhau đóng góp tài năng sẵn có, để cùng tô vẽ một bức tranh đầy sống động và vô cùng linh diệu tuyệt vời.

Đồng thời chúng ta cũng đang cùng nhau ca, cùng nhau hòa tấu và trình diễn một buổi : "Ca, Hòa Nhạc Sống'' dài vô cùng tận với những nhạc cụ sẵn có của chúng ta, được đem dùng một cách thật hài hòa, khéo léo, và thích hợp trong từng vị trí, từng môi trường; Kể cả những chú sâu, cô kiến, dù nhỏ, dù lớn, không một ai mà không làm trọn vẹn nhiệm vụ của mình trong từng vai trò không khác gì những vị nhạc sĩ, ca sĩ, Siêu Việt! Để cho khúc nhạc đời mầu nhiệm với muôn vạn âm thanh nhịp nhàng, thánh thót kéo dài vô tận... Khúc nhạc đầy năng lực này, cũng khó diễn tả bằng ngọn bút và lời nói vì không thể nào tả cho siết được sự siêu việt tột cùng ấy! Thế mà lạ thay và hân hạnh biết bao! Là chính chúng ta đang hiện hữu và đang cùng sử dụng nguồn năng lực, nguồn sống chung sẵn có ấy.

Qua một chứng minh nhỏ dưới đây, sẽ thấy rõ hơn: Giữa chúng ta với vũ trụ, vạn vật đều nằm trong một trạng thái bắt buộc, nhưng lại rất tự nhiên là phải có sự liên hệ thật mật thiết, không thể nào thiếu nhau trong từng giây, từng phút;  Có phải là đời sống của chúng ta: 

-- Không thể thiếu người trồng lúa, trồng rau, trồng hoa trái v…v…để có thức ăn hàng ngày.
-- Không thể thiếu người dệt vải, làm quần áo để mặc.
-- Không thể thiếu người chế muôn vật dụng cho nhu cầu cần thiết của cuộc sống chúng ta.
-- Không thể sống ngoài các vị: Sĩ, Nông, Công, Thương. Lại cũng không thể thiếu người xây nhà để ở, người xây cầu cống, làm đường xá để đi.
-- Không thể thiếu không khí, khoảng không gian rộng mênh mông, và cũng không thể thiếu bóng mặt trời, mặt trăng, đất nước v...v...

Tóm lại, chúng ta cần tất cả muôn loài, muôn vật quanh ta, nghĩa là cần toàn thể vũ trụ, vạn vật.

Đã không thể thiếu nhau, không thể xa nhau thì phải chăng chúng ta là đồng nhất, mà đã là đồng nhất thì chính chúng ta là muôn loài, là muôn vật, là đại vũ trụ không sai khác. Vậy :

" Một là tất cả, tất cả là Một."
Đã là nhau, đã không ai có thể thiếu ai trong cuộc sống, thì tại sao chúng ta không kính trọng, trân quí, thương yêu, và từ bi với nhau" Nếu đã hiểu và biết thương người như thương chính bản thân mình, thì đương nhiên là chẳng bao giờ chúng ta nỡ làm tổn thương bất cứ một vật gì đang hiện hữu và đang cùng  ta góp mặt, cùng ta chung một sức sống, một năng lực bất khả thuyết này.

Khi  đã hiểu, thì ai nỡ tị hiềm với ai" Ai nỡ ghen ghét với ai" Ai nỡ hận thù và trả thù ai" Ai nỡ tranh dành độc ác với ai" Và ai nỡ ăn thịt ai" Vậy thì chúng ta có nên đoạt mạng sống của loài vật mà ăn nữa không" Cũng nên biết đã là loài động vật (hữu tình) thì tất cả đều có bộ óc, đều có hệ thống thần kinh cùng khắp thân thể nên rất nhậy cảm. Khi một vật gì chạm mạnh vào thân một chút là đã đau đớn ngay, huống gì khi bị đổ máu thì thống khổ biết chừng nào !

Tại sao chúng ta luôn bảo vệ mạng sống của chính mình, luôn sợ đau đớn, sợ đổ máu, sợ chết mà chúng ta lại không nghĩ đến những loài vật cũng hệt như ta, chúng cũng cần bảo vệ mạng sống, cũng đau đớn và sợ chết y như chúng ta vậy.

Tội nghiệp thay, chỉ vì nhân quả nghiệp báo, nên họ bị đọa đầy làm súc sinh, mà súc sinh thì vô minh nhiều hơn loài người và không nói được tiếng người; Bởi không thông minh, nên bị loài người bắt nạt, chúng ta đã dùng trí khôn ngoan và sự độc ác mà cướp đoạt mạng sống của họ để nuôi mạng sống của mình, nhưng có biết đâu rằng mọi sự tàn ác ấy, đều phải trả một giá tương ứng, có nghĩa là ăn một miếng thì phải trả lại một miếng.

Luật Nhân Quả và sự bình đẳng tuyệt đối trong Đạo Phật không bao giờ sai, ai gieo nhân nào thì sẽ gặt quả ấy, gieo nhân tốt như làm việc thiện thì sẽ gặt được quả thiện; Gieo nhân Đao Phủ, ăn thịt súc sinh, thì sẽ phải làm thân súc sinh để họ ăn lại chính mình. Chúng ta cứ ăn nuốt lẫn nhau mãi nên vòng Luân Hồi cũng luẩn quẩn mãi không bao giờ dứt, vì nợ thân mạng của nhau!

Cũng chỉ vì vô minh không biết rõ sự thật, hoặc nếu có biết phần nào, thì lại không đủ can đảm để chấp nhận một sự thật đau lòng không thể tránh là: " Đã có ăn thì phải có trả! " ; Trong chúng ta, từ hằng hà sa số kiếp đến nay, hỏi có ai dám nói là:
" Mình chưa hề bao giờ ăn thịt chúng sinh ! "

Vậy đã biết rõ là ai cũng đã từng ăn thịt ai, và ai cũng đã từng làm súc sinh, rồi lại làm người, cứ loanh quanh như thế, thì trong đám súc vật đây, lẽ dĩ nhiên là có những người thân của mình, nếu họ chưa siêu thoát, và cũng rất có thể là có cả tổ tiên, ông bà, cha mẹ, anh chị em họ hàng nội ngoại, bạn bè v...v..., từ nhiều đời, nhiều kiếp của chúng ta cho đến nay, vẫn luẩn quẩn còn đó! Họ ngay đây, trước mắt chúng ta, và đang cho ta một chứng minh thật hãi hùng là đoàn súc sinh trước mắt đó là người thân của ta chứ ai đâu xa lạ gì! Vì chẳng có một ai dám bảo đảm là tất cả mọi người thân của chúng ta trong nhiều đời, nhiều kiếp tới nay đều đã siêu thoát !

Muốn chấm dứt một sự việc vô cùng phức tạp và nan giải này, thì qua Đạo Phật, chúng ta cũng đã hiểu sơ về Luật Nhân Quả, Nghiệp Báo. Qua đạo Phật, chúng ta cũng đã có đường lối Giác Ngộ, để giải thoát chính mình, và giải thoát toàn thể chúng sinh ra khỏi sự đoạ đầy này, thì chúng ta còn đợi gì mà không tu học, không thực hành để sửa chữa ngay những sai lầm vô minh ấy, để từ bi với chính thân tâm mình là không còn ăn mạng chúng sinh nữa :

Vì: '' Không ăn, thì không phải trả
Không vay nợ, thì không ai đòi''
Được thế, thì chúng ta không còn tự tình-nguyện làm những kiếp súc sinh, cũng không còn dùng chiếc bao tử của mình để làm cái nghĩa địa chôn vùi biết bao nhiêu thân mạng súc vật, trong đó có cả những người thân yêu của chính mình!
Nếu chúng ta từ chối không ăn mạng sống của chúng sinh nữa, thì đương nhiên ngoài chợ, trong các tiệm ăn, ngoài xã hội, không còn ai mua bán thân mạng hay giết chóc súc vật nữa và cũng đã chấm dứt được việc làm vô ý thức, là việc làm mà không cần sự đồng ý của nhân vật đang bị bắt nạt, đang bị lợi dụng, đang bị hy sinh vô lý cho cả kẻ bán lẫn người mua kia.

Từ chối ăn thịt để tỏ lòng từ bi đối với chính mình, và cũng là để tỏ lòng từ bi đối với muôn loài động vật hữu tình.
Nếu có thể, ta nên ăn chay, ăn càng nhiều càng tốt; Chúng ta tập ăn chay tối thiểu một tháng hai ngày, rồi bốn ngày, rồi tăng lên mười ngày và cứ tiếp tục tăng mãi cho đến khi ăn được trường chay. Ăn chay cũng bổ dưỡng y như ăn thịt cá, nếu chúng ta chịu khó tìm hiểu, thì trong mọi loại ngũ cốc, rau đậu, mọi thứ trái cây cũng có rất nhiều chất bổ dưỡng và vô cùng dồi dào năng lượng.         
-- Ăn chay ít bệnh tật
-- Ăn chay tăng tuổi thọ
-- Ăn chay trẻ trung dai
-- Ăn chay thanh tịnh thân tâm.
Ăn chay đỡ tội lỗi hơn là ăn mạng sống, vì dù gì thì loài thực vật là loài vô tình không có bộ óc, không có hệ thống thần kinh nên sự nhậy cảm ít thì sự đau đớn cũng ít hơn, và chúng ta ăn loài thực vật cũng đỡ tội lỗi hơn.

Hãy kính cẩn chắp tay chiêm ngưỡng, tán thán và biết ơn muôn loài, muôn vật, cùng toàn thể vũ trụ đang hài hoà, đang cùng chúng ta hiển hiện một sức sống tuyệt diệu và bất diệt; Đồng thời bằng một tâm thanh tịnh, thật tự nhiên, và vô tư, không phán đoán, không phân biệt, không vướng mắc, chúng ta nguyện thề luôn trân quí và tri ân tất cả những gì đang hiện hữu quanh ta, những gì chúng ta đang có, được như thế thì quả thật ngay đây đúng là Cực Lạc, và cũng ngay đây chúng ta đã có Thế Giới Hòa Bình, Muôn Dân An Lạc:
-- Xin Kính Dâng lên mười phương Chư Phật, Chư Bồ Tát, Chư Hiền, Thánh Tăng
-- Kính Dâng lên Cha Mẹ Hiện Tiền, Cha Mẹ nhiều đời, Cửu Huyền Thất Tổ từ Vô Thủy.
-- Kính Dâng lên Muôn Loài, Muôn Vật, Toàn Thể Vũ Trụ, Kẻ Oán, Người Ân, các Oan Hồn, các Anh Linh, Anh Hùng, Liệt Sĩ, Anh Thư v…v… Âm Dương Đồng Nhất.

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.