Hôm nay,  

Lại Chuyện Kho Thuốc Đạn Nổ...

3/22/201400:00:00(View: 6423)
- Hôm nay chị em chúng mình bàn tiếp vu “nổ”, vì đề tài này nói hoài không hết chuyện,Tâm lên tiếng đề nghị khi các bạn đến họp mặt.

- Phải đó chị, Kim cũng đang buồn khi mới đây gặp lại Xuân đã làm mặt lạ khi Kim lên tiếng mừng rỡ chào hỏi cô bạn học chung trường, chung lớp thời trung học ở Việt Nam và sau đó lên học Sư Phạm và ra trường khi đất nước nhiểu nhương lọt vào tay Việt Cộng. Như các chị biết năm 75 tranh tối tranh sáng, đời sống rất khó khăn ai cũng tất bật làm ăn lo cho cái bao tử và gia đình con cái… Chúng em mất liên lạc, nhưng Kim biết chồng Xuân là Bác sĩ quân y mới ra trường năm 74 phải đi tù hơn 3 năm, Xuân phải ra chợ Trời buôn bán đắp đổi qua ngày để nuôi gia đình và chồng đang ở tù và sau đó đi vượt biên…

Kim ở tiểu bang lạnh mới dọn về Cali. hơn năm nay, nên chỉ họp mặt với các chị trong nhóm chúng mình thôi! Kim đang đi chợ mua rau trái,nên ăn mặc xuề xòa không chưng diện.Kim gặp Loan, cô bạn thân đang mua hoa để đi dự tiệc họp mặt Trường xưa Thầy cũ. Loan chìa ra hai vé bảo là chồng có việc đột xuất không đi được, vậy Kim đi họp mặt với bạn hữu cho vui và nhất là gặp cô giáo Vân hay nhắc đến Kim luôn…Thế là nghe bùi tai,Kim gọi điện thoại về nhà cho tin… Bàn của Kim ngồi gần bàn Xuân, nên sau khi xác nhận ra bạn cũ và với bản tính cởi mở, Kim sang bàn chào Xuân, nhưng cô ta làm mặt lạ “ …À quên, Loan không nói cho Kim biết là Xuân thay đổi tính tình lắm, nay bạn bè cô ấy là giới thành đạt trong xã hội Mỹ như Bác Sĩ, Dược Sĩ, Nha Sĩ, Kỹ sư thôi! Ông xã cô ấy qua đây còn sớm nên học lại Bác Sĩ dễ dàng, nay có phòng mạch lớn lắm ở Bolsa. Cô ta nay chơi với giới thượng lưu thôi và nói toàn chuyện trên trời đưới đất không hà, cô quên đi những buổi đi bán chợ trời năm xưa! Xuân hay khoe nhà khoe cửa, con cái và nhìn người qua cách ăn mặc… chắc thấy Kim ăn mặc đơn sơ nên làm mặt lạ đó! Đừng buồn nghe bạn hiền, cô ta “nổ” nhiều, nhưng chưa thấy bỏ ra một xu giúp ai nghèo khó, hay bạn bè khốn khó còn ở Việt Nam, không biết khi buông tay về với lòng đất có đem theo của cải không đây?! Thôi đừng quan tâm đến họ nữa!”

- Bàn tay cũng có ngón ngắn, ngón dài, con người cũng thế, hơi đâu mà buồn chuyện nhân tình thế thái. Nghe đâu ô. LTD, trước đây là người thành đạt, chủ hai ba chợ trong cộng đồng Việt chúng ta. Ông ta cho viết hồi ký cuộc đời của ông ta và không chối bỏ quá khứ nghèo khổ của mình là khi nhỏ đã bán bánh trái ở bến xe… Nghèo đâu là cái tội mà phải che dấu! Ở Mỹ chán chi những nhà triệu phú, tỷ phú xuất phát từ nghèo khổ mà ra, thật đáng khâm phục! Bạn Tâm là nhân vật chính Hoa trong “Nỗi Lòng& Khát Vọng” mà Tâm đã viết… Khi Hoa nhỏ phải đi ở đợ, học lóm trong khi thầy giáo dạy kèm trẻ. Có cơ hội, Hoa đã sang Mỹ và đã thành công, con cái là BS đã nhờ Tâm đăng tin ở Việt Báo để tìm những Thầy Cô Giáo đã khai tâm cho Hoa hồi cô hàn vi để cô đền đáp công ơn… Đó là điều Hoa cố tìm người ơn trong mấy chục năm và Trời không phụ lòng người là Hoa đã tìm được những ông Thầy xa xưa… Thật là những nghĩa cử làm chị em chúng mình phải học hỏi… Con người cần phải không quên cội nguồn “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Nhân cách con người không phải là những bằng cấp, giá trị bên ngoài qua sự thành đạt, áo quần, nhà cửa; mà qua cách đối nhân xử thế, lời ăn tiếng nói. Học mà không hạnh cũng vất đi…

- Có người sau khi thành đạt tài chánh, gây uy thế với cộng đồng, họ lập hội để sinh hoạt và bỏ thì giờ công sức ra tập luyện với mục đích riêng có đầy tham vọng cá nhân… đố ai mà biết được cái Tôi to lớn ra sao và làm sao?! Trước mắt là họ tạo vây cánh để vào dòng sinh hoạt với cộng đồng và tạo thế đứng vững chắc trong những đoàn thể đấu tranh. Khi có thế đứng thì mặc áo thụng vái nhau. Họ nói một đàng làm một nẻo, theo bè phái vui chơi, show up là trên hết để có tiếng ta đây chống cộng. Nhưng thực chất giữa việc làm chính nghĩa và vui chơi họ chọn vui chơi hơn…! Những sự việc làm trước mắt xem ra để vui chơi, thỏa mãn tự ái, được danh, được lợi, ton hót nịnh bợ, gây bè kết đảng… Mong tất cả người Việt hải ngoại chúng mình cảnh giác, thức tỉnh để bắt tay nhau sống chung hòa bình, để quyền lợi đoàn thể, đất nước lên trên hết! Chứ miệng hò hét bảo tồn văn hóa, đoàn kết dân tộc, mà việc làm sai trái trong chiều hướng chia rẻ và ủng hộ chia rẻ đánh phá và kêu gọi người thân cùng vui chơi, thì than ôi! Công dã tràng!! Nói một đàng làm một nẻo, có hợp với nhân cách và lòng mình mong muốn

hay không?!

- Để kết luận đề tài chị em chúng mình bàn luận hôm nay,Tâm kể cho các bạn nghe một câu chuyện của ông anh họ sau đây để chúng ta cùng suy nghĩ nhé!... Sau 6 năm “Học Tập Cải Tạo” cuộc đời Quân xem như đi vào ngõ cụt, may nhờ có chương trình HO ra đời đem bao hy vọng cho gia đình các cựu sĩ quan khác được định cư tại Mỹ và Quân được may mắn sinh sống ở Quận Cam vì có người thân bảo trợ.

Sau mười mấy năm làm ăn sinh sống tại Thủ Đô Người Tị Nạn, nhưng rồi Quận Cam phá sản, Quân bị thất nghiệp. Nghe lời người cháu gái sống tại Phila. Quân lên đó tìm việc và Quân đã đi làm hơn tháng nay, nhưng chàng định khi thật ổn định mới chuyển gia đình vợ con theo.

Hôm nay cuối tuần nghỉ làm, Quân nhớ vợ con đến điên đầu, chàng được biết có buổi họp mặt đồng hương Miền Trung lúc 11 giờ trưa. Đã 10:50, muốn tìm quên bên tình đồng hương, Quân quyết định đi dự với ý nghĩ khôi hài “Không ăn đậu, không phải Mễ, không đi trễ không phải Việt Nam! chắc phải sớm lắm cũng 11:30 mới khai mạc!”….

Thế rồi Quân đến dự lễ khi BTC bắt đầu nghi thức khai mạc, chàng ngồi vào một bàn trống cuối phòng. Trên sân khấu sau diễn văn khai mạc của ông Chủ Tịch Hội, ông giới thiệu một Mạnh Thường Quân rất sộp đã ủng hộ Hội trong nhiều năm qua… Ông nói sơ qua về tiểu sử của ông Tiến Huỳnh Sean một doanh thương đến Mỹ năm 75 rất thành công trong thương trường mua bán… Trước 75 ông ta là Trung Úy Không quân đã từng lái máy bay đi oanh tạc và tham dự nhiều trận chiến hiển hách của QLVNCH. Tiếp theo, một ông tướng mạo phương phi ra chào mừng và ngõ vài lời với quan khách, ông không quên nói sơ qua những chiến tích mà ông đã tham dự trong chức vụ Trung Úy Không quân hồi xưa....

Quân dụi mắt mấy lần để khỏi lầm Tiến, anh trung sĩ đàn em của mình đã từng trực tiếp hầu cận mình hồi trước 1975….

Tiến đó! tuy nay áo quần đúng mốt, dáng dấp thanh lịch, nhưng cái sẹo bên má và ánh mắt ma lanh dù có đốt thành tro Quân vẫn nhận ra người đàn em thân tín của mình.

Sean Tiến đưa ra một tấm check $5,000, một số tiền lớn gần mấy tháng lương của ông Thầy mình đang ngồi dưới đây để nghe anh ta mua danh với đạn nổ vèo vèo như anh ta hồi trước lắng nghe ông Thầy kể lại những trận chiến ác liệt và nay anh ta kể lại vanh vách như của chính mình! …

- “Khá khen một đồ đệ mình có trí nhớ phi thường!...” Quân nói thầm với chính mình.

Quân tránh mặt không gặp lại đồ đệ cũ để anh ta sống với mộng tưởng của mình... Sang xứ Mỹ không có cấp hạ sĩ mà đâu đâu cũng là sĩ quan hết.!

Quan cười thầm trong bụng với ý nghĩ “ Có Tiền mua Tiên ”cũng được! Huống hồ chức vụ, hoa mai hảo…

Trên đường lái xe về nhà Quân chợt nhớ ra câu chuyện của Phú kể từ lâu mà chàng hoài nghi sự thật ! nay chứng nghiệm chuyện của mình…Quân bật cười cho thế thái nhân tình tại xứ Mỹ này với sự mất nước phải đi tị nạn mà dân Việt vẫn nghe tiếng súng đạn nổ ầm ầm…Số là Phú ở miền nắng ấm Cali. có dịp lên miền Đông công tác và được một số bạn hữu thời quân ngũ mời ăn nhậu họp mặt. Bận việc, Phú đến trễ trong khi Hùng một hạ sĩ quan thân tín đàn em tự phong Thiếu Tá, chức vụ của chàng, đang thao thao bất tuyệt kể lại những trận ác chiến mà có dịp anh ta nghe ông thầy kể lại trước 75 khi đơn vị truy kích Việt Cộng… Đang hùng hỗ kể chuyện bỗng Hùng tái xanh mặt khi nhận ra ông thầy của mình lù lù trước mặt. Hùng vội ngưng bắn pháo để chào hỏi Phú và xin phép gặp riêng chàng “ Ông Thầy, tha tội nổ cho em, đừng nói rõ chân tướng của em thầy nhé! Mấy ông bạn kia là khách hàng đi lấy áo quần may gia công của em. Em nổ cho oai vì nay vợ chồng em làm chủ mấy cơ sở may mặc, tiền bạc rủng rỉnh phải có quá khứ vàng son để người ta càng kính phục em hơn, Thầy thông cảm cho em, vợ em vẫn nhắc tới Thầy hoài vì Thầy đã tác hợp duyên lành cho chúng em và ngày nay khá giả vẫn nhớ ơn Thầy hoài. Nay cuộc sống Thầy như thế nào?...

- Tôi có lý tưởng cần đeo đuổi là xả thân cho quê hương đất nước nên cuộc sống sống tạm qua ngày vì còn phải đùm bọc cho các chiến hữu sa cơ gặp khó khăn…

- Em vẫn biết tính Thầy liêm khiết, hy sinh, sống nhiều cho quê mẹ… Sẳn đây em chỉ mang theo một ít tiền, vậy xin chia sẻ với Thầy sáu ngàn để góp một chút cho quà nhỏ cho lý tưởng chung…Thầy còn ờ lại đây, em sẽ đón Thầy về nhà em chơi, vợ em sẽ mừng lắm! Sau này cần gì Thầy cho vợ chồng em biết để gánh vác một phần với Thầy…

- Có dịp tôi sẽ tới thăm gia đình cậu…

Thế rồi sau dịp gặp mặt lần đó, Phú bị cuốn hút vào công cuộc tranh đấu, đi Thái Lan vài năm… và bặt tin với Hùng vì Hùng dọn đi một nơi khác sinh sống như lời anh ta chia sẻ là sẽ dọn nhà đi tìm môi trường làm ăn khá hơn vì kinh tế trì trệ cần tìm địa bàn tốt hơn…

Tuy anh ta nổ thật, nhưng không xoan mảnh cho ai, lại biết đạo nghĩa cư xử ở đời thì cũng thông cảm cho anh ta! Quân miên man suy nghĩ….

Nguyễn Ninh Thuận

Ngưng bắn, dĩ nhiên, vẫn hơn là không ngưng bắn. Phải nói điều này trước, và nói cho rõ. Bom đã thôi rơi xuống Iran. Tàu bè lại qua lại. Những người lẽ ra phải chết thì còn sống. Ai từng có mặt trong một vùng chiến sự đều biết: khi súng im tiếng, bầu trời không còn gào thét, chim lại bay, trẻ con lại nói ngoài đường, thì đó là một điều gần như thiêng liêng. Nhưng ngưng bắn không phải hòa bình. Và cuộc ngưng bắn này, nếu giữ được, có thể đã phải mua bằng một giá chiến lược rất đắt. Nếu mục tiêu chính của cuộc chiến là chấm dứt, hay ít ra làm suy yếu hẳn mối đe dọa từ chế độ Iran, thì sự thật khó nghe nhất lại là sự thật đơn giản nhất: Iran vẫn còn số uranium có độ tinh khiết rất cao. Và Iran cũng đã cho thấy họ có thể biến eo biển Hormuz, một trong những thủy lộ quan trọng nhất thế giới, thành một món hàng mặc cả mà không ai có thể làm ngơ.
Kể từ ngày 28/2, Mỹ và Israel đã tiến hành các cuộc tấn công Iran và ngày càng gia tăng cường độ với mục tiêu nhằm kết thúc chiến sự càng sớm càng tốt, đồng thời làm suy yếu hoặc lật đổ chế độ thần quyền. Hai mục tiêu chính được Trump công bố là phá hủy chương trình vũ khí hạt nhân và chấm dứt sự cai trị của giới giáo sĩ Hồi giáo...
Tình hình giữa Hoa Kỳ và Iran vào tháng 4 năm 2026 cho thấy sự tương tác phức tạp giữa các áp lực quân sự, ngoại giao và chính trị trong nước. Trong những tuần gần đây, đã xảy ra việc cách chức các lãnh đạo quân sự cấp cao của Mỹ — bao gồm Tổng Tham mưu trưởng Lục quân, Tướng Randy George, cùng hai vị tướng khác — như một phần của cuộc cải tổ rộng lớn ảnh hưởng đến hơn một chục sĩ quan cấp cao. Đồng thời, Tổng thống Donald Trump đã sử dụng những lời lẽ ngày càng thô tục và mang tính khiêu khích đối với Iran. Tổng thể, những diễn biến này phản ánh một chiến lược rộng hơn, trong đó đàm phán cưỡng ép đã chạm đến giới hạn, khiến khả năng leo thang quân sự và chuẩn bị cho các chiến dịch trên bộ quy mô hạn chế trở nên ngày càng cao.
Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tuyên bố mục tiêu của Washington là chấm dứt chế độ thần quyền tại Iran và buộc Lực lượng Vệ binh Cách mạng (Islamic Revolutionary Guard Corps, IRGC) đầu hàng; nếu không, Hoa Kỳ sẽ sử dụng vũ lực, đồng thời chấm dứt mọi nỗ lực đàm phán liên quan đến chương trình hạt nhân của Tehran.
Có lẽ không bao giờ Melania Trump, người từng là Melanija Knavs, rồi Melania Knauss, trước khi trở thành Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump, tưởng tượng được là sẽ có ngày đó. Ngày bà điều hợp một hội nghị thượng đỉnh giáo dục toàn cầu, và nói về… giáo dục. Vì sao thì, chẳng cần phải nói rõ. Có những chuyện khi người ta đã muốn che giấu, thì nếu có đưa ra bằng chứng, họ cũng có trăm ngàn cách phản biện. Huống chi, đó là Melania Trump. Nhưng có một điều, không nói không được. Nghĩ là nói giùm bà đệ nhất phu nhân, cũng được. Hay trừu tượng hơn, nói giùm nhân loại vậy. Đó là, bà đã mạnh dạn, dũng cảm, đứng trước toàn thế giới, và nói về…Plato.
Giữa một thế giới đã quá quen với những lời ngụy biện, câu nói của Đức Giáo hoàng Leo XIV trong Thánh lễ Chúa Nhật Lễ Lá tại Quảng trường Thánh Phêrô vang lên như một sự thật không thể né tránh: “Chúa Giêsu là Vua Hòa Bình, không ai có thể nhân danh Ngài để biện minh cho chiến tranh.” Đó không chỉ là một câu trong bài giảng lễ. Đó là tiếng nói của lương tri, cất lên đúng lúc chiến tranh lan rộng, khi thế giới bị kéo vào những xung đột dữ dội, ngôn ngữ quyền lực trở nên thô bạo, và nhân tính bị thử thách đến tận cùng.
Từ thương trường bước vào chính trường, Donald Trump mang theo cùng một thứ nhãn hiệu: tên ông. Trong thời làm ăn, đó là thương hiệu. Nó in lên cao ốc, chai rượu, thịt bít-tết. Đó là lối tiếp thị của một nhà buôn, ồn ào nhưng vẫn còn nằm trong khuôn khổ tư doanh. Nhưng khi người mang thương hiệu ấy đã thành nguyên thủ quốc gia, câu chuyện đổi tính chất. Nó không còn là quảng cáo nữa. Nó là dấu hiệu về quyền lực và về cách người cầm quyền nhìn quốc gia. Trong nhiệm kỳ thứ hai, tên Trump không chỉ là chữ trên tài sản riêng. Nó bước vào cơ quan công quyền: tòa nhà liên bang mang tên ông, băng-rôn treo mặt ông, chương trình của chính phủ in chữ ký ông, phi trường đổi sang tên ông. Tên một người đang dần đi vào các biểu tượng của quốc gia. Đó là điều mà một nền cộng hòa phải cảnh giác.
Ngày 15 tháng 3 vừa qua, có một sự trùng hợp mà giới quan sát viên quốc tế ít chú ý. Đó là bầu cử quốc hội diễn ra cùng một lúc tại 2 quốc gia cộng sản. Đó là Việt Nam và Triều Tiên. Kết quả hoàn toàn tương đồng và không ngoài dự đoán là đảng CSVN chiếm được 482/500 ghế ( tức 96,47%),Ứng viên độc lập: 18 ghế, Tỷ lệ cử tri đi bầu: 99,7% . Đảng Lao Động Triều Tiên chiếm được 99,93% cử tri bỏ phiếu ủng hộ ứng viên do Đảng Lao Động và các tổ chức liên minh đề cử. Đảng chiếm toàn bộ 687/687 ghế và Tỷ lệ cử tri đi bầu là 99,99%. TT Putin của LB Nga đã chính thức gửi điện mừng tới Kim Jong Un sau bầu cử Triều Tiên, không biết Putin có chúc mừng TBT Tô Lâm hay chưa? Cũng không có thông tin chính thức rằng TBT Tô Lâm của đảng CSVN và TBT Kim Jung Un của đảng Lao Động Triều Tiên, đã có chúc mừng nhau về 2 cuộc chiến thắng “vang dội và vẻ vang” của 2 đảng CS anh em này hay chưa?
Hàng loạt kênh truyền thông và các hãng thông tấn đưa lên đầu trang báo cú ngã ngựa giữa dòng của Bộ Trưởng Tư Pháp Pam Bondi. Đối với một chính quyền, sa thải người đứng đầu Bộ Tư Pháp (DOJ) đương nhiệm là quyết định không nhỏ. Những lý do để các lãnh đạo quốc gia phải thay nội các thường là khi người đó phạm trọng tội không thể dung thứ, qua đời, hoặc chính họ từ nhiệm.
Người Mỹ đang cảm nhận một điều quan trọng: những giới hạn từng giữ quyền lực trong khuôn khổ dân chủ đang bị chọc thủng. Cuộc xuống đường lần này, vì thế, không đơn thuần là phản ứng chính trị, mà là phản xạ tự vệ của một số đông dân chúng nhìn thấy trật tự hiến định bắt đầu bị xê dịch.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.