Hôm nay,  

Tìm Lại Ánh Sao

20/12/200800:00:00(Xem: 10324)

TÌM LẠI ÁNH SAO

Xuân Đỗ
Hỡi Bết-lê-hem, đất Giu-đa!
Thật ngươi chẳng phải kém gì
Các thành lớn của xứ Giu-đa đâu,
Vì từ ngươi sẽ ra một tướng
Là Đấng chăn dân Y-sơ-ra-ên, tức dân ta.
Ma-thi-ơ 2:6
Thành Bết-lê-hem đất Giu-đa tuy là thành nhỏ nhưng đã sanh ra một Đấng thánh lớn. Hài nhi trong máng cỏ tuy bé bỏng nhưng tự thân  là Đấng chăn chiên cho muôn dân. Đã hơn hai ngàn năm, nhân loại vẫn cầu tìm Ngài như các thầy bác sĩ đông phương năm xưa đi tìm một ánh sao. Cuộc hành trình của ba nhà thông thái trẩy hàng ngàn dặm trên lưng lạc đà, vượt qua sa mạc, bình nguyên, núi cao, vực sâu, trong bão cát, trong giá lạnh, trong đêm tối, trong hiểm nguy luôn chực chờ trên mỗi chặng đường, mỗi điểm dừng chân. Dù vậy họ vẫn đi trong niềm tin và hi vọng. Trước mặt họ luôn có một ánh sao dẫn đường, một ngôi sao họ đã thấy và tin là Đấng Thánh, nên bằng mọi giá họ tìm đến đặng thờ lạy Ngài và dâng cho Ngài những lễ vật quí đã cất công mang theo từ lúc ra đi.Vừa đến thành mới kịp hỏi, “Vua dân Giu-đa mới sanh tại đâu"” thì “kìa, ngôi sao mà họ đã thấy bên đông-phương, đi trước mặt cho đến chừng ngay chỗ con trẻ ở mới dừng lại” (Ma-thi-ơ 2: 2,9). Họ đã thỏa lòng vì được gặp Đấng chăn chiên rồi được mách bảo đi ngả an toàn trở về xứ mình.
Câu chuyện Giáng sinh ghi trong Thánh kinh trải qua mấy ngàn năm vẫn còn như đậm nét trong tâm trí người đọc qua các thế đại. Hình ảnh của ánh sao thành Bết-lê-hem, của hài nhi nằm trong máng cỏ giữa đêm đông lạnh lẽo, của ba vị bác sĩ quì bên thờ lạy, của Ma-ri, Giô-sép cha mẹ phần đời của con trẻ, bừng lên sự vinh hiển chói lòa tỏa sáng từ các thiên sứ với sứ điệp muôn đời ‘Sáng danh Chúa trên các từng trời rất cao, Bình an dưới đất, ân trạch cho loài người!’đem lại sự vui mừng khôn tả khiến các trẻ mục đồng bương bả qua các thung sâu, bản làng khắp lối rao báo tin lành về sự giáng sanh của Chúa Cứu Thế.


Rồi cứ hàng năm, vào tiết lập đông, thiên hạ lại đổ xô đi tìm ánh sao. Ánh sao vẫn còn đó, ánh lửa bập bùng bên máng cỏ có Chúa Hài Đồng như vẫn quanh đây, nhưng có người tìm thấy, có người  chưa thấy, có kẻ vẫn đang đi nhưng chưa đến, có kẻ đã đến lại bỏ đi, có kẻ đã đi lại quay lại, thậm chí nhiều kẻ mầy mò trong đêm tối trải qua bao năm tháng cuộc đời nhưng ánh sáng vẫn chỉ là đốm lửa nhỏ, chưa một lần tìm được ánh sao.  Thật sự giữa ánh sáng và bóng đêm, giữa sự sáng và sự tối, giữa vinh hiển của Chúa và quyền lực của tối tăm, tìm ra một lối thoát cho mình giữa dòng đời ngang trái, giữa cảnh đời bon chen để phục hồi mối thâm giao giữa Chúa và người không phải là chuyện dễ dàng cho mỗi người trong kiếp nhân sinh.
Chính vậy mà trong mùa Giáng sinh, các hội thánh Chúa khắp vùng khắp nẻo trong nước cũng như hải ngoại vui mừng kỷ niệm sự kiện ra đời của Đấng thánh yêu thương cần được hiểu như tìm về một ân phước cứu rỗi chứ không hẳn chỉ là  những hồ hởi tạm thời cho một lễ hội chóng qua. Từ đó ánh sáng Phúc âm cùng sứ điệp Ba Thiên Sứ cần được quảng bá rộng rãi ‘làm chứng cho muôn dân’ để Lời Chúa trở thành ngọn đèn thuộc linh dẫn đưa những linh hồn đang lạc mất tìm lại được ánh sao cùng thắp sáng niềm tin cho nhiều mảnh đời, nhiều số phận đang muốn quay về đầu phục Chúa Cứu Thế.
Xuân Đỗ
(Christmas ’08) 

Ngưng bắn, dĩ nhiên, vẫn hơn là không ngưng bắn. Phải nói điều này trước, và nói cho rõ. Bom đã thôi rơi xuống Iran. Tàu bè lại qua lại. Những người lẽ ra phải chết thì còn sống. Ai từng có mặt trong một vùng chiến sự đều biết: khi súng im tiếng, bầu trời không còn gào thét, chim lại bay, trẻ con lại nói ngoài đường, thì đó là một điều gần như thiêng liêng. Nhưng ngưng bắn không phải hòa bình. Và cuộc ngưng bắn này, nếu giữ được, có thể đã phải mua bằng một giá chiến lược rất đắt. Nếu mục tiêu chính của cuộc chiến là chấm dứt, hay ít ra làm suy yếu hẳn mối đe dọa từ chế độ Iran, thì sự thật khó nghe nhất lại là sự thật đơn giản nhất: Iran vẫn còn số uranium có độ tinh khiết rất cao. Và Iran cũng đã cho thấy họ có thể biến eo biển Hormuz, một trong những thủy lộ quan trọng nhất thế giới, thành một món hàng mặc cả mà không ai có thể làm ngơ.
Kể từ ngày 28/2, Mỹ và Israel đã tiến hành các cuộc tấn công Iran và ngày càng gia tăng cường độ với mục tiêu nhằm kết thúc chiến sự càng sớm càng tốt, đồng thời làm suy yếu hoặc lật đổ chế độ thần quyền. Hai mục tiêu chính được Trump công bố là phá hủy chương trình vũ khí hạt nhân và chấm dứt sự cai trị của giới giáo sĩ Hồi giáo...
Tình hình giữa Hoa Kỳ và Iran vào tháng 4 năm 2026 cho thấy sự tương tác phức tạp giữa các áp lực quân sự, ngoại giao và chính trị trong nước. Trong những tuần gần đây, đã xảy ra việc cách chức các lãnh đạo quân sự cấp cao của Mỹ — bao gồm Tổng Tham mưu trưởng Lục quân, Tướng Randy George, cùng hai vị tướng khác — như một phần của cuộc cải tổ rộng lớn ảnh hưởng đến hơn một chục sĩ quan cấp cao. Đồng thời, Tổng thống Donald Trump đã sử dụng những lời lẽ ngày càng thô tục và mang tính khiêu khích đối với Iran. Tổng thể, những diễn biến này phản ánh một chiến lược rộng hơn, trong đó đàm phán cưỡng ép đã chạm đến giới hạn, khiến khả năng leo thang quân sự và chuẩn bị cho các chiến dịch trên bộ quy mô hạn chế trở nên ngày càng cao.
Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tuyên bố mục tiêu của Washington là chấm dứt chế độ thần quyền tại Iran và buộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng (Islamic Revolutionary Guard Corps, IRGC) đầu hàng; nếu không, Hoa Kỳ sẽ sử dụng vũ lực, đồng thời chấm dứt mọi nỗ lực đàm phán liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran.
Có lẽ không bao giờ Melania Trump, người từng là Melanija Knavs, rồi Melania Knauss, trước khi trở thành Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump, tưởng tượng được là sẽ có ngày đó. Ngày bà điều hợp một hội nghị thượng đỉnh giáo dục toàn cầu, và nói về… giáo dục. Vì sao thì, chẳng cần phải nói rõ. Có những chuyện khi người ta đã muốn che giấu, thì nếu có đưa ra bằng chứng, họ cũng có trăm ngàn cách phản biện. Huống chi, đó là Melania Trump. Nhưng có một điều, không nói không được. Nghĩ là nói giùm bà đệ nhất phu nhân, cũng được. Hay trừu tượng hơn, nói giùm nhân loại vậy. Đó là, bà đã mạnh dạn, dũng cảm, đứng trước toàn thế giới, và nói về…Plato.
Giữa một thế giới đã quá quen với những lời ngụy biện, câu nói của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Quảng trường Thánh Phêrô vang lên như một sự thật không thể né tránh: “Chúa Giêsu là Vua Hòa Bình, không ai có thể nhân danh Ngài để biện minh cho chiến tranh.” Đó không chỉ là một câu trong bài giảng lễ. Đó là tiếng nói của lương tri, cất lên đúng lúc chiến tranh lan rộng, khi thế giới bị kéo vào những xung đột dữ dội, ngôn ngữ quyền lực trở nên thô bạo, và nhân tính bị thử thách đến tận cùng.
Từ thương trường bước vào chính trường, Donald Trump mang theo cùng một thứ nhãn hiệu: tên ông. Trong thời làm ăn, đó là thương hiệu. Nó in lên cao ốc, chai rượu, thịt bít-tết. Đó là lối tiếp thị của một nhà buôn, ồn ào nhưng vẫn còn nằm trong khuôn khổ tư doanh. Nhưng khi người mang thương hiệu ấy đã thành nguyên thủ quốc gia, câu chuyện đổi tính chất. Nó không còn là quảng cáo nữa. Nó là dấu hiệu về quyền lực và về cách người cầm quyền nhìn quốc gia. Trong nhiệm kỳ thứ hai, tên Trump không chỉ là chữ trên tài sản riêng. Nó bước vào cơ quan công quyền: tòa nhà liên bang mang tên ông, băng-rôn treo mặt ông, chương trình của chính phủ in chữ ký ông, phi trường đổi sang tên ông. Tên một người đang dần đi vào các biểu tượng của quốc gia. Đó là điều mà một nền cộng hòa phải cảnh giác.
Ngày 15 tháng 3 vừa qua, có một sự trùng hợp mà giới quan sát viên quốc tế ít chú ý. Đó là bầu cử quốc hội diễn ra cùng một lúc tại 2 quốc gia cộng sản. Đó là Việt Nam và Triều Tiên. Kết quả hoàn toàn tương đồng và không ngoài dự đoán là đảng CSVN chiếm được 482/500 ghế ( tức 96,47%),Ứng viên độc lập: 18 ghế, Tỷ lệ cử tri đi bầu: 99,7% . Đảng Lao Động Triều Tiên chiếm được 99,93% cử tri bỏ phiếu ủng hộ ứng viên do Đảng Lao Động và các tổ chức liên minh đề cử. Đảng chiếm toàn bộ 687/687 ghế và Tỷ lệ cử tri đi bầu là 99,99%. TT Putin của LB Nga đã chính thức gửi điện mừng tới Kim Jong Un sau bầu cử Triều Tiên, không biết Putin có chúc mừng TBT Tô Lâm hay chưa? Cũng không có thông tin chính thức rằng TBT Tô Lâm của đảng CSVN và TBT Kim Jung Un của đảng Lao Động Triều Tiên, đã có chúc mừng nhau về 2 cuộc chiến thắng “vang dội và vẻ vang” của 2 đảng CS anh em này hay chưa?
Hàng loạt kênh truyền thông và các hãng thông tấn đưa lên đầu trang báo cú ngã ngựa giữa dòng của Bộ Trưởng Tư Pháp Pam Bondi. Đối với một chính quyền, sa thải người đứng đầu Bộ Tư Pháp (DOJ) đương nhiệm là quyết định không nhỏ. Những lý do để các lãnh đạo quốc gia phải thay nội các thường là khi người đó phạm trọng tội không thể dung thứ, qua đời, hoặc chính họ từ nhiệm.
Người Mỹ đang cảm nhận một điều quan trọng: những giới hạn từng giữ quyền lực trong khuôn khổ dân chủ đang bị chọc thủng. Cuộc xuống đường lần này, vì thế, không đơn thuần là phản ứng chính trị, mà là phản xạ tự vệ của một số đông dân chúng nhìn thấy trật tự hiến định bắt đầu bị xê dịch.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.