Hôm nay,  

Trang Đất Việt: Thành Phố Đà Nẵng

21/11/201300:00:00(Xem: 5108)
THÀNH PHỐ ĐÀ NẴNG

Thành phố Đà Nẵng có diện tích 1.280 km vuông. Dân số năm 2011 là 1.257.000 người, mật độ 750 người/km vuông. Sắc dân: Kinh, Hoa, Tày... Gồm có: 6 quận: Hải Châu, Thanh Khê, Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn, Liên Chiểu, Cẩm Lệ và 2 huyện: Hoà Vang và huyện đảo Hoàng Sa. Nhiệt độ trung bình 28 độ C.

Thành phố Đà Nẵng, bắc giáp Thừa Thiên-Huế, tây và tây nam giáp Quảng Nam, đông giáp biển Đông. Đà Nẵng giao thông tiện lợi, có phi trường lớn, hải cảng sâu rộng, đường bộ có quốc lộ đi bắc nam lưu thông dễ dàng, kinh tế phát đạt, phố xá buôn bán đông đúc.

Lịch sử thành phố Đà Nẵng: Năm 1888, thời vua Thành Thái, thành phố Đà Nẵng được thành lập (xem tỉnh Quảng Nam). Năm 1967, chính phủ VNCH ra sắc lệnh Đà Nẵng trực thuộc trung ương.

Đà Nẵng có nhiều thắng cảnh nổi tiếng, Ngũ Hành Sơn còn gọi là hòn Non Nước, vì gần biển và Trường Giang. Vào năm 1837, vua Minh Mệnh ngự du, thấy 5 hòn núi đứng theo phương vị ngũ hành, nên đặt tên: Thuỷ Sơn, Hỏa Sơn, Thổ Sơn, Kim Sơn và Mộc Sơn. Ngũ Hành Sơn tươi tốt, có nhiều hang động đẹp: Hoa Nghiêm, Huyền Không, Vân Thông, Tàng Chơn, Huyền Vi... Đặc biệt Quan Âm động sâu khoảng 50m, rộng 10m, cao 15m; nơi động có hình Quan Thế Âm bồ tát, cao bằng người thật, người đứng trên đầu rồng, dáng uy nghi, hoá công còn tỉ mỉ để trên tay phải bình Cam Lồ. Phía sau, có hình Thiện Tài Đồng tử lẽo đẽo đi theo, phía trên Chim Khổng đang xập xoè cánh, nơi đây có các hình trống, mõ, khánh, bằng đá giống như đúc.

Nơi Ngũ Hành Sơn, có nhiều chùa, chùa nơi đây có tiếng là linh thiêng. Chùa Tam Thai, ở trên ngọn Thủy Sơn, chùa xây vào năm 1630 (thời Hậu Lê), chùa đã có một vị Công chúa là em của vua Minh Mệnh đến tu. Phía bắc sân chùa, có Đông Tiên Phước, nơi vua ngồi nghỉ khi thăm viếng chùa. Gần chùa có tháp Phổ Đồng, chùa Từ Tâm. Vọng Giang Đài (đài ngắm sông) đứng trên đài nhìn rõ sông Cẩm Lệ mềm mại lượn quanh cánh đồng lúa xanh của huyện Hoà Vang.

Chùa Linh Ứng, bên sườn Thủy Sơn trông ra biển, trong chùa có bộ tượng La hán bằng đá trắng. Động Huyền Không, nơi cửa động có tượng ông Thiện, ông Ác, dáng dấp uy nghi, lòng động nhũ đá long lanh. Động Tàng Chơn có ánh sáng mờ ảo, do cửa hang "Thiên long cốc" thông lên trời. Động Huyền Vi, nơi ngọn Hỏa Sơn mới phát hiện năm 1953.

Ranh giới giữa Thừa Thiên và Đà Nẵng là đèo Hải Vân, đèo cao 496m, dài 20 km, du khách vượt qua đèo hồi hộp, lẫn lộn rộn ràng, nhìn về phía bắc là làng Lăng Cô đẹp đẽ, trông về hướng nam là thành phố Đà Nẵng nguy nga đồ sộ.

Khu du lịch Bà Ná-Núi Chúa. Trên đỉnh núi cao 1.487 km, nhiệt độ luôn mát mẻ (17 độ C - 20 độ C). Địa thế nơi đây phẳng phiu như một cao nguyên nho nhỏ. Đứng trên núi sẽ nhìn phố phường Đà Nẵng nguy nga. Ngũ Hành Sơn hùng vĩ, xinh xắn.

Bán đảo Sơn Trà là vùng rừng núi còn nguyên sinh. Quanh bán đảo, nước biển dạt dào. Phía bắc có Bãi Bắc, Tiên Sa... Phía nam có Bãi Nam, Bãi Bụt... đều cát trắng mịn màng, rất thích hợp cho việc tắm mát. Vùng rừng núi Sơn Trà có nhiều loại động vật như: khỉ đuôi dài, gà rừng. Nơi đây phong cảnh tươi tốt.

Bảo tàng Chăm ở Đà Nẵng, là nơi sưu tập các hiện vật về văn hóa của Chăm từ thế kỷ thứ 2 đến thế kỷ 16.

Trong các sông lớn ở Đà Nẵng, có sông Hàn nước tuôn ào ạt đổ ra biển, cửa sông có 9 cầu cảng, người ta luôn tưng bừng tấp nập bên phố xá dập dìu đông đúc.

Thành phố Đà Nẵng được thành lập năm 1888, từ xa xưa đã là hải cảng sầm uất, nay là thành phố lớn nhất miền Trung, là trung tâm kinh tế. Đầu thế kỷ 20, Đà Nẵng được Pháp xây dựng thành một đô thị kiểu Tây Phương. Các ngành nghề sản xuất và kinh doanh phát triển mạnh mẽ. Tháng 3 năm 1965, Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ đến Đà Nẵng lập căn cứ.

Phố phường Đà Nẵng đang phát triển mạnh mẽ, người luôn nhộn nhịp trong không khí rộn ràng.
Phố phường Đà Nẵng nguy nga
.
Núi sông tươi tốt, đậm đà khó quên
Cảm tác: Phố phường Đà Nẵng
.
Phía đông Đà Nẵng, biển mênh mông
Bắc giáp Thừa Thiên, núi chập chồng
Kinh tế nhịp nhàng, hàng hoá đủ
Đường đi rộng rãi, phố phường đông
.
Ngũ Hành Sơn đồ sộ, xinh xinh
Non nước mỹ miều, cảnh hữu tình
Linh Ứng, im lìm, chùa tịch mịch
Huyền Vi, thăm thẳm, động lung linh
.
Sơn Trà bán đảo, đẹp làm sao!
Nước biển xanh xanh, sóng dạt dào
Phong cảnh hoang sơ, chim lảnh lót
Núi rừng rậm rạp, gió rì rào
.
Quan Âm động, lạ lẫm trần ai
Bồ tát uy nghi, đứng bục đài
Chim Khổng xập xoè, hình khoẻ khoắn
Thiện Tài lẽo đẽo, dáng khôi hài
.
Hải Vân sừng sững, mây là đà
Hồi hộp, rộn ràng, mỗi lúc qua
Nhìn bắc, Lăng Cô làng đẹp đẽ
Trông nam, Đà Nẵng phố nguy nga
.
Sông Hàn lưu lượng ạt ào tuôn
Đà Nẵng tưng bừng, khách bán buôn
Phố xá dập dìu, lưu luyến mãi
Nước non tươi tốt, nhớ nhung luôn


Nguyễn Lộc Yên

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.