Hôm nay,  

Khuất Phục Và Bi Kịch

22/05/202600:00:00(Xem: 384)
Cassidy-Cuban
Niềm tin, hóa ra, không phải là thứ hiếm có nhất trong nền chính trị Mỹ lúc này. Dũng khí mới là “đất hiếm.” Và hơn bất cứ điều gì, nó lại là những gì cái bóng tối của nhiệm kỳ hai của Trump tiếp tục nuốt chửng, từng đoạn một, từng tiếng nói một. Vô cùng hiệu quả! (Minh họa: Việt Báo)


Theo dõi vũ đài chính trị Mỹ, có lẽ ai cũng dễ dàng nhận ra những khoảnh khắc mà người ta không biết gọi là gì cho đúng. Nó không hẳn là phản bội, cũng không hoàn toàn là đầu hàng, mà nó giống như một sự tan rã, một ánh chớp vụt tắt trước mắt mọi người. Và cái điều đó, để lại trong lòng những người còn đủ kiên nhẫn để quan tâm đến bề mặt của hệ thống chính quyền, cảm thấy thất vọng.

Khuất Phục

Mark Cuban đã tạo ra một khoảnh khắc như thế vào thứ Hai vừa rồi, khi ông đứng sau lưng Donald Trump tại Tòa Bạch Ốc, nở nụ cười rạng rỡ khi tổng thống nói với báo giới: "Ông ta (Cuban) đã phạm sai lầm. Một sai lầm lớn lắm." Đám đông cười. Cuban cũng… phải cười. Trong tiếng cười ấy, là sự gượng gạo, hay hứng khởi? Và giá trị bao nhiêu? Chỉ có ông ta biết rõ.

Mới chỉ năm 2024, Mark Cuban là một trong những tiếng nói ủng hộ Đảng Dân Chủ rõ ràng nhất trong giới doanh nhân Mỹ. Ông đã vận động cho bà Kamala Harris và từng xuất hiện bên cạnh bà tại các sự kiện tập trung vào việc hạ giá thuốc –  đúng cái mục tiêu đưa ông đến Tòa Bạch Ốc hôm nay. Công ty Cost Plus Drugs của Mark Cuban, bán thuốc với giá minh bạch và cộng thêm một khoản lãi nhỏ, đã và đang làm đúng những gì tổ chức TrumpRx hứa hẹn sẽ mở rộng.

"Điều duy nhất tôi quan tâm là liệu họ có giúp giảm bớt căng thẳng cho người dân Mỹ không? Tất cả những chuyện chính trị chỉ làm tăng thêm căng thẳng mà thôi” – Mark Cuban phát biểu trong cuộc họp báo ở Tòa Bạch Ốc ngày 18/5, trực tiếp trước toàn thể công chúng.

Có lẽ để “giảm bớt căng thẳng” nên Mark Cuban đã xóa một bài đăng trên nền tảng X của mình: “Hãy chỉ cho tôi một người nào đó nghĩ rằng nền kinh tế y tế tại đất nước này đang được vận hành tốt. Đó chính là vấn đề lớn nhất về khả năng chi trả.”

Về mặt lý tưởng, đó là mục tiêu và nó chưa bao giờ là vấn đề. Chỉ có con đường dẫn đến mục tiêu đó là đáng suy xét.

Bây giờ, thông qua mối hợp tác với TrumpRx – một nền tảng mới do chính quyền Trump thành lập, được cho là giảm giá thuốc trực tiếp đến người tiêu dùng – công ty của Mark Cuban sẽ xuất hiện như một địa chỉ được giới thiệu ngay trên trang web mang tên vị tổng thống “Chúa chọn.” TrumpRx cung cấp hơn 600 loại thuốc generic, hứa hẹn mức tiết kiệm từ 25% trở lên.

Xét trên mọi thước đo của chính sách y tế dành cho người tiêu dùng, kết quả thực tiễn từ sáng kiến ​​này có thể hữu ích đối với những người Mỹ có đời sống dưới mức trung bình, những người vốn không đủ khả năng chi trả cho các đơn thuốc của mình. Đặc biệt là trong thời kỳ và tổng thống Mỹ đã hai lần nhấn mạnh: “Tôi không quan tâm đến khả năng tài chính của người Mỹ.”

Như ông Mehmet Oz trong chính quyền Trump nói với giới báo chí, cứ ba người Mỹ thì lại có một người phải rời khỏi hiệu thuốc mà chẳng mua được gì. Nếu TrumpRx có thể thay đổi dù chỉ một phần nhỏ của thực trạng này, thì những con số thống kê về lợi ích mà nó mang lại sẽ là điều không thể chối cãi.
Đó là một quan điểm hoàn toàn có thể viện dẫn, và Mark Cuban đã sử dụng một cách hoàn hảo.

Khi một phóng viên hỏi liệu ông có nghĩ rằng người Mỹ nên nhìn các hành động của Trump qua lăng kính "phi đảng phái" hay không, Cuban nhanh chóng chuyển sang quảng cáo trang web của mình, nói những lời nghe có vẻ thực dụng nhưng thực ra là né tránh. Ông từ chối bình luận về việc mình từng ủng hộ bà Harris bằng phản hồi: “Tôi không muốn trả lời về quan điểm chính trị. Câu hỏi tiếp theo.”

Ông từ chối công khai đối mặt để giải thích về một người mà ông từng gọi là không đủ tư cách nắm giữ chức vụ, và giờ đây ông lại bày tỏ sự tán thành ngay trên bục phát biểu của Tòa Bạch Ốc.

Sự im lặng đến khó chịu về lời châm biếm của Trump dành cho Mark Cuban cho thấy trường hấp dẫn, thỏi nam châm chung quanh Donald Trump đã và vẫn trở nên quá mạnh để có thể cưỡng lại. Mạnh đến mức có thể phải trả giá nếu kháng cự.

Không phải vì họ đồng ý với ông ta. Mà vì cái giá của sự kháng cự ngày càng lộ rõ và “nạn nhân” ngày càng nhiều.

Cái Giá Của Sự Kháng Cự

Chỉ hai ngày trước khi Mark Cuban xuất hiện tại Tòa Bạch Ốc, Thượng Nghị Sĩ Bill Cassidy của bang Louisiana, một thượng nghị sĩ Cộng Hòa kỳ cựu hai nhiệm kỳ, một bác sĩ làm luật, và là chủ tịch đương nhiệm của Ủy ban Y tế, Giáo dục, Lao động và Hưu bổng Thượng Viện, đã ngã ngựa.


Ông Cassidy về đích hạng ba trong cuộc bầu cử sơ bộ Đảng Cộng Hòa tại bang nhà, với chưa đầy một phần tư số phiếu. Ông không lọt vào vòng hai. Sự nghiệp chính trị của ông, theo đánh giá của hầu hết mọi người, đã chấm dứt.

“Tội lỗi” của Cassidy, trong mắt cử tri Cộng Hòa Louisiana, tuy chỉ có một, nhưng không thể tha thứ. Đó là ông bỏ phiếu kết tội Donald Trump sau vụ tấn công Điện Capitol ngày 6 tháng 1. Ông là một trong bảy thượng nghị sĩ Cộng Hòa làm như thế, và là người duy nhất trong số đó phải đối mặt với một cuộc bầu cử sơ bộ thù địch với Trump.

Vì lá phiếu ấy, Trump đã vận động đưa Dân biểu Julia Letlow ra làm đối thủ, và tuyên bố trên Truth Social rằng sự "phản bội của Cassidy với người đã giúp ông đắc cử nay đã trở thành huyền thoại." Hôm thứ Bảy, cử tri Louisiana đã đồng ý với điều đó.

Đau đớn là dù ông đã nỗ lực “hàn gắn” hoặc “phẫu thuật” để xóa đi vết sẹo đó trong tâm trí của Trump bằng lá phiếu bầu cho Robert F. Kennedy Jr. trở thành bộ trưởng Bộ Y Tế, trao quyền kiểm soát chính sách tiêm chủng quốc gia vào tay một trong những nhân vật hoài nghi vaccine nổi bật nhất nước Mỹ. Kết quả là Trump vẫn không buông tha ông.

Tác giả Nicholas Florko của The Atlantic đã hỏi Cassidy một câu để đời: “Liệu ông có hối tiếc về việc đã bỏ phiếu phê chuẩn ông Kennedy vào vị trí bộ trưởng Y Tế hay không?”

Nicholas Florko nói ông rất muốn biết câu trả lời, bởi lẽ bất chấp quyết định đó, sự nghiệp chính trị của ông Cassidy dường như đang đứng trước nguy cơ chấm dứt. Lá phiếu bầu cho Robert F. Kennedy Jr giờ đây đang trở thành một gánh nặng đè lên ông, và cũng không đủ để cứu vãn sự nghiệp chính trị của chính ông.

Điều làm cho sự thất bại của Cassidy trở nên đặc biệt đau xót không phải là logic chính trị, tức là cử tri sơ bộ trừng phạt một thượng nghị sĩ vì dám chống lại nhân vật thống trị của đảng, mà là sự mỉa mai sâu xa ẩn trong đó. Bill Cassidy, theo những nhận định khách quan nhất, là một trong những tiếng nói nghiêm túc nhất của Đảng Cộng Hòa về chính sách y tế tại Thượng Viện Mỹ. Ông đã dành nhiều năm soạn thảo luật về giá thuốc, Medicaid, và quyền của bệnh nhân. Trong những tháng cuối làm chủ tịch ủy ban, ông còn chủ động quảng bá cho chính TrumpRx, cho nó đại diện cho mô hình minh bạch, không qua trung gian mà bệnh nhân xứng đáng được hưởng. Ông liên tục gắn mình với các ưu tiên chính sách của một tổng thống đang từng bước thực hiện kế hoạch trả thù.

Sau khi thất cử vào đêm Thứ Bảy, Thượng Nghị Sĩ Cassidy phát biểu: "Đất nước chúng ta không phải của một cá nhân. Đó là phúc lợi của tất cả người Mỹ và là Hiến pháp của chúng ta.”

“Và nếu ai đó không hiểu điều đó mà lại cố kiểm soát người khác bằng cách sử dụng các đòn bẩy quyền lực, thì họ đang phục vụ chính mình, không phải phục vụ chúng ta.”

Bức tranh chính trị nước Mỹ đã được sắp xếp lại, không phải theo tư tưởng, không phải theo chính sách, cũng không phải theo lợi ích đảng phái theo nghĩa thông thường. Nó xoay quanh một câu hỏi duy nhất về lòng trung thành cá nhân: Bạn có hữu ích cho Trump hay không? Bạn có đứng trên sân khấu cùng ông ta, cười vào chính những lời chế giễu quá khứ của mình, hay bạn về đích hạng ba ở chính tiểu bang mình phục vụ suốt mười hai năm?

Mark Cuban đã chọn lên sân khấu. Cái giá ông trả rất nhỏ. Chỉ là vài câu hỏi khó chịu từ phóng viên, không cần phải uống một viên thuốc nào. Công ty của ông thêm uy tín, phân phối rộng hơn. Trump có được đối tác từ cánh trung (hoặc tả) cho một kế hoạch thâu tóm quyền lực và tăng tiền lợi nhuận.
Cuộc giao dịch thật gọn gàng.

Bill Cassidy đã chọn Hiến Pháp. Ông mất tất cả, chiếc ghế thượng nghị sĩ, diễn đàn, ảnh hưởng đối với chính những vấn đề y tế mà ông đã dành cả sự nghiệp để nghiên cứu. Đảng Cộng Hòa của ông, hay ít nhất những người đang đi bỏ phiếu ở Louisiana, không cần đến mẫu người trung thành như vậy.
Chúng ta, những di dân đến từ xứ sở của chế độ độc tài, nửa thế kỷ trước đã được nghe nhiều về sự vĩ đại của đất nước này đến từ từng cá nhân. Hay nói cách khác, lợi ích quốc gia luôn được đặt lên hàng đầu. Bill Cassidy đã tin vào điều đó và nói thẳng ra, vào một đêm mà chẳng ai lắng nghe. Mark Cuban cũng nói như thế, nhưng bên dưới lớp áo thực dụng và những hợp đồng hợp tác.

Niềm tin, hóa ra, không phải là thứ hiếm có nhất trong nền chính trị Mỹ lúc này. Dũng khí mới là “đất hiếm.” Và hơn bất cứ điều gì, nó lại là những gì cái bóng tối của nhiệm kỳ hai của Trump tiếp tục nuốt chửng, từng đoạn một, từng tiếng nói một. Vô cùng hiệu quả!

Kalynh Ngô

Dĩ nhiên, mỗi người Mỹ hôm nay sẽ có cách riêng để hiểu và thể hiện lòng yêu nước của mình. Lễ Độc Lập năm nay còn đánh dấu cột mốc 250 năm ngày một bản Tuyên ngôn đặt nền cho nước Mỹ ra đời – vì vậy, hai chữ “lòng yêu nước” lại trở thành khẩu hiệu đầu môi. Nhưng giữa pháo bông và diễu hành, giữa những lá cờ bay trên sân vận động và những đứa trẻ từ chối hát quốc ca, người Mỹ nói chung, và người Mỹ gốc Việt nói riêng thật sự nghĩ gì về lòng ái quốc?
Ngày 4 Tháng Bảy năm nay, Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ tròn 250 tuổi. Đó là một con số thiêng liêng. Một phần tư thiên niên kỷ. Người Mỹ nào cũng hiểu rằng ngày 4 Tháng Bảy mang ý nghĩa lớn lao hơn nhiều so với cá nhân của mỗi người, ở một góc độ nào đó. Đó là dịp để tôn vinh nền dân chủ và vai trò công dân – ai cũng bình đẳng trong nền dân chủ ấy. George Washington thấu hiểu sâu sắc điều này. Trong bản di chúc của mình, ông tự mô tả bản thân là “một công dân Hoa Kỳ, và từng là tổng thống của quốc gia này.” Ông trân trọng danh phận công dân Mỹ, một danh xưng mà chính ông cùng các nhà cách mạng Mỹ khác đã góp phần tạo dựng, và coi trọng vị thế đó hơn cả vinh dự nhất thời của chức vụ tổng thống. Trong Tuyên Ngôn Độc Lập, Abraham Lincoln từng nói rằng mọi quan điểm chính trị của ông đều "bắt nguồn từ những tư tưởng được thể hiện trong Tuyên Ngôn Độc Lập.” Ông tin tưởng tuyệt đối sứ mệnh của nước Mỹ là trút bỏ "gánh nặng khỏi đôi vai mọi người.”
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Cách đây mười năm, ngày 23 tháng 6 năm 2016, với khẩu hiệu chủ đạo “Người dân phải giành lại quyền kiểm soát”, phe vận động Brexit đã muốn giành lại quyền tự chủ mà theo họ đã bị Liên minh châu Âu (EU) tước đoạt, đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn biên giới của nước Anh...
Sự khác biệt giữa chủ nghĩa xã hội dân chủ và chủ nghĩa cộng sản là một hệ thống giữ gìn dân chủ và một hệ thống hủy diệt dân chủ. Chủ nghĩa cộng sản, như đã thực sự được dựng lên trong suốt thế kỷ 20, nghĩa là sự cai trị độc đảng, việc xóa bỏ sở hữu tư nhân, một nền kinh tế chỉ huy, và sự trấn áp bất đồng chính kiến cùng tôn giáo. Chủ nghĩa xã hội dân chủ nghĩa là thắng cử, mở rộng nhà nước phúc lợi, và chấp nhận – theo đúng định nghĩa – rằng bạn có thể bị phế truất bằng lá phiếu. Cái thứ nhất chấm dứt dân chủ, cái thứ hai phụ thuộc vào dân chủ. Toàn bộ ý nghĩa của chữ dân chủ, được thêm vào một cách có chủ ý từ một thế kỷ trước, chính là để đánh dấu bức tường ngăn cách đó.
Trong một cuộc hỏi đáp về thỏa thuận Iran, Tổng thống Donald Trump được hỏi một câu rất căn bản: ông có đưa văn kiện này ra Quốc hội hay không? Câu trả lời: “Chưa từng nghĩ tới. Nhưng sẽ làm.” Chính vế đầu mới đáng nói.Trong một nền dân chủ hiến định, Quốc hội không phải là điều “nghĩ tới sau”. Nhất là với những quyết định liên quan đến chiến tranh, hòa bình và đối ngoại — những lĩnh vực mà Hiến pháp không trao trọn cho một cá nhân.
Phó Tổng thống Hoa Kỳ JD Vance hôm nay Chủ nhật đến Thụy Sĩ để mở màn vòng thương thuyết với các giới chức cao cấp của Iran, với kỳ vọng nối dài một thỏa ước đình chiến hãy còn mong manh, nhằm chặn lại cuộc chiến đang làm đảo lộn trật tự Trung Đông. Cuộc họp bốn bên giữa Hoa Kỳ, Iran, Pakistan và Qatar tại Geneva được xem như cơ hội hiếm hoi để cứu vãn hòa bình trên giấy, trong khi ngoài chiến trường, tiếng súng và những toan tính quyền lực vẫn chưa chịu lắng. Trong khi giới thương thuyết ngồi lại ở Geneva, những con số dưới đây cho thấy cái giá thực sự của cuộc chiến đối với các bên tham chiến, với cả vùng, và với phần còn lại của thế giới.
Năm 1948, trên đảo Jura, Scotland, George Orwell viết lời sau đây trong kiệt tác 1984: “Cho dù anh có viết ‘ĐẢ ĐẢO ANH CẢ’ hay không viết, cũng chẳng thay đổi được gì. Cho dù anh có tiếp tục ghi chép, hay bỏ dở cuốn nhật ký, cũng chẳng thay đổi được gì. Cảnh sát Tư Tưởng sớm muộn gì cũng sẽ tóm anh…”
Từ lâu, giới lãnh đạo Nga vẫn tự hào rằng nước này tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong đời sống chính trị quốc tế. Niềm tin đó dựa trên những lý do như vị thế thành viên thường trực tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, tư cách cường quốc hạt nhân và ảnh hưởng đáng kể đối với các nước thuộc Xô Viết cũ. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, thực tế chuyển biến đã làm lung lay các kỳ vọng đó...
Nếu đến hôm nay người ta vẫn phải thí điểm những “phường xã hội chủ nghĩa”, thì điều đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất rằng công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội tại Việt Nam chưa từng đạt được mục tiêu đã đề ra. Lịch sử có thể khoan dung với những sai lầm. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho việc kéo dài một sai lầm suốt nhiều thế hệ mà vẫn từ chối thừa nhận nó.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.