Hôm nay,  

'Do Thái' hay Israel?

06/03/202600:00:00(Xem: 1444)
6DayWar
Nên gọi quốc gia đó là 'Do Thái' hay Israel? Ảnh: Chính Luận năm 1967
 
Trong giới báo chí Việt ngữ hải ngoại, có hai khuynh hướng rõ rệt khi viết về quốc gia Trung Đông nằm giữa Ai Cập và Jordan. Một số, có vẻ là đa số, gọi quốc gia đó là Do Thái, trong khi số khác, trong đó có tôi, gọi là Israel.
 
Có nhiều lý do để gọi quốc gia đó là Do Thái, trong đó lịch sử là một. Quốc gia này được lập ra như một quốc gia của người theo đạo Do Thái. Bản tuyên bố Balfour của Anh năm 1947 chấp nhận việc thành lập một quốc gia của người Do Thái trên đất Palestine khi đó đang do Anh nắm giữ. Nghị quyết Liên Hiệp Quốc năm 1947 thông qua một kế hoạch phân chia vùng đất làm hai, một cho người Do Thái và một cho người Ả Rập.
 
Năm sau đó, 1947, khi quyền cai trị của Anh chấm dứt, Cơ quan Do Thái tuyên bố "thành lập một nhà nước Do Thái tại Eretz-Israel, được gọi là Quốc gia Israel," dẫn đến chiến tranh đầu tiên với các nước Ả Rập chung quanh. Sau một năm giao chiến, một thỏa thuận đình chiến được công bố và một biên giới tạm thời (Đường Xanh lá cây) được lập ra. Để có đất cho quốc gia mới lập, có đến 700,000 người Palestine bị trục xuất hoặc phải chạy loạn, dẫn đến tình trạng cho tới ngày nay vẫn còn nhiều người Palestine sống nhiều thế hệ trong các trại tỵ nạn.
 
Vì vậy, tất cả báo chí miền Nam trước 1975 đều gọi quốc gia này là Do Thái. Trong giới báo chí hải ngoại ngày nay, những người dùng ngôn ngữ báo chí miền Nam trước 1975 làm chuẩn gọi quốc gia này là Do Thái. Những người muốn dùng chữ Việt thay vì chữ ngoại quốc cũng gọi quốc gia này là Do Thái.
 
Tuy nhiên, với tôi, dùng tên Do Thái cho quốc gia này dẫn đến một số ngộ nhận. Đó là sự nhập nhằng không nên có giữa Do Thái - vốn là một tôn giáo hay một dân tộc - và quốc gia.
 
Trước tiên hết, tuy mục tiêu lập ra nước này là để cho người Do Thái có một quốc gia, nhưng ngay từ đầu quốc gia này đã không hề là của riêng người Do Thái. Năm 1948, tuy có đến 700,000 người Palestine phải rời khỏi vùng đất của quốc gia mới, nhưng cũng có 156,000 người Ả Rập còn ở lại và trở thành công dân Ả Rập của quốc gia này.
 
Nếu dùng chữ "Do Thái" để gọi tên nước, chẳng lẽ gọi là là "người Ả Rập Do Thái" - sẽ gây hiểu nhầm là họ theo đạo Do Thái. Theo thống kê của Văn phòng Thống kê Trung tâm của nước này, số người Ả Rập năm 2021 là 1.98 triệu, trong số gần 9.4 triệu dân. Quốc hội (Knesset) xưa nay vẫn có khoảng trên dưới 10% là dân biểu Ả Rập. Trong 15 thẩm phán Tối cao Pháp viện, có một thẩm phán người Ả Rập.
 
Đó là về phía nội bộ. Về phía bên ngoài, dùng chữ "Do Thái" để gọi quốc gia này sẽ dẫn đến việc đồng hóa với toàn bộ mọi người Do Thái khắp thế giới. Con số này lên tới trên 15 triệu người vào năm 2025, với một số lớn, trên dưới 7.5 triệu sống tại Hoa Kỳ, trong các thành phố New York, Los Angeles, Miami, Chicago.
 
Nói chung, người Do Thái ủng hộ quốc gia này, nhất là nếu chúng ta sống ở Mỹ và nhìn qua lăng kính của tổ chức AIPAC, American Israel Public Affairs Committee, lập ra để vận động ủng hộ quốc gia này. Nhưng không phải luôn luôn vậy. Ngay từ thời lập quốc 1947, 1948, đã có một số người Do Thái không đồng ý. Thí dụ như nhánh Haredi cực-bảo thủ của Do Thái Giáo cho rằng tuy người Do Thái cần có một "quê hương" để về, nhưng chỉ có Đấng Cứu thế mới có quyền lập ra quốc gia riêng cho người Do Thái. Một số yếu nhân khác không đồng ý với kế hoạch phân chia Do Thái - Ả Rập mà muốn có một quốc gia lưỡng thể, nửa này nửa kia.
 
Với từng hành vi của chính quyền quốc gia này, sự bất đồng trong cộng đồng Do Thái thế giới còn cao hơn. Chiến tranh tại Gaza hiện nay, sau vụ 7 tháng 10, đang gặp sự bất đồng và chống đối từ nhiều thành phần Do Thái trên thế giới. Tuy nhiên, đây không phải là lần đầu tiên. Một số nhà quan sát cho rằng sự rạn nứt về chính sách với cộng đồng hải ngoại diễn ra lần đầu là chiến tranh Lebanon (một số nhà báo Việt ngữ gọi là Li-băng) năm 1982, khi có đến 3000 người tỵ nạn Palestine bị tàn sát trong trại tỵ nạn. Hội đồng Do Thái Mỹ (American Jewish Congress) và nhiều tổ chức Do Thái khác công khai lên tiếng chỉ trích.
 
Vì vậy, dùng tên "Israel" hợp lý hơn. Chữ Israel không loại trừ công dân Ả Rập và những công dân khác không phải Do Thái trong quốc gia này. Chữ Israel cũng không đồng hóa giữa quốc gia đó và người Do Thái toàn cầu. Chữ Israel tránh nhiều hiểu lầm về những sự kiện đang liên tục xảy ra tại Trung Đông.
 
Vũ Quí Hạo Nhiên
 

Theo tường thuật cập nhật của US politics live sáng 14 tháng 1 năm 2026, Hoa Kỳ đã bắt đầu cho di tản một phần nhân sự khỏi một căn cứ không quân lớn tại Trung Đông, làm dấy lên nhận định rằng Washington có thể sắp tiến hành một cuộc không kích nhắm vào Iran trong vòng 24 giờ tới. Căn cứ này đặt tại Qatar, từng bị Iran tấn công hồi năm ngoái sau khi quân đội Hoa Kỳ oanh kích các cơ sở liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran. Việc di tản nhân sự tại các căn cứ tiền phương thường chỉ diễn ra khi khả năng xung đột đã bước sang giai đoạn cận kề.
Khi nhiều nơi trên thế giới sửa soạn đón năm mới vào đầu tháng Giêng, thì ở không ít quốc gia và nền văn hóa khác, năm mới lại đến vào những thời điểm hoàn toàn khác. Dù là lịch Gregory, lịch âm, lịch dương–âm hay các hệ lịch cổ gắn với tôn giáo và thiên nhiên, việc đánh dấu một năm mới vẫn là tập tục lâu đời. Ăn uống, lễ nghi, sum họp gia đình và suy ngẫm về năm cũ là những điểm chung; khác biệt nằm ở nhịp thời gian và ý nghĩa tinh thần mà mỗi nền văn hóa gửi gắm vào khoảnh khắc ấy.
Năm 2025 là một năm sôi động của khoa học, khi những bước tiến lớn đã được thực hiện trong nhiều lĩnh vực, từ y học, thiên văn, khảo cổ đến công nghệ sinh học và trí tuệ nhân tạo. Những phát hiện và sự kiện này không chỉ mở rộng hiểu biết của con người về thế giới, mà còn đặt ra nhiều câu hỏi mới, thúc đẩy sự phát triển của khoa học và công nghệ trong tương lai.
Ở Hoa Kỳ, khoa học xưa nay hiếm khi giành hàng tít lớn trên báo, cho dù ngân sách nghiên cứu suốt nhiều thập niên vẫn vững vàng qua mọi triều tổng thống như một thứ “quốc ước bất thành văn” về tri thức thuần túy. Năm 2025, khúc quân hành êm ả đó bỗng khựng lại: chính quyền Donald Trump, trở lại Nhà Trắng với nghị trình cải tổ khoa học và kỹ nghệ theo hướng ý thức hệ, đã kéo chính sách khoa học từ trang trong ra thẳng trang nhất.
Thuế quan — thứ từng vắng bóng trên mặt báo suốt nhiều thập niên — nay trở lại trung tâm chính sách kinh tế Hoa Kỳ, trong lúc Tối Cao Pháp Viện đang xét tính hợp hiến của các mức thuế toàn cầu do Tổng thống Donald Trump ban hành. Bài viết dưới đây, theo phân tích của Kent Jones, giáo sư kinh tế danh dự Đại học Babson, đăng trên The Conversation ngày 11 tháng 12 năm 2025, nhằm giải thích cặn kẽ thuế quan là gì, ai thực sự gánh chịu, và vì sao vấn đề này đang tác động trực tiếp đến túi tiền và tương lai kinh tế nước Mỹ. Thuế quan, nói gọn, là thuế đánh lên hàng hóa nhập cảng. Khi một công ty Hoa Kỳ nhập hàng từ nước ngoài, Cơ quan Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ sẽ gửi hóa đơn thuế; doanh nghiệp phải nộp đủ thì hàng mới được thông quan. Trên giấy tờ, người trả thuế là nhà nhập cảng. Nhưng trên thực tế, phần lớn chi phí ấy được chuyển thẳng sang người tiêu dùng qua giá bán cao hơn — từ thực phẩm, xe cộ cho đến quà tặng cuối năm.
Vào những ngày cuối tháng Tám của năm 2025, tôi cùng hai đồng nghiệp đã quyết định từ bỏ chức vụ tại Cơ Quan Kiểm Soát và Phòng Bệnh (CDC). Chúng tôi ra đi vì không thể tiếp tục im lặng khi chứng kiến tính liêm chính khoa học ngày một xói mòn, còn cơ sở hạ tầng y tế công cộng của quốc gia cứ dần rệu rã dưới sự lãnh đạo của Robert F. Kennedy Jr., Bộ trưởng Bộ Y tế và Nhân sinh (HHS). Khi đó, chúng tôi đã khẩn thiết kêu gọi Quốc Hội, các tổ chức chuyên ngành và các bên liên quan trong lĩnh vực y tế công cộng hãy can thiệp trước khi xảy ra những thiệt hại không thể cứu vãn. Tôi rời đi với niềm tin mọi thứ rồi sẽ được chấn chỉnh.
Khi nhìn bản đồ thế giới và duyệt xét lịch sử hình thành, chúng ta nhận thấy có rất nhiều điểm tương đồng giữa Canada và Úc Đại Lợi.
Người Việt miền Nam từng trải qua một bài học cay đắng: sau 1975, những lời nói về “thống nhất” và “hàn gắn” không bao giờ đi cùng sự nhìn nhận. Không một lời chính thức nào nhắc đến các trại cải tạo, những cuộc tước đoạt, hay những đời sống bị đảo lộn dưới tay những người nhân danh chiến thắng. Không có sự thật, hòa giải chỉ là chiếc khẩu hiệu rỗng. Câu chuyện nước Mỹ hôm nay, khi chính quyền muốn làm mờ các chứng tích về chế độ nô lệ, cho thấy một điều quen thuộc: không quốc gia nào trưởng thành bằng cách giấu đi phần tối. Sự thật không tự biến mất chỉ vì người ta muốn quên.
Hai mươi năm trước, Thống đốc Jeb Bush ký đạo luật “stand your ground” (đứng vững tại chỗ), được giới ủng hộ xem là một biện pháp chống tội phạm dựa trên “lý lẽ thường tình”. Lời hứa khi ấy: bảo vệ người dân tuân thủ pháp luật khi họ dùng vũ lực để tự vệ. Sau vụ George Zimmerman được tha trong cái chết của Trayvon Martin, đồng bảo trợ dự luật, dân biểu Dennis Baxley, vẫn bảo rằng “trao quyền” cho người dân sẽ giúp chặn bạo lực.
“Di sản, còn có thể mang hình thức phi vật thể của lối nghĩ, lối sống, lối hành động, mà con người miền Nam khi xưa đã được trau dồi, hun đúc qua tinh thần của thể chế, của một nền dân chủ hiến định. Chính con người, chính cộng đồng xã hội mới là trung tâm và cũng là cội nguồn lẫn mục đích của mọi bản hiến pháp.” – Hải Sa, “Ngót 60 năm từ một khế ước nhân quyền dang dở,” trang 56 Cùng với tin tạp chí Luật Khoa vừa được đề cử giải thưởng Tự Do Báo Chí năm 2025 của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới, ban chủ trương trong một thư tới độc giả vào cuối tháng 10 đồng thời thông báo việc phát hành ấn bản đặc biệt với chủ đề “70 Năm Việt Nam Cộng Hòa – Chân Dung & Di Sản” gồm 86 trang, với 14 bài vẽ lại hành trình từ ra đời tới bị bức tử của nền dân chủ duy nhất của Việt Nam và di sản của thể chế yểu mệnh này để lại. Bài này nhằm điểm qua nội dung của ấn bản đặc biệt này, và sẽ chú trọng vào một bài đã gợi nơi người viết một suy tư sâu sắc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.