Hôm nay,  

'Do Thái' hay Israel?

3/6/202600:00:00(View: 1440)
6DayWar
Nên gọi quốc gia đó là 'Do Thái' hay Israel? Ảnh: Chính Luận năm 1967
 
Trong giới báo chí Việt ngữ hải ngoại, có hai khuynh hướng rõ rệt khi viết về quốc gia Trung Đông nằm giữa Ai Cập và Jordan. Một số, có vẻ là đa số, gọi quốc gia đó là Do Thái, trong khi số khác, trong đó có tôi, gọi là Israel.
 
Có nhiều lý do để gọi quốc gia đó là Do Thái, trong đó lịch sử là một. Quốc gia này được lập ra như một quốc gia của người theo đạo Do Thái. Bản tuyên bố Balfour của Anh năm 1947 chấp nhận việc thành lập một quốc gia của người Do Thái trên đất Palestine khi đó đang do Anh nắm giữ. Nghị quyết Liên Hiệp Quốc năm 1947 thông qua một kế hoạch phân chia vùng đất làm hai, một cho người Do Thái và một cho người Ả Rập.
 
Năm sau đó, 1947, khi quyền cai trị của Anh chấm dứt, Cơ quan Do Thái tuyên bố "thành lập một nhà nước Do Thái tại Eretz-Israel, được gọi là Quốc gia Israel," dẫn đến chiến tranh đầu tiên với các nước Ả Rập chung quanh. Sau một năm giao chiến, một thỏa thuận đình chiến được công bố và một biên giới tạm thời (Đường Xanh lá cây) được lập ra. Để có đất cho quốc gia mới lập, có đến 700,000 người Palestine bị trục xuất hoặc phải chạy loạn, dẫn đến tình trạng cho tới ngày nay vẫn còn nhiều người Palestine sống nhiều thế hệ trong các trại tỵ nạn.
 
Vì vậy, tất cả báo chí miền Nam trước 1975 đều gọi quốc gia này là Do Thái. Trong giới báo chí hải ngoại ngày nay, những người dùng ngôn ngữ báo chí miền Nam trước 1975 làm chuẩn gọi quốc gia này là Do Thái. Những người muốn dùng chữ Việt thay vì chữ ngoại quốc cũng gọi quốc gia này là Do Thái.
 
Tuy nhiên, với tôi, dùng tên Do Thái cho quốc gia này dẫn đến một số ngộ nhận. Đó là sự nhập nhằng không nên có giữa Do Thái - vốn là một tôn giáo hay một dân tộc - và quốc gia.
 
Trước tiên hết, tuy mục tiêu lập ra nước này là để cho người Do Thái có một quốc gia, nhưng ngay từ đầu quốc gia này đã không hề là của riêng người Do Thái. Năm 1948, tuy có đến 700,000 người Palestine phải rời khỏi vùng đất của quốc gia mới, nhưng cũng có 156,000 người Ả Rập còn ở lại và trở thành công dân Ả Rập của quốc gia này.
 
Nếu dùng chữ "Do Thái" để gọi tên nước, chẳng lẽ gọi là là "người Ả Rập Do Thái" - sẽ gây hiểu nhầm là họ theo đạo Do Thái. Theo thống kê của Văn phòng Thống kê Trung tâm của nước này, số người Ả Rập năm 2021 là 1.98 triệu, trong số gần 9.4 triệu dân. Quốc hội (Knesset) xưa nay vẫn có khoảng trên dưới 10% là dân biểu Ả Rập. Trong 15 thẩm phán Tối cao Pháp viện, có một thẩm phán người Ả Rập.
 
Đó là về phía nội bộ. Về phía bên ngoài, dùng chữ "Do Thái" để gọi quốc gia này sẽ dẫn đến việc đồng hóa với toàn bộ mọi người Do Thái khắp thế giới. Con số này lên tới trên 15 triệu người vào năm 2025, với một số lớn, trên dưới 7.5 triệu sống tại Hoa Kỳ, trong các thành phố New York, Los Angeles, Miami, Chicago.
 
Nói chung, người Do Thái ủng hộ quốc gia này, nhất là nếu chúng ta sống ở Mỹ và nhìn qua lăng kính của tổ chức AIPAC, American Israel Public Affairs Committee, lập ra để vận động ủng hộ quốc gia này. Nhưng không phải luôn luôn vậy. Ngay từ thời lập quốc 1947, 1948, đã có một số người Do Thái không đồng ý. Thí dụ như nhánh Haredi cực-bảo thủ của Do Thái Giáo cho rằng tuy người Do Thái cần có một "quê hương" để về, nhưng chỉ có Đấng Cứu thế mới có quyền lập ra quốc gia riêng cho người Do Thái. Một số yếu nhân khác không đồng ý với kế hoạch phân chia Do Thái - Ả Rập mà muốn có một quốc gia lưỡng thể, nửa này nửa kia.
 
Với từng hành vi của chính quyền quốc gia này, sự bất đồng trong cộng đồng Do Thái thế giới còn cao hơn. Chiến tranh tại Gaza hiện nay, sau vụ 7 tháng 10, đang gặp sự bất đồng và chống đối từ nhiều thành phần Do Thái trên thế giới. Tuy nhiên, đây không phải là lần đầu tiên. Một số nhà quan sát cho rằng sự rạn nứt về chính sách với cộng đồng hải ngoại diễn ra lần đầu là chiến tranh Lebanon (một số nhà báo Việt ngữ gọi là Li-băng) năm 1982, khi có đến 3000 người tỵ nạn Palestine bị tàn sát trong trại tỵ nạn. Hội đồng Do Thái Mỹ (American Jewish Congress) và nhiều tổ chức Do Thái khác công khai lên tiếng chỉ trích.
 
Vì vậy, dùng tên "Israel" hợp lý hơn. Chữ Israel không loại trừ công dân Ả Rập và những công dân khác không phải Do Thái trong quốc gia này. Chữ Israel cũng không đồng hóa giữa quốc gia đó và người Do Thái toàn cầu. Chữ Israel tránh nhiều hiểu lầm về những sự kiện đang liên tục xảy ra tại Trung Đông.
 
Vũ Quí Hạo Nhiên
 

Bạn có thể viết một ca khúc có câu chuyện hay nhất thế giới, một giai điệu đẹp nhất bạn từng nghĩ ra, một câu “móc” đắt giá, nhưng nếu bạn đặt chúng vào sai cấu trúc, bài hát của bạn vẫn sẽ thất bại, vì nó trở thành xa khúc. Người nghe sẽ bỏ đi giữa chừng mà không hiểu tại sao họ thấy chán, và bạn cũng sẽ không hiểu tại sao tác phẩm tâm huyết của mình không chạm được ai.
Cuộc bầu cử sơ bộ ở California sẽ góp phần định hình tương lai bang đông dân nhất nước Mỹ trong nhiều năm tới. Đảng Dân chủ cầm quyền đứng trước một bước ngoặt, trong khi dân chúng vẫn xoay xở với đời sống đắt đỏ, lo các đợt truy quét di dân và thiên tai do biến đổi khí hậu. Dù vậy, nhiều người vẫn chưa mấy quan tâm đến các cuộc đua ảnh hưởng trực tiếp đời sống của họ, nhất là ghế thống đốc. Tuần này, tình hình có thể đổi khác, khi diễn ra hai cuộc tranh luận truyền hình liên tiếp giữa các ứng viên thống đốc, bắt đầu với chương trình trên CNN lúc 6 giờ chiều thứ Ba, giờ California. Các cuộc tranh luận diễn ra đúng lúc lá phiếu đã được gởi đến đa số cử tri, để họ có thể bỏ sớm trước ngày 2 tháng 6.
Sau nhiều dự án lãng phí vì không đạt được mục đích mà còn gây thiệt hại nặng nề cho Đồng Bằng Sông Cửu Long, từ dự án ngọt hóa bán đảo Cà Mau hoàn toàn thất bại, dự án cống đập Ba Lai gây rối loạn toàn bộ hệ sinh thái, dự án thoát lũ ra biển Tây cắt mất lũ tự nhiên, nguồn phù sa dinh dưỡng và gây ra sạt lở và sụt lún. Dự án cống đập Cái Lớn Cái Bé có hiệu quả ngăn mặn ngắn hạn, nhưng làm ngọt mặn xáo trộn không đồng bộ với nhu cầu của đồng bằng. Vì thế công trình lớn nào đưa ra bây giờ đều cần phải cân nhắc tránh rủi ro, nhất là những rủi ro có thể thấy trước phải tránh né ngay từ đầu, hay phải có biện pháp giảm thiểu tối đa
Theo Scott Kurashige, viết trên University of California Press ngày 16 tháng 3, 2026, bạo lực chống người Á châu tại Mỹ không phải những cơn bùng phát rời rạc, mà là hậu quả của một lịch sử kỳ thị lâu dài bị phủ nhận, bị làm nhẹ, và nhiều lần bị xoá khỏi ký ức cộng đồng. Trong bối cảnh chính trị hôm nay, bài viết nhắc rằng muốn hiểu đúng làn sóng thù ghét hiện nay, trước hết phải nhìn thẳng vào phần lịch sử mà nước Mỹ lâu nay tránh đề cập tới.
Giá dầu thế giới tiếp tục leo thang trong khi hỏa tiễn và máy bay không người lái của Iran liên tiếp đánh vào các cơ sở hạ tầng trọng yếu ở các nước Ả Rập vùng Vịnh. Cùng lúc, nhiều trận tập kích nhắm thẳng vào những trạm radar trị giá hàng tỉ đô la của Mỹ tại Trung Đông, khiến không ít trạm bị đánh hư hoặc phá hủy và làm dấy lên câu hỏi: lá chắn phòng thủ của Washington trong khu vực đã suy yếu đến mức nào. Mỹ hiện duy trì một vành đai căn cứ quanh Iran, với hàng chục điểm đồn trú và hàng chục nghìn binh sĩ nằm trong tầm bắn. Từ đó nảy sinh một thắc mắc rất cụ thể: nếu một quả hỏa tiễn được phóng từ lãnh thổ Iran nhằm vào một căn cứ Mỹ, làm sao sĩ quan và binh lính tại chỗ có đủ thời gian để chui vào hầm, tản quân và chuẩn bị đánh chặn?
Sau phỏng vấn cựu đại tá Hoàng Cơ Lân nguyên giám đốc trường Quân y VNCH của báo Pháp “Guerres & Histoire” số tháng 2-2024, giới thiệu đến bạn đọc một chương hồi ký của vị đại tá đã làm y sĩ trưởng lâu năm nhất của sư đoàn Dù (1965-1970). Cho đến khi mất đại tá Hoàng Cơ Lân vẫn minh mẫn và giữ nguyên ký ức lồng lộng của những ngày còn là tân khóa sinh thực tập các saut nhảy dù. Vị đại tá cũng cho biết Nhảy dù đã từng có một lời nguyện… [Trần Vũ]
LTS: Y Sĩ Đại Tá Nhảy Dù Hoàng Cơ Lân vừa tạ thế tại Paris ngày 15 tháng 3 năm 2026. Việt Báo xin đăng lại bài phỏng vấn do Olivier Vece và Benjamin Fayet thực hiện cho nhị nguyệt san quân sử Guerres & Histoire của Pháp, bản Việt ngữ do Trần Vũ chuyển dịch, như một lời tiễn biệt Ông.
Theo bản tin của PolitiFact, đăng lại trong mục Thế giới ngày 7 tháng 3 năm 2026 trên PBS, chỉ ít ngày sau khi phát động chiến tranh với Iran, Tổng thống Donald Trump đã đem nỗ lực của ông nhằm triệt hạ khả năng phát triển vũ khí hạt nhân của Iran ra so sánh một cách thuận lợi với thỏa ước hạt nhân năm 2015 do một vị tiền nhiệm của ông thương thuyết. Thỏa ước hạt nhân dưới thời Tổng thống Barack Obama còn hiệu lực cho tới năm 2018, khi Trump rút Hoa Kỳ ra khỏi đó trong nhiệm kỳ đầu của mình.
Tháng Lịch Sử Phụ Nữ tại Hoa Kỳ phát sinh từ phong trào đòi phục hồi vai trò phụ nữ trong lịch sử quốc gia, hình thành vào thập niên 1970 dưới ảnh hưởng của làn sóng phản kháng xã hội. Trong nhiều thế kỷ, phụ nữ hiện diện trong mọi sinh hoạt của cộng đồng, nhưng lại vắng bóng trong các bộ sử chính thống; những tập sử đầu tiên chỉ ghi chép tên tuổi vài nữ hoàng hoặc phụ nữ quyền quý, còn đại đa số bị loại khỏi dòng niên biểu của quốc gia.
Ở phương diện đạo đức và văn hóa, Philip Taubman và William Taubman đã phân tích những mâu thuẫn nội tâm của McNamara: tiếng nói của lương tâm và quyền lợi quốc gia. Theo họ, trong thâm tâm, ông từng nhận định rằng Hoa Kỳ đã phạm sai lầm nghiêm trọng và không thể giành chiến thắng trong cuộc chiến. Tuy nhiên, trước công chúng và trong các tuyên bố chính thức, ông vẫn duy trì lập trường cứng rắn, tiếp tục biện minh cho chính sách leo thang quân sự. Sự đối lập giữa nhận thức riêng tư và lập trường công khai ấy tạo nên một nghịch lý phản ánh bi kịch cá nhân của McNamara, đồng thời cũng là bi kịch của cả một thời kỳ lịch sử...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.