Hôm nay,  

Ngũ Trược Ac Thế

7/27/200700:00:00(View: 10664)

Trong kinh A Di Đà, sau khi Đức Thích Ca Mâu Ni thuyết về hạnh nguyện vô lượng vô biên của Đức Phật A Di Đà và cõi nước Tây Phương cực kỳ đẹp đẽ, an lạc, thì Chư Phật mười phương cũng tán thán công đức bất khả tư nghì của Đức Thích Ca Mâu Ni như sau:

“Thích Ca Mâu Ni Phật năng vi thậm nan hy hữu chi sự, năng ư Ta-Bà quốc độ ngũ trược ác thế: kiếp trược, kiến trược, phiền não trược, chúng sanh trược, mạng trược trung, đắc A Nậu Đa La Tam Miệu Tam Bồ Đề, vị chư chúng sanh, thuyết thị nhất thiết thế gian nan tín chi pháp” (*)

Lời tán thán này đại ý là: Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thường làm được những việc rất khó làm; Ngài ở trong cõi Ta-Bà, lúc nào cũng bị bủa vây bởi 5 phiền não nghiệp chướng là: Kiếp trược (đời nhiễm ô trụy lạc), kiến trược ( cái thấy biết bị vọng hoặc điên đảo), phiền não trược (luôn bị phiễn não chi phối), chúng sanh trược (bị bụi oan khổ trần lao làm hoen ố tâm thanh tịnh), mạng trược trung( quá thiên về dục lạc, trở thành đen tối). Ngay nơi Ta-Bà uế trược đó mà Ngài chứng được Phật Quả, lại vì thương chúng sanh mà nói một kinh pháp, rất khó khởi được lòng tin.

Với 5 loại nghiệp chướng căn bản tạo ra vô vàn nguồn khổ của thế gian này mà Chư Phật đã chỉ rõ cho thấy đó, tự hỏi, suốt kiếp nhân sinh mấy ai tránh khỏi vướng lụy, dù ít, dù nhiều, dù vô tình hay cố ý.

Chính vì biết chúng sanh như vậy nên Chư Phật cũng đã lập ra bao phương tiện để chúng sanh tùy hoàn cảnh, căn cơ mà sám hối. Những điều ác đã làm, nguyện không làm nữa, những điều ác chưa làm, nguyện lánh xa. Chư Phật còn từ bi tới mức trấn an chúng sanh rằng:

“Trên đời có hai hạng người đáng quý. Thứ nhất là những người chưa từng phạm tội và thứ hai là những người phạm tội mà biết thực tâm sám hối”

Lời từ bi này chính là cánh cửa mở ra cho bao người biết hãi sợ luật nhân quả, thành tâm hối cải bỏ ác làm lành.

Thương thay, có những kẻ mải miết đi mãi trên ác đạo dù đứng trước bao sự việc rõ ràng vẫn không nhìn ra!

Điển hình là trước sự kiện hiếm hoi vừa xảy ra tại Việt Nam.

Được cai trị dưới bàn tay sắt bọc nhung của các chế độ Cộng Sản, sự việc những người dân lam lũ, cùng khổ ở nhiều nơi, đồng lũ lượt kéo nhau về trung tâm thủ đô để kêu oan là việc nhà nước không thể đoán biết trước. Bởi họ quá tự tin ở sức mạnh của quyền lực, ai dám vượt qua quyền lực đó là tự đi tìm cái chết. Trên đời này, con sâu cái kiến còn biết quý sự sống thì con người nào lại dại dột đi tìm cái chết!

Sự việc dân quê 19 tỉnh kéo lên trước tòa nhà Quốc Hội kêu oan suốt 28 ngày liên tục là do nhà nước quên lường trước một điều. Điều đó là “Khi không còn gì để mất thì không còn gì để sợ, kể cả cái chết!”

Suốt 28 ngày, nhà nước lúng túng không biết làm sao giải quyết đám dân kêu oan này, trong khi, sự thực tâm giải quyết thì rất đơn giản. Bấy lâu nay nhà nước đã “giữ giùm” tài sản của dân, nay dân muốn xin lại. Thế thôi! Tại sao không trả lại cho dân, có lẽ chỉ Diêm Vương mới biết! Khi người Cộng Sản trực diện Diêm Vương để nghe bản án “vì sao cướp của dân mà không trả lại"” thì đã quá trễ. Nghe kể tội xong thì đã là tuyên án, còn thì giờ nào mà hối cải đoái công chuộc tội.

Thương thay cho lòng tham không đáy! Tham của chưa đủ, còn tham quyền! Thế nên, sau 28 ngày lúng túng, biết là cả thế giới đã nhìn thấy sự việc nhưng nhà nước vẫn không có cách gì khác hơn là bổn cũ Cộng Sản soạn lại. Xe tăng, quân đội, công an, súng ống, lựu đạn cay ..v..v.. được huy động rầm rộ đến những mái lều được căng bằng nylong, giấy cứng, vải vụn …. Trong những mái lều đó đa số là ông già bà cả, phụ nữ, trẻ em! Dân kêu oan bị hốt lên xe như quăng súc vật! Trong khi làm việc “hốt rác” này, một công an tên Phạm Việt Long đã trả lời câu hỏi “Sao bắt dân"” là: “Không thể để 80 triệu người Việt Nam bị ô uế vì đám dân khiếu kiện này nên phải dẹp!”
Lại thương thay cho sự vô minh!

Công an được cấp trên dạy dỗ thế nào thì biết thế nấy, như loài ngựa kéo xe bị giới hạn mắt che, chỉ thấy một đường thẳng phía trước mà đi, chần chừ là roi da sẽ vút xuống như mưa!

Chỉ cần vương được chút tơ mỏng trí tuệ thì những kẻ được dạy dỗ như vậy cũng nhìn ra ngay rằng, nói câu đó là chúng đang tuyên dương đám dân kêu oan đó! Đúng thế, chỉ mấy trăm người dân cùng khổ mà làm ô uế được tới 80 triệu người khác thì mấy trăm người đó phải “có thớ” lắm! Ảnh hưởng được 80 triệu người đâu phải dễ, nếu không muốn nói là quyền uy ngất trời, sinh sát trong tay mới làm được. Như nhà nước Cộng Sản Việt Nam ngày nay chẳng hạn.

Chỉ cần một chút trí tuệ, một chút xíu thôi, mà tự hỏi, và nhìn những gì đang xảy ra trên đất nước Việt Nam. Từ hơn 30 năm nay, đất nước Việt Nam đã có biết bao cảnh “Chưa từng”, được phổ biến khắp nơi chứ chẳng phải điều tra, tìm tòi gì mới biết:

-Chưa từng có cảnh Mẹ-Việt-Nam phải xếp hàng bán máu để mua lít gạo, bó rau về cho bữa cơm tối.

-Chưa từng có cảnh hàng loạt Thiếu-Nữ-Việt-Nam thoát y cho ngoại nhân sớ nắn, chọn lựa làm tỳ thiếp.

-Chưa từng có cảnh Thiếu-Niên-Việt-Nam liều lĩnh buôn bán ma túy khắp đường phố.

-Chưa từng có cảnh giữa trạng huống đói khổ cùng cực của dân chúng, đám quan quyền hạng “C” của nhà nước buông một tiếng cá độ sơ sơ 2 triệu đô-la Mỹ.

-Chưa từng có cảnh xuất cảng dân đi làm lao động ở các nước CS xa xôi mà tiền đầu mỗi người dân, nhà nước đã nắm trước.

-Chưa từng có cảnh nhà nước làm ngơ khi tầu Bắc-phương bắn giết ngư phủ Việt Nam trong hải phận Việt Nam.

-Chưa từng có cảnh nhà nước cắt đất dâng Bắc-phương, dời mốc biên giới vào sâu nội địa mà dân chúng chỉ được biết khi bị chặn lại ở đất Quê-Hương với lời phán rùng rợn: “ Muốn đi tiếp, phải có giấy thông hành. Trên đó là đất Tầu rồi!”.

-Chưa từng có cảnh đảo lộn luân thường đạo lý, suy sụp tận gốc rễ nền văn hóa Tổ Tiên gấy dựng hơn bốn ngàn năm, dù trong quá khứ từng bị ngoại xâm đô hộ nhiều trăm năm. 

Vân vân và vân vân …..

Người dân Việt Nam có ngửa mặt lên trời, kể lể ba năm cũng chưa hết những sự “Chưa từng”!

Song song đó là ngoại tệ hàng tỷ đô-la bên ngoài gửi về cứu giúp thân nhân trong nước, cứ thong thả, đều đặn chạy vào túi quan quyền chóp bu nhà nước qua nhiều ngõ ngách “rửa tiền”, khó che mắt bàn dân thiên hạ với kỹ thuật hiện nay.
Nhưng có can chi" Ai làm gì được" Dân tiếp tục đói, tiếp tục khổ, tiếp tục rách rưới, bệnh hoạn, là việc của những người bên ngoài. Chỉ cần ngồi trước máy điện toán cá nhân, bấm nút, thơ thẩn qua các Website sẽ thấy không biết bao nhiêu là cơ quan từ thiện của “Khúc ruột ngàn dặm” hướng về quê hương, cứu giúp đồng bào qua tất cả mọi lãnh vực: Giáo dục, y tế, kinh tế, thiên tai …v…v… khi cứu đói, cứu nghèo, cứu bệnh. Nhà nước chỉ  đảm trách hai lãnh vực là buôn dân và bán nước cũng đã quá bận rộn rồi,  thì giờ đâu mà lo ba cái lẻ tẻ khác!

Trước tiền bạc và quyền uy ngất trời như thế của nhà nước, làm sao mấy trăm dân đói lên tỉnh kêu oan lại có thể làm ô uế được 80 triệu người như đám công an dẹp biểu tình đã được nhà nước dạy dỗ tuyên bố"""  Sự khiếm khuyết này có lẽ do vội vã. Nay, dẹp dân xong, có đọc thấy trên tin tức, lời tuyên bố này, chắc chắn nhà nước đã tập họp công an bộ đội mà dạy lại thế này:

“Các đồng chí ơi, công tâm mà nói, đám dân quê rách rưới đó như muối bỏ biển, có đáng chi mà ảnh hưởng được tới 80 triệu người khác. Chính chúng ta, 2 triệu đảng viên Cộng Sản mới có đủ phương tiện và quyền lực để đã, và đang làm thay đổi 80 triệu người ....”

Chưa kịp dứt câu là thay đổi thế nào thì không chừng có kẻ giơ tay nhắc:
“Thưa đồng chí, công tâm là gì" danh từ này nghe lạ quá!”

Kẻ chủ tọa buổi họp có thể giật mình, không trả lời câu hỏi mà lại lầm thầm tự hỏi: “Ừ nhỉ, công tâm là gì" Làm gì có tâm mà công với cán!”

Thế đấy,
Với lời Phật dạy về hai hạng người đáng quý “ thứ nhất là, chưa từng  phạm tội; thứ hai là, phạm tội mà biết thực tâm sám hối” thì người CS đã không ở nơi hạng nào!
Chúng thật NGOẠI HẠNG!

Cali, Tháng Bẩy, 2007

Ngưng bắn, dĩ nhiên, vẫn hơn là không ngưng bắn. Phải nói điều này trước, và nói cho rõ. Bom đã thôi rơi xuống Iran. Tàu bè lại qua lại. Những người lẽ ra phải chết thì còn sống. Ai từng có mặt trong một vùng chiến sự đều biết: khi súng im tiếng, bầu trời không còn gào thét, chim lại bay, trẻ con lại nói ngoài đường, thì đó là một điều gần như thiêng liêng. Nhưng ngưng bắn không phải hòa bình. Và cuộc ngưng bắn này, nếu giữ được, có thể đã phải mua bằng một giá chiến lược rất đắt. Nếu mục tiêu chính của cuộc chiến là chấm dứt, hay ít ra làm suy yếu hẳn mối đe dọa từ chế độ Iran, thì sự thật khó nghe nhất lại là sự thật đơn giản nhất: Iran vẫn còn số uranium có độ tinh khiết rất cao. Và Iran cũng đã cho thấy họ có thể biến eo biển Hormuz, một trong những thủy lộ quan trọng nhất thế giới, thành một món hàng mặc cả mà không ai có thể làm ngơ.
Kể từ ngày 28/2, Mỹ và Israel đã tiến hành các cuộc tấn công Iran và ngày càng gia tăng cường độ với mục tiêu nhằm kết thúc chiến sự càng sớm càng tốt, đồng thời làm suy yếu hoặc lật đổ chế độ thần quyền. Hai mục tiêu chính được Trump công bố là phá hủy chương trình vũ khí hạt nhân và chấm dứt sự cai trị của giới giáo sĩ Hồi giáo...
Tình hình giữa Hoa Kỳ và Iran vào tháng 4 năm 2026 cho thấy sự tương tác phức tạp giữa các áp lực quân sự, ngoại giao và chính trị trong nước. Trong những tuần gần đây, đã xảy ra việc cách chức các lãnh đạo quân sự cấp cao của Mỹ — bao gồm Tổng Tham mưu trưởng Lục quân, Tướng Randy George, cùng hai vị tướng khác — như một phần của cuộc cải tổ rộng lớn ảnh hưởng đến hơn một chục sĩ quan cấp cao. Đồng thời, Tổng thống Donald Trump đã sử dụng những lời lẽ ngày càng thô tục và mang tính khiêu khích đối với Iran. Tổng thể, những diễn biến này phản ánh một chiến lược rộng hơn, trong đó đàm phán cưỡng ép đã chạm đến giới hạn, khiến khả năng leo thang quân sự và chuẩn bị cho các chiến dịch trên bộ quy mô hạn chế trở nên ngày càng cao.
Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tuyên bố mục tiêu của Washington là chấm dứt chế độ thần quyền tại Iran và buộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng (Islamic Revolutionary Guard Corps, IRGC) đầu hàng; nếu không, Hoa Kỳ sẽ sử dụng vũ lực, đồng thời chấm dứt mọi nỗ lực đàm phán liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran.
Có lẽ không bao giờ Melania Trump, người từng là Melanija Knavs, rồi Melania Knauss, trước khi trở thành Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump, tưởng tượng được là sẽ có ngày đó. Ngày bà điều hợp một hội nghị thượng đỉnh giáo dục toàn cầu, và nói về… giáo dục. Vì sao thì, chẳng cần phải nói rõ. Có những chuyện khi người ta đã muốn che giấu, thì nếu có đưa ra bằng chứng, họ cũng có trăm ngàn cách phản biện. Huống chi, đó là Melania Trump. Nhưng có một điều, không nói không được. Nghĩ là nói giùm bà đệ nhất phu nhân, cũng được. Hay trừu tượng hơn, nói giùm nhân loại vậy. Đó là, bà đã mạnh dạn, dũng cảm, đứng trước toàn thế giới, và nói về…Plato.
Giữa một thế giới đã quá quen với những lời ngụy biện, câu nói của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Quảng trường Thánh Phêrô vang lên như một sự thật không thể né tránh: “Chúa Giêsu là Vua Hòa Bình, không ai có thể nhân danh Ngài để biện minh cho chiến tranh.” Đó không chỉ là một câu trong bài giảng lễ. Đó là tiếng nói của lương tri, cất lên đúng lúc chiến tranh lan rộng, khi thế giới bị kéo vào những xung đột dữ dội, ngôn ngữ quyền lực trở nên thô bạo, và nhân tính bị thử thách đến tận cùng.
Từ thương trường bước vào chính trường, Donald Trump mang theo cùng một thứ nhãn hiệu: tên ông. Trong thời làm ăn, đó là thương hiệu. Nó in lên cao ốc, chai rượu, thịt bít-tết. Đó là lối tiếp thị của một nhà buôn, ồn ào nhưng vẫn còn nằm trong khuôn khổ tư doanh. Nhưng khi người mang thương hiệu ấy đã thành nguyên thủ quốc gia, câu chuyện đổi tính chất. Nó không còn là quảng cáo nữa. Nó là dấu hiệu về quyền lực và về cách người cầm quyền nhìn quốc gia. Trong nhiệm kỳ thứ hai, tên Trump không chỉ là chữ trên tài sản riêng. Nó bước vào cơ quan công quyền: tòa nhà liên bang mang tên ông, băng-rôn treo mặt ông, chương trình của chính phủ in chữ ký ông, phi trường đổi sang tên ông. Tên một người đang dần đi vào các biểu tượng của quốc gia. Đó là điều mà một nền cộng hòa phải cảnh giác.
Ngày 15 tháng 3 vừa qua, có một sự trùng hợp mà giới quan sát viên quốc tế ít chú ý. Đó là bầu cử quốc hội diễn ra cùng một lúc tại 2 quốc gia cộng sản. Đó là Việt Nam và Triều Tiên. Kết quả hoàn toàn tương đồng và không ngoài dự đoán là đảng CSVN chiếm được 482/500 ghế ( tức 96,47%),Ứng viên độc lập: 18 ghế, Tỷ lệ cử tri đi bầu: 99,7% . Đảng Lao Động Triều Tiên chiếm được 99,93% cử tri bỏ phiếu ủng hộ ứng viên do Đảng Lao Động và các tổ chức liên minh đề cử. Đảng chiếm toàn bộ 687/687 ghế và Tỷ lệ cử tri đi bầu là 99,99%. TT Putin của LB Nga đã chính thức gửi điện mừng tới Kim Jong Un sau bầu cử Triều Tiên, không biết Putin có chúc mừng TBT Tô Lâm hay chưa? Cũng không có thông tin chính thức rằng TBT Tô Lâm của đảng CSVN và TBT Kim Jung Un của đảng Lao Động Triều Tiên, đã có chúc mừng nhau về 2 cuộc chiến thắng “vang dội và vẻ vang” của 2 đảng CS anh em này hay chưa?
Hàng loạt kênh truyền thông và các hãng thông tấn đưa lên đầu trang báo cú ngã ngựa giữa dòng của Bộ Trưởng Tư Pháp Pam Bondi. Đối với một chính quyền, sa thải người đứng đầu Bộ Tư Pháp (DOJ) đương nhiệm là quyết định không nhỏ. Những lý do để các lãnh đạo quốc gia phải thay nội các thường là khi người đó phạm trọng tội không thể dung thứ, qua đời, hoặc chính họ từ nhiệm.
Người Mỹ đang cảm nhận một điều quan trọng: những giới hạn từng giữ quyền lực trong khuôn khổ dân chủ đang bị chọc thủng. Cuộc xuống đường lần này, vì thế, không đơn thuần là phản ứng chính trị, mà là phản xạ tự vệ của một số đông dân chúng nhìn thấy trật tự hiến định bắt đầu bị xê dịch.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.