Hôm nay,  
Anh Hùng mà chúng tôi gọi anh là “Hùng Từ” vì anh hiền hòa như ông Từ trông đền, sống ở trại anh thân thiện với mọi người xung quanh, chẳng kiêu căng dù anh là thông dịch viên giỏi nhất nhì phòng Cao Ủy, cũng chẳng xích mích với ai, nên được nhiều người quý mến. Anh vượt biên đến Thailand cùng đứa con gái 6 tuổi, để lại vợ và đứa con trai ở quê nhà. Bé Ngân thông minh lanh lợi luôn quấn quýt bố. Ngân lớn thêm 3 tuổi nữa theo thời gian ở trại vì đợi chờ thanh lọc. Tôi thân với cả hai bố con, vì ở phòng Cao Ủy tôi và anh Hùng là đồng nghiệp, ở trường Việt Ngữ tôi là cô giáo của bé Ngân, và tôi ở chung nhà với 3 cô bạn gái là thành viên ca đoàn Nhà Thờ, phụ trách các em Thiếu Nhi Thánh Thể mà bé Ngân cũng là một bé ngoan của Thiếu Nhi Thánh Thể.
(Xem: 24)
Chiều muộn của ngày thứ Sáu trước thềm Lễ Cha (Father’s Day). Không khí trên đất Mỹ nhộn nhịp hơn hẳn thường ngày. Những biển hiệu “Happy Father’s Day” rực rỡ treo khắp nơi, các cửa hàng bánh ngọt, sô cô la ngập tràn những chiếc bánh kem trang trí hình chiếc thắt lưng, chiếc mũ nồi duyên dáng, cặp kính tròn vo, hay những bộ râu ngộ nghĩnh.Jamie bước ra khỏi bệnh viện sau một ca trực dài căng thẳng, chiếc áo blouse trắng gấp vội trong ba lô nhẹ nhàng, nhưng gánh nặng trong lòng thì chẳng thể cất đi. Là một bác sĩ nội khoa, mỗi ngày cô đều phải chứng kiến ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, đối diện với những nỗi đau thể xác lẫn tinh thần của bệnh nhân, nên những nỗi buồn vu vơ không có thời gian xuất hiện trong tâm trí. Nhưng hôm nay, khi cởi bỏ chiếc áo blouse trắng, Jamie chợt thấy lòng mình chùng xuống và tim như thắt lại bởi một nỗi niềm riêng.
(Xem: 31)
Thời gian sau này, khi có thì giờ rảnh lên mạng, Linh thường theo dõi vị sư tên Thích Giác Tâm ở mái chùa Cẩm La thuộc ngôi làng xa xôi hẻo lánh. Nơi đây thầy nuôi 9, 10 em trai mồ côi, bé nhỏ nhất khoảng 1 tuổi, lớn nhất độ 12 tuổi. Hình ảnh sinh hoạt hằng ngày giữa thầy trò giống như tình cha con. Thầy nói “Muốn quay lại những thước phim các em lúc nhỏ, lớn lên sẽ có kỷ niệm về tuổi thơ."
(Xem: 353)
Tửu lơ đãng đưa tay nắm chặt hàng rào lưới mắt cáo đã phủ kín bởi hoa dâm bụt. Anh vạch lá nhìn vào trong. Xác pháo xé từng mảnh vụn tạo thành một vùng tròn đỏ thắm nổi bật trên khung xi-măng trước nhà. Hôm nay là ngày Túy – đứa con gái duy nhất của anh về nhà chồng. Lẽ ra Tửu mới là người có cái vinh dự dắt tay đứa con gái từ phòng ra trước bàn thờ gia tiên trình diện với quan viên hai họ, trước khi đàng trai rước đi. Nhưng không! Bây giờ đây Tửu không còn gì hết; nhà cửa, tài sản, vợ, con... đều là những thứ rất xa xỉ đối với anh. Đến cả một tiếng kêu ba cũng mơ hồ thiếu thốn. Không những thế, ngày ra trường của Túy, Tửu cũng lặng lẽ đứng từ xa nhìn vào. Nỗi vui mừng đứa con gái xong học vị Tiến sĩ Dược Khoa không át được nỗi đau như dao cắt trong lòng anh. Không cách gì Tửu có thể tiếp cận để thuyết phục được đứa con gái của mình. Anh không trách con, anh chỉ buồn cho số phận và giận Hồng, người vợ đã tàn nhẫn đầu độc con gái khiến nó chối bỏ tình cha của nó...
(Xem: 29)
Chúng ta, nhất là những người hâm mộ bóng đá, đều biết giải FIFA (Federation Internationale De Football Association) World Cup kỳ này sẽ diễn ra từ ngày June 11 đến July 19/2026 do ba nước Mỹ-Canada-Mexico đồng đăng cai. Tới đây tôi xin mở ngoặc, tự nhận là “fan” bóng đá, nhưng chỉ là “fan” của hai giải World Cup (thế giới) và Euro (Châu Âu) thôi nhe, còn mấy giải bóng đá lẻ tẻ, như bên Châu Á, bên Việt Nam thì tôi hổng có hứng thú. Nhỏ bạn thân nói tôi chảnh, chỉ toàn xem giải lớn, hổng lẽ tôi lây bệnh của… Mỹ “chảnh”? Dù sao, tôi cũng phải thú nhận, là giống như nhiều phụ nữ xem World Cup khác, tôi xem bóng đá với cảm tính nhiều hơn, vì cho đến bây giờ tôi chẳng rành rọt luật lệ bóng đá, chẳng biết thế nào là “việt vị”, xin đừng hỏi tôi thế nào là “phạt góc”, khi nào bị “phạt đền”, thế nào là “ném biên”, vì tôi càng… không biết. Nhưng tôi biết một điều cơ bản, là khi banh vào lưới là ghi bàn.
(Xem: 65)
Hồi nhỏ tôi có nước da trắng, dáng người ốm và mái tóc dài cho nên không ai nghĩ tôi thích thể thao. Ngược lại với suy đoán của mọi người, tôi mê thể thao từ hồi bé. Năm tôi biết đọc chữ là tôi để dành tiền mua hai tờ báo Thể dục thể thao và Văn hóa & Thể thao mỗi tuần. Vào thập niên 1980, muốn biết kết quả thể thao thì phải mua báo vì thời gian đó chưa có trực tiếp TV hay truyền thanh. Dĩ nhiên là tôi mê nhất môn bóng đá (trước 1975 gọi là túc cầu), giống như bao chúng bạn cùng trang lứa. Ngoài bóng đá ra, tôi cũng mê các môn thể thao khác như quần vợt, bơi lội, đua xe đạp, khúc côn cầu (hockey), bóng chuyền…Vì Việt Nam thời gian đó nghèo đói, chỉ có môn bóng đá là ai cũng chơi được. Các môn còn lại, tôi chỉ mê coi thôi chứ không có điều kiện để chơi.
(Xem: 357)
Ngày Chiến Sĩ Trận Vong Hoa Kỳ (Memorial Day) chính thức được công nhận là ngày lễ liên bang từ năm 1971, được ấn định vào ngày thứ Hai cuối cùng trong tháng 5 để tưởng niệm và vinh danh các quân nhân Hoa Kỳ đã hy sinh trên các chiến trường trong và ngoài lãnh thổ Hoa Kỳ. Lễ này được tổ chức lần đầu tiên vào tháng 5 năm 1866 sau khi cuộc nội chiến giữa Liên bang miền Bắc (Union) và Liên minh miền Nam (Cofederate states) kết thúc với thắng lợi thuộc về Liên bang miền Bắc do Tổng Thống Abraham Lincoln và đại tướng Uysses Grant lãnh đạo, chủ trương giải phóng nộ lệ. Liên minh ly khai miền Nam do Tổng thống Jefferson Davis và đại tướng Robert E Lee chỉ huy đã phải đầu hàng.
(Xem: 39)
Tháng Tư! Khi ánh nắng hồng lan tỏa cùng trời đất, chuẩn bị cho mùa hạ về. Tại miền Bắc Cali được mệnh danh là “Thung lũng hoa vàng”. Dù khí hậu đang còn se lạnh, nơi đây đang chuẩn bị cho mùa Lễ Hội VESAK chào mừng sự kiện trọng đại: Phật Đản Sinh, Phật Thành Đạo, và Phật Nhập Niết Bàn. Đây là ngày Đại Lễ Vesak Liên Hiệp Quốc lớn nhất được tổ chức tại các nước châu Á. Lần này Đại Lễ được tổ chức nơi Lake Cunningham Park, 2305 S. White Rd, San Jose, CA 95148, do Ni Sư Thích Nữ Tiến Liên, trụ trì Tịnh Xá Ngọc Hòa, đại diện chư Ni các chùa nhận ý chỉ của Chư Tôn Giáo Phẩm Tăng Đoàn tại miền Bắc Cali. Đó là ba ngày 17, 18, 19 tháng 4 năm 2026, dưới sự chứng minh của Hòa Thượng Thích Tịnh Từ, Hòa Thượng Thích Minh Đạt, Thượng Tọa Thích Pháp Hòa và Sư Tuệ Nhân, tác giả cuốn bút ký “Bước Chân Hành Giả”, ghi lại hành trình 112 ngày đi bộ hơn 3,400 km qua Ấn Độ và Nepal. Sư nổi tiếng với “Cuộc Đi Bộ Vì Hòa Bình” dài 2,300 dặm, hiện là Phó trụ trì chùa Hương Đạo, Texas.
(Xem: 55)
Rất nhiều lần, mình đã nghĩ các chú kiến này chỉ có thể là các ông tiên, bà tiên hay những “quân lính” cực kỳ tinh vi từ Vũ Trụ mới có thể “linh” như vậy. Càng thêm thương họ và biết ơn Vũ Trụ khi cho các chú kiến xuất hiện trên cõi đời, để chúng phải luôn dõi theo chúng ta từng bước và “nhặt” sạch những gì chúng ta đã vung vải, không để phí phạm bất cứ một thứ gì!
(Xem: 1112)
Tôi trở về Cali để nhận giải thưởng “Viết Về Nước Mỹ” lần thứ hai vào ngày 30 tháng 11 năm 2025 và đó cũng là một cơ hội để được gặp lại Duy; người bạn nối khố ở trường Taberd-Saigon mà chúng tôi đã học chung từ lớp “Onzième” năm 1966 thuở nào! Giữa hai thằng tôi có nhiều điều mà mỗi khi gặp gỡ, kể hoài không hết! Hôm ấy, Duy nhắc lại một số chuyện, quá khứ mang theo kỷ niệm xưa ùa về với nhiều u uẩn buồn vui xen lẫn muộn phiền của thủ đô mộng mơ hoa lệ một thời khiến tôi quyết định sẽ tới viếng “Công Viên Thuyền Nhân” kỳ này bởi dĩ vãng như một khúc phim quay ngược.
(Xem: 35)


NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.