Hôm nay,  

Khuất Phục Và Bi Kịch

22/05/202600:00:00(Xem: 388)
Cassidy-Cuban
Niềm tin, hóa ra, không phải là thứ hiếm có nhất trong nền chính trị Mỹ lúc này. Dũng khí mới là “đất hiếm.” Và hơn bất cứ điều gì, nó lại là những gì cái bóng tối của nhiệm kỳ hai của Trump tiếp tục nuốt chửng, từng đoạn một, từng tiếng nói một. Vô cùng hiệu quả! (Minh họa: Việt Báo)


Theo dõi vũ đài chính trị Mỹ, có lẽ ai cũng dễ dàng nhận ra những khoảnh khắc mà người ta không biết gọi là gì cho đúng. Nó không hẳn là phản bội, cũng không hoàn toàn là đầu hàng, mà nó giống như một sự tan rã, một ánh chớp vụt tắt trước mắt mọi người. Và cái điều đó, để lại trong lòng những người còn đủ kiên nhẫn để quan tâm đến bề mặt của hệ thống chính quyền, cảm thấy thất vọng.

Khuất Phục

Mark Cuban đã tạo ra một khoảnh khắc như thế vào thứ Hai vừa rồi, khi ông đứng sau lưng Donald Trump tại Tòa Bạch Ốc, nở nụ cười rạng rỡ khi tổng thống nói với báo giới: "Ông ta (Cuban) đã phạm sai lầm. Một sai lầm lớn lắm." Đám đông cười. Cuban cũng… phải cười. Trong tiếng cười ấy, là sự gượng gạo, hay hứng khởi? Và giá trị bao nhiêu? Chỉ có ông ta biết rõ.

Mới chỉ năm 2024, Mark Cuban là một trong những tiếng nói ủng hộ Đảng Dân Chủ rõ ràng nhất trong giới doanh nhân Mỹ. Ông đã vận động cho bà Kamala Harris và từng xuất hiện bên cạnh bà tại các sự kiện tập trung vào việc hạ giá thuốc –  đúng cái mục tiêu đưa ông đến Tòa Bạch Ốc hôm nay. Công ty Cost Plus Drugs của Mark Cuban, bán thuốc với giá minh bạch và cộng thêm một khoản lãi nhỏ, đã và đang làm đúng những gì tổ chức TrumpRx hứa hẹn sẽ mở rộng.

"Điều duy nhất tôi quan tâm là liệu họ có giúp giảm bớt căng thẳng cho người dân Mỹ không? Tất cả những chuyện chính trị chỉ làm tăng thêm căng thẳng mà thôi” – Mark Cuban phát biểu trong cuộc họp báo ở Tòa Bạch Ốc ngày 18/5, trực tiếp trước toàn thể công chúng.

Có lẽ để “giảm bớt căng thẳng” nên Mark Cuban đã xóa một bài đăng trên nền tảng X của mình: “Hãy chỉ cho tôi một người nào đó nghĩ rằng nền kinh tế y tế tại đất nước này đang được vận hành tốt. Đó chính là vấn đề lớn nhất về khả năng chi trả.”

Về mặt lý tưởng, đó là mục tiêu và nó chưa bao giờ là vấn đề. Chỉ có con đường dẫn đến mục tiêu đó là đáng suy xét.

Bây giờ, thông qua mối hợp tác với TrumpRx – một nền tảng mới do chính quyền Trump thành lập, được cho là giảm giá thuốc trực tiếp đến người tiêu dùng – công ty của Mark Cuban sẽ xuất hiện như một địa chỉ được giới thiệu ngay trên trang web mang tên vị tổng thống “Chúa chọn.” TrumpRx cung cấp hơn 600 loại thuốc generic, hứa hẹn mức tiết kiệm từ 25% trở lên.

Xét trên mọi thước đo của chính sách y tế dành cho người tiêu dùng, kết quả thực tiễn từ sáng kiến ​​này có thể hữu ích đối với những người Mỹ có đời sống dưới mức trung bình, những người vốn không đủ khả năng chi trả cho các đơn thuốc của mình. Đặc biệt là trong thời kỳ và tổng thống Mỹ đã hai lần nhấn mạnh: “Tôi không quan tâm đến khả năng tài chính của người Mỹ.”

Như ông Mehmet Oz trong chính quyền Trump nói với giới báo chí, cứ ba người Mỹ thì lại có một người phải rời khỏi hiệu thuốc mà chẳng mua được gì. Nếu TrumpRx có thể thay đổi dù chỉ một phần nhỏ của thực trạng này, thì những con số thống kê về lợi ích mà nó mang lại sẽ là điều không thể chối cãi.
Đó là một quan điểm hoàn toàn có thể viện dẫn, và Mark Cuban đã sử dụng một cách hoàn hảo.

Khi một phóng viên hỏi liệu ông có nghĩ rằng người Mỹ nên nhìn các hành động của Trump qua lăng kính "phi đảng phái" hay không, Cuban nhanh chóng chuyển sang quảng cáo trang web của mình, nói những lời nghe có vẻ thực dụng nhưng thực ra là né tránh. Ông từ chối bình luận về việc mình từng ủng hộ bà Harris bằng phản hồi: “Tôi không muốn trả lời về quan điểm chính trị. Câu hỏi tiếp theo.”

Ông từ chối công khai đối mặt để giải thích về một người mà ông từng gọi là không đủ tư cách nắm giữ chức vụ, và giờ đây ông lại bày tỏ sự tán thành ngay trên bục phát biểu của Tòa Bạch Ốc.

Sự im lặng đến khó chịu về lời châm biếm của Trump dành cho Mark Cuban cho thấy trường hấp dẫn, thỏi nam châm chung quanh Donald Trump đã và vẫn trở nên quá mạnh để có thể cưỡng lại. Mạnh đến mức có thể phải trả giá nếu kháng cự.

Không phải vì họ đồng ý với ông ta. Mà vì cái giá của sự kháng cự ngày càng lộ rõ và “nạn nhân” ngày càng nhiều.

Cái Giá Của Sự Kháng Cự

Chỉ hai ngày trước khi Mark Cuban xuất hiện tại Tòa Bạch Ốc, Thượng Nghị Sĩ Bill Cassidy của bang Louisiana, một thượng nghị sĩ Cộng Hòa kỳ cựu hai nhiệm kỳ, một bác sĩ làm luật, và là chủ tịch đương nhiệm của Ủy ban Y tế, Giáo dục, Lao động và Hưu bổng Thượng Viện, đã ngã ngựa.


Ông Cassidy về đích hạng ba trong cuộc bầu cử sơ bộ Đảng Cộng Hòa tại bang nhà, với chưa đầy một phần tư số phiếu. Ông không lọt vào vòng hai. Sự nghiệp chính trị của ông, theo đánh giá của hầu hết mọi người, đã chấm dứt.

“Tội lỗi” của Cassidy, trong mắt cử tri Cộng Hòa Louisiana, tuy chỉ có một, nhưng không thể tha thứ. Đó là ông bỏ phiếu kết tội Donald Trump sau vụ tấn công Điện Capitol ngày 6 tháng 1. Ông là một trong bảy thượng nghị sĩ Cộng Hòa làm như thế, và là người duy nhất trong số đó phải đối mặt với một cuộc bầu cử sơ bộ thù địch với Trump.

Vì lá phiếu ấy, Trump đã vận động đưa Dân biểu Julia Letlow ra làm đối thủ, và tuyên bố trên Truth Social rằng sự "phản bội của Cassidy với người đã giúp ông đắc cử nay đã trở thành huyền thoại." Hôm thứ Bảy, cử tri Louisiana đã đồng ý với điều đó.

Đau đớn là dù ông đã nỗ lực “hàn gắn” hoặc “phẫu thuật” để xóa đi vết sẹo đó trong tâm trí của Trump bằng lá phiếu bầu cho Robert F. Kennedy Jr. trở thành bộ trưởng Bộ Y Tế, trao quyền kiểm soát chính sách tiêm chủng quốc gia vào tay một trong những nhân vật hoài nghi vaccine nổi bật nhất nước Mỹ. Kết quả là Trump vẫn không buông tha ông.

Tác giả Nicholas Florko của The Atlantic đã hỏi Cassidy một câu để đời: “Liệu ông có hối tiếc về việc đã bỏ phiếu phê chuẩn ông Kennedy vào vị trí bộ trưởng Y Tế hay không?”

Nicholas Florko nói ông rất muốn biết câu trả lời, bởi lẽ bất chấp quyết định đó, sự nghiệp chính trị của ông Cassidy dường như đang đứng trước nguy cơ chấm dứt. Lá phiếu bầu cho Robert F. Kennedy Jr giờ đây đang trở thành một gánh nặng đè lên ông, và cũng không đủ để cứu vãn sự nghiệp chính trị của chính ông.

Điều làm cho sự thất bại của Cassidy trở nên đặc biệt đau xót không phải là logic chính trị, tức là cử tri sơ bộ trừng phạt một thượng nghị sĩ vì dám chống lại nhân vật thống trị của đảng, mà là sự mỉa mai sâu xa ẩn trong đó. Bill Cassidy, theo những nhận định khách quan nhất, là một trong những tiếng nói nghiêm túc nhất của Đảng Cộng Hòa về chính sách y tế tại Thượng Viện Mỹ. Ông đã dành nhiều năm soạn thảo luật về giá thuốc, Medicaid, và quyền của bệnh nhân. Trong những tháng cuối làm chủ tịch ủy ban, ông còn chủ động quảng bá cho chính TrumpRx, cho nó đại diện cho mô hình minh bạch, không qua trung gian mà bệnh nhân xứng đáng được hưởng. Ông liên tục gắn mình với các ưu tiên chính sách của một tổng thống đang từng bước thực hiện kế hoạch trả thù.

Sau khi thất cử vào đêm Thứ Bảy, Thượng Nghị Sĩ Cassidy phát biểu: "Đất nước chúng ta không phải của một cá nhân. Đó là phúc lợi của tất cả người Mỹ và là Hiến pháp của chúng ta.”

“Và nếu ai đó không hiểu điều đó mà lại cố kiểm soát người khác bằng cách sử dụng các đòn bẩy quyền lực, thì họ đang phục vụ chính mình, không phải phục vụ chúng ta.”

Bức tranh chính trị nước Mỹ đã được sắp xếp lại, không phải theo tư tưởng, không phải theo chính sách, cũng không phải theo lợi ích đảng phái theo nghĩa thông thường. Nó xoay quanh một câu hỏi duy nhất về lòng trung thành cá nhân: Bạn có hữu ích cho Trump hay không? Bạn có đứng trên sân khấu cùng ông ta, cười vào chính những lời chế giễu quá khứ của mình, hay bạn về đích hạng ba ở chính tiểu bang mình phục vụ suốt mười hai năm?

Mark Cuban đã chọn lên sân khấu. Cái giá ông trả rất nhỏ. Chỉ là vài câu hỏi khó chịu từ phóng viên, không cần phải uống một viên thuốc nào. Công ty của ông thêm uy tín, phân phối rộng hơn. Trump có được đối tác từ cánh trung (hoặc tả) cho một kế hoạch thâu tóm quyền lực và tăng tiền lợi nhuận.
Cuộc giao dịch thật gọn gàng.

Bill Cassidy đã chọn Hiến Pháp. Ông mất tất cả, chiếc ghế thượng nghị sĩ, diễn đàn, ảnh hưởng đối với chính những vấn đề y tế mà ông đã dành cả sự nghiệp để nghiên cứu. Đảng Cộng Hòa của ông, hay ít nhất những người đang đi bỏ phiếu ở Louisiana, không cần đến mẫu người trung thành như vậy.
Chúng ta, những di dân đến từ xứ sở của chế độ độc tài, nửa thế kỷ trước đã được nghe nhiều về sự vĩ đại của đất nước này đến từ từng cá nhân. Hay nói cách khác, lợi ích quốc gia luôn được đặt lên hàng đầu. Bill Cassidy đã tin vào điều đó và nói thẳng ra, vào một đêm mà chẳng ai lắng nghe. Mark Cuban cũng nói như thế, nhưng bên dưới lớp áo thực dụng và những hợp đồng hợp tác.

Niềm tin, hóa ra, không phải là thứ hiếm có nhất trong nền chính trị Mỹ lúc này. Dũng khí mới là “đất hiếm.” Và hơn bất cứ điều gì, nó lại là những gì cái bóng tối của nhiệm kỳ hai của Trump tiếp tục nuốt chửng, từng đoạn một, từng tiếng nói một. Vô cùng hiệu quả!

Kalynh Ngô

Hệ thống luật quốc tế đang đối diện với những thách thức chưa từng có trong lịch sử cận đại. Luật quốc tế vốn đặt ra các nguyên tắc cấm sử dụng vũ lực giữa các quốc gia, cấm tiến hành chiến tranh xâm lược và thiết lập hệ thống an ninh tập thể như một phần nối tiếp của các biện pháp chính trị.
Nếu ai chưa hiểu Tổng thống Donald Trump với những hành động và lời nói “khác lạ” thường xuyên vượt qua lòng tự trọng và khả năng tri thức dành cho cương vị một nguyên thủ quốc gia, nhất là một quốc gia lãnh tụ trong thế giới tự do dân chủ, thì câu hỏi là: thực sự ông muốn gì? Ông muốn trở thành đệ nhất nhân trong cả ba khát vọng: ông không chỉ muốn trở thành người giàu nhất, mà còn muốn là vị tổng thống quyền uy bậc nhất, người dám làm những điều mà các tổng thống tiền nhiệm né tránh, và là cái tên được lịch sử ghi ở hàng đầu. Ái tình và của cải chỉ là hai trong ba mục tiêu; mục tiêu còn lại là quyền lực tạo danh vọng, và cả ba đều phải đứng đầu.
Trong thế giới báo chí truyền hình, 60 Minutes là một trong số ít chương trình mang nặng lịch sử. Suốt hàng thập niên, 60 Minutes là tiêu chuẩn vàng của báo chí điều tra, nơi kim phút của trách nhiệm luôn tích… tích… không ngừng để hướng về sự thật. Suốt 58 năm qua, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tròn là biểu tượng dễ nhận ra nhất của một nền báo chí Hoa Kỳ. Chiếc đồng hồ bấm giờ mở đầu mỗi tập 60 Minutes – tích, tắc, tích – chưa bao giờ chỉ là hình ảnh minh họa. Theo thời gian, nó là một lời giao ước. Nó nói với khán giả rằng trong một giờ đồng hồ của tối Chủ Nhật, người Mỹ được biết sự thật. Quyền lực phải trả lời câu hỏi và chiếc đồng hồ do những người làm báo giữ nhịp sẽ không vì quyền lợi của bất kỳ ai mà dừng lại.
Cuối tuần qua, trong khi tôi đang nghe ca sĩ Thương Linh hát ở Coffee Factory, một độc giả đến hỏi: “Này, chị viết để làm gì? Bây giờ còn ai đọc những bài bình luận nhức đầu nữa không?” Tôi đã suy nghĩ về câu hỏi ấy. Không phải để thôi viết. Cũng không phải để tránh né suy luận. Nhưng đôi khi, trước một số sự kiện, chỉ cần ghi lại sự việc. Ngày nào. Ở đâu. Chuyện gì. Ai nói. Nói nguyên văn thế nào. Có lẽ anh ta có lý, có những lúc người viết nên “bớt viết”.Trong nhiều năm qua, tổng thống Donald Trump nhiều lần dùng lời lẽ miệt thị các nữ phóng viên ngay trước ống kính. Nhiệm kỳ đầu đã vậy. Sang nhiệm kỳ hai, những cảnh ấy không chỉ trở lại mà còn thô hơn, lỗ mãng hơn, và gần như thành thói quen không thể thiếu trong các buổi họp báo, phỏng vấn, hay bất cứ khi nào có máy quay phim và có phụ nữ cầm micro hay cầm bút làm việc.
Có một cách đọc về nhiệm kỳ thứ hai của Donald Trump càng lúc càng khó bác bỏ: ông biến chính chức vụ tổng thống thành phương tiện làm giàu lớn nhất đời mình, mà không phải âm mưu vụng về với tài liệu mật, chỉ bằng chính lời nói của tổng thống. Một câu dọa chiến tranh, một lời hăm dọa thuế quan, một tuyên bố ngừng bắn hay một dòng đăng mạng xã hội đều có thể làm thị trường Hoa Kỳ và thế giới chao đảo gần như tức thì. Với nhóm nhỏ biết trước thời điểm và nội dung lời nói, những con sóng ấy lại có thể tiên đoán, mà tiên đoán được thì kiếm lời hợp pháp, miễn không để lại dấu vết nối thẳng về ông. Đây không phải lời buộc tội đã được chứng minh trước tòa: chưa có bản án, cũng chưa có bằng chứng công khai về một đường dây giao dịch phối hợp. Nhưng một luận đề chỉ cần một cấu trúc động cơ rõ ràng, một chuỗi sự kiện trùng khớp, và một môi trường pháp lý cho phép hành vi ấy diễn ra mà gần như không sợ bị trừng phạt. Cả ba đều đang hiện diện.
Ngày 2/4/2026, “trái cam” Pam Bondi thật sự “rơi khỏi cành công lý.” Donald Trump sa thải nữ bộ trưởng tư pháp, trao chìa khóa Bộ Tư Pháp (DOJ) – một trong những định chế quyền lực nhất đất nước này – cho người luật sư riêng của mình. Người đàn ông từng ngồi bên cạnh Trump trong phòng xử án, chứng kiến thân chủ bị kết tội 34 tội danh hình sự mà vẫn bước ra khỏi tòa với đầu ngẩng cao, giờ đây là quan chức hành pháp cao nhất của Hoa Kỳ. Đó là Todd Blanche. Và kể từ ngày nhậm chức đến nay, ông ta đã không ngừng chứng minh rằng những người hoài nghi về ông đã nhìn đúng.
Cuộc bầu cử quốc hội Nga dự kiến diễn ra vào tháng 9/2026. Nhìn chung, các chuyên gia về nội chính Nga không kỳ vọng sẽ có thay đổi mang tính đột phá trong cơ cấu quyền lực quốc gia. Tổng thống Vladimir Putin vẫn đang nắm giữ vị trí trung tâm quyền lực tại Điện Kremlin. Thực tế cho thấy Vladimir Putin, nay đã 73 tuổi và đã cầm quyền 26 năm, đang đối mặt với sự suy giảm nhất định trong mức độ ủng hộ của công chúng. Bản thân ông từ lâu cũng hiểu rằng vấn đề người kế nhiệm là điều không thể tránh khỏi và cần được chuẩn bị.
Chuyến thăm viếng Bắc Kinh của Tổng Thống Donald Trump đã kết thúc cách đây hai tuần. Mọi sự tương đối đã lắng đọng. Đây là lúc thuận tiện để tổng kết chuyến đi lịch sử này.
Trong tiếng Việt có một dấu nhỏ xíu gọi là dấu mũ. Nó nằm trên đầu một số chữ cái, trông giống như một mái nhà tí hon. Khi chữ "o" đội dấu mũ, nó trở thành "ô". Khi chữ "công" có dấu mũ, nó là công lý. Khi mất dấu mũ, nó thành "cong", bị vẹo, bị bẻ, bị uốn cho lệch đi. Vừa qua, tại Hoa Kỳ, có một sự việc xảy ra khiến tôi nghĩ rất nhiều về dấu mũ này. Cụ thể là về việc mất nó. Câu chuyện như sau. Năm 2024, ông Donald Trump, hết nhiệm kỳ một, lúc đó chưa làm Tổng thống nhiệm kỳ hai, đệ đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ, đòi 10 tỷ đô la tiền bồi thường. Lý do là vì một nhân viên IRS tên Charles Littlejohn đã làm rò rỉ 15 năm tờ khai thuế của ông cho báo The New York Times và ProPublica. Nhờ vụ rò rỉ đó mà cả nước Mỹ biết rằng trong các năm 2016 và 2017, ông Trump đóng thuế liên bang vỏn vẹn 750 đô la mỗi năm. Bảy trăm năm mươi đô la. Một người làm việc tại quán McDonald's có thể đóng nhiều hơn thế.
Người Mỹ có một huyền thoại rất ưa kể về chính mình, rằng mảnh đất này từ buổi đầu lập quốc là “xứ sở của di dân”. Huyền thoại ấy khởi đi từ những con tàu cập bến New York cuối thế kỷ 19 - với những gia đình nghèo khổ bỏ Âu châu sang tìm một khởi đầu mới; với những toán thợ người Hoa sang đãi vàng, đào núi, đặt đường rầy xe lửa xuyên lục địa; với các các đợt người tị nạn châu Âu sau hai cuộc Thế chiến; với thuyền nhân Đông Dương sau 1975; rồi đến những đoàn người Trung Mỹ lầm lũi băng sa mạc mang theo con nhỏ. Ở mỗi khúc quanh, di dân vừa là nạn nhân của chiến tranh, độc tài, nghèo đói, vừa là lực lượng xây nên những con đường, nhà máy, khu phố, trường đại học của Hợp Chủng Quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.